Ẩn Sát

Chương 468: Đầu có thể rơi nhưng kiểu tóc không thể loạn (1)




Thực ra đa số người xuất ngoại du lịch đều không được tự do, khi hướng dẫn viên du lịch xuất hiện, lúc nào cũng phải làm theo lịch trình của họ, đi mua đồ cũng có người đi theo, sau khi xong chuyế về nước, ngoại trừ mấy tấm tình và một vài vật phẩm đặc thù thì chuyến đi chẳng có ý nghĩa gì nữa.

Cùng vì nguyên nhân này mà Đông Phương Uyển tổ chức một cuộc du lịch tự do, tuy rằng có dùng tiền mời hướng dẫn viên du lịch và phiên dịch, nhưng xét đến cùng, những người này chỉ có thể nói lên ý kiến của mình chứ không có quyền lên tiếng. Bạn đang đọc truyện được lấy tại TruyệnFULL.vn chấm cơm.

Bởi vậy, tự do cao, lựa chọn nhiều, phiền phức sẽ tăng, Đông Phương Uyển trời sinh tính cách mạnh mẽ, thích khó khăn, coi những chuyện khó khăn là một kỷ niệm đẹp, nhưng nếu như có chuyện phát sinh thì kiểu gì cũng kinh hoảng và mau nước mắt. Nhưng mà...

"Nhưng mà... khi xảy ra chuyện tại sao cậu lại tới tìm tớ..."

"Nghị Đình đã đi gọi người khác, tớ đương nhiên là đi tìm cậu đầu tiên..."

"Thế nhưng tại sao lại là chúng ta..."

"Ách..."

Đông Phương Uyển vốn lòng đang nóng như lửa đốt, nhưng khi Gia Minh nói mấy câu này thì nàng mới kịp phản ứng, im lặng ngẩn người, sau đó, hiển nhiên là không tìm được đáp án thích hợp:

"Tại sao cậu lại nói nhiều như vậy, rốt cục là cậu có đi hay không, đã xảy ra chuyện như thế này rồi mà còn ở đây lý luận..."

Môi của nàng chu lên, khẩn trương tới mức nước mắt sắp chảy ra. Gia Minh bĩu môi:

"Được rồi, sợ cậu rồi, tớ cầm cái áo đã... Này, chờ tớ mặc áo..."

Mới cầm lấy áo chưa kịp mặc, Đông Phương Uyển đã kéo hắn chạy ra ngoài, nam sinh cùng phòng với hắn lúc này mới tỉnh, mơ mơ màng màng mở mắt, hai người đã chạy được một đoạn khá xa, thanh âm như động đất của Đông Phương Uyển chạy tới:

"Jesus, cậu mau dậy đi, sau đó tìm người khác chạy tới đây."

Jesus là biệt hiệu của nam sinh kia, hắn lúc này gật đầu, sau đó mới hỏi:

"Tới đây là tới đâu, tới để làm gì?"

Nhưng mà lúc này hai người kia đã chạy xa, hiển nhiên không hỏi được.

"Xảy ra chuyện như thế này đầu tiên là phải gọi điện thoại báo cho Đại sứ quán và cảnh sát, chẳng nhẽ cậu định tự mình giải quyết?"

Vừa chạy xuống cầu tháng, Gia Minh vừa nói.

Đông Phương Uyển ở phía trước lắc đầu:

"Không được đâu, đám Lương Minh Siêu đi đánh bạc, nếu như báo cảnh sát và đại sứ quán thì phiền phức chắc chắn sẽ không ít, toàn bộ hứng thú đi du lịch lần này sẽ mất hết, huống chi nơi này là khu du lịch nổi danh, những người kia chắc chắn không dám làm lớn chuyện. Còn nữa... Dù sao sau này chúng ta cũng có khả năng gặp lại chuyện tương tự, chúng ta tới Đại sứ quán và báo cảnh sát can thiệp cũng không muộn..."

Nhìn vẻ mặt vừa bối rối vừa hưng phấn của nàng, Gia Minh đã hiểu, thiếu nữ vừa đơn thuần vừa ngu ngốc này đã coi đây là một lần khảo nghiệm đối với mình, giống như chơi một trò chơi, đánh một con quái vật vượt cấp thì kinh nghiệm càng nhiều, nhưng điều kiện đầu tiên vẫn là...

"Cậu phải đảm bảo mình sống được đã..."

Nghĩ tới điều này Gia Minh không khỏi nhíu nhíu mày... Chẳng lẽ Đông Phương Uyển đã tự coi mình là nhân vật chính của một câu truyện biếm họa...

Đi thẳng qua hành lang tới phòng khách, hai gã hướng dẫn viên du lịch vẻ mặt bối rối đang cùng với La Tĩnh Văn chạy tới chỗ ở của nam sinh. Mắt thấy Đông Phương Uyển đang kéo Gia Minh chạy tới, trong lòng họ tuy rằng nghi hoặc, nhưng cũng không lưu ý.

Một gã hướng dẫn viên du lịch nói:

"Đông Phương tiểu thư, tôi nghĩ chuyện này tối thiểu chúng ta cũng phải gọi điện thoại cho đại sứ quán, nếu như vạn nhất xảy ra vấn đề gì thì..."

Hắn còn chưa nói hết, Đông Phương Uyển đã ngẩng đầu:

"Tôi biết rồi, tôi và Gia Minh, La Tĩnh Văn đi trước, chú Trần dẫn theo phiên dịch của chúng ta tới sau, chú Vương ở lại nơi này chờ mọi người đi cùng, Hứa Nghị Đình đã đi gọi rồi đó. Nếu như xảy ra vấn đề gì thì chú lập tức gọi điện thoại, người của chúng ta đông hơn, chắc không xảy ra vấn đề gì đâu. Tĩnh Văn, chúng ta đi trước."

"Thế nhưng..."

Đông Phương Uyển đương nhiên là người có năng lực xuất sắc trong đám bạn cùng lứa, nhưng mà cũng chỉ là xuất sắc mà thôi, nàng không có khả năng giằng co với xã hội đen. La Tĩnh Văn hơi do dự, rốt cục vẫn phải đi theo, Gia Minh vừa đi vừa đóng cúc áo, La Tĩnh Văn hoang mang kể lại tình hình.

Tình hình đương nhiên là bắt đầu từ trận đánh nhau tối hôm qua, tuy rằng được mấy cô gái khuyên bảo, Lương Minh Siêu và Lý Tùng tạm thời khôi phục hòa bình, nhưng hai người đều trẻ tuổi nóng máu, cái việc tranh giành tình nhân này cũng không thể có kết quả ngay được, cho nên tình hình cũng không thể nào tốt hơn.

Hai người tuy không nói chuyện gì với nhau, nhưng tâm lý luôn ức chế, Lương Minh Siêu hỏi hai vị hướng dẫn viên du lịch xem sòng bạc ở nơi nào, vừa lúc hai người này biết một cuộc tổ chức đánh bạc, bọn họ biết Lương Minh Siêu sáng nay đánh thắng tiền, lúc này thuận miệng nói ra. Lương Minh Siêu kích động đề nghị mọi người cùng nhau tới sòng bạc.

Toàn là thiếu niên 17, 18 không biết trời cao đất rộng, nhưng mà ít ra cũng hiểu chuyện, cho nên trong đám này cũng có người phản đối, Lý Tùng đương nhiên là người phản đối kịch liệt nhất.

Nhưng mà cũng chính vì thái độ của Lý Tùng mà Lương Minh Siêu kiên quyết đi chơi, đôi bên tiếp tục cãi nhau một trận nữa, nghé mới sinh không sợ cọp, cuối cùng quyết định đi một lần, nếu như thấy tình hình không tốt thì trở về cũng không sao, với lại họ nghĩ đây là khu du lịch, tính an toàn sẽ cao hơn nơi khác.

Đoàn người cùng hai gã hướng dẫn viên du lịch tới gian phòng đánh bạc trong thị trấn, bên trong đã có khoảng 30, 40 người tụ tập, trông thì như một cuộc đánh bạc đơn giản của những người đi du lịch, bầu không khí hòa hợp, mọi người yên lòng bắt đầu bài bạc.

Nhưng mà, Lương Minh Siêu lần này đặc biệt muốn thể hiện uy phong, nhưng chơi hơn nửa giờ vẫn không thắng được, trái lại còn thua khá nhiều, Lý Tùng lại bơm thêm vài câu châm chọc, trong lòng Lương Minh Siêu khó chịu vô cùng.

Càng chơi lâu, Lương Minh Siêu càng thua nhiều tiền hơn, cho tới gần sáng thì đã thua hết toàn bộ tiền của mọi người. Đoàn người bắt đầu cảm thấy không tốt, nhưng bởi vì Lý Tùng mà Lương Minh Siêu kiên quyết không về, hắn cầm chi phiếu ra ngoài lấy tiền mặt, có người nhân cơ hội này kêu hắn bỏ qua nhưng không được.

Ngồi chơi 2, 3 tiếng đồng hồ liền, Lương Minh Siêu đã quan sát khá kỹ đám người ngồi ở đây, chỗ này không phải ai cũng là dân cờ bạc, bằng vào sự may mắn của mỗi người, nếu như hắn có dở trò thì chắc chắn không có ai phát hiện ra, bi kịch vì vậy mà bắt đầu.

Được một ván thắng duy nhất, có người đã phát hiện ra hắn dở trò.

Nếu như hắn có một mình thì chỉ cần để tiền lại rời đi là không có ai làm gì, nhưng mà bên cạnh hắn lúc này lại có vô số cô gái đng nhìn, Lương Minh Siêu lại tự tin hành vi của mình không có ai biết, cho nên hét ầm lên là người kia vu cáo hắn.

Đám người Lý Tùng thấy thế bu lại, tuy có mâu thuẫn nội bộ, nhưng mà thời khắc mấu chốt vẫn phải một lòng đối ngoại, sau khi đôi bên giằng co, bọn họ mới phát hiện ra điều không ổn, đối phương đâu chỉ có một người, bầu không khí càng lúc càng căng thẳng.

Lúc này, đột nhiên có hơn 10 người đồng loạt đứng dậy, toàn là những đại hán hung ác cao to, bên này có 4 nam, 3 nữ cộng thêm 2 hướng dẫn viên du lịch đương nhiên là ở hạ phong.

Lý Tùng lúc đó tự cho mình thông minh đã đề nghị gây ra hỗn loạn, bắt đầu chỉ trích đối phương mở sòng bạc lừa tiền, cũng chính vì vậy oán cừu của hai bên đã kết không thể nào mở nổi.

Dưới tình huống như vậy, hai gã hướng dẫn viên du lịch thấy tình thế không ổn lập tức kéo La Tĩnh Văn và ba người còn lại chạy ra ngoài, và Lương Minh Siêu, Lý Tùng, Vương Đồ Giai ba người hăng máu nhất thì bị đối phương giữ làm con tin, tất cả mọi chuyện là như vậy.

"Các cậu thật là, cãi chày cãi cối phá hỏng công việc làm ăn của người ta..."