Anh Ăn Dấm Của Cả Thế Giới

Chương 3




Bọn họ trực tiếp làm ở trên sô pha. 

Tiêu Niên kỳ thật cũng không biết sự tình sao lại phát triển thành ra như bây giờ, chờ cậu hoàn toàn tỉnh táo lại cũng là hơn một tiếng sau, chuyện đã xong. 

Bất quá, đêm nay, Tiêu Niên đã biết kiềm chế hơn, cậu cũng hơi xấu hổ, cũng trở nên giống như Lục Tri Chu, không nói gì nhiều. 

Chờ Lục Tri Chu xử lý này nọ xong quay lại, Tiêu Niên vẫn còn nằm trên sô pha. 

Cổ áo trên người Tiêu Niên bị giãn rộng quá chừng, hiện tại quần áo cũng không chỉnh tề, xương quai xanh với bả vai của cậu đều lộ ra ngoài. 

Tiêu Niên thật sự rất trắng, tóc là nhuộm màu xanh biển nhạt, giờ phút này dưới ánh đèn lạnh lẽo trong phòng khách, trông cả người có vẻ càng trắng. 

Chỉ có môi với khóe mắt là hồng, cả người nằm vùi trên sô pha, có loại bệnh trạng mỹ cảm. 

Trên đệm sô pha cạnh chỗ Tiêu Niên còn lưu lại dấu vết bị lõm xuống, giống như muốn phác hoạ ra thứ gì vừa ở đó. 

Lục Tri Chu lúc này đã mặc vào áo khoác, hắn đi đến gần, ngồi xuống bên người Tiêu Niên. 

Tiêu Niên vẫn còn hơi đờ đẫn, cậu không biết Lục Tri Chu mang theo tâm tình gì, cũng không biết tâm tình của bản thân là gì. 

Tiêu Niên cũng thừa nhận, lần này cũng là cậu chủ động rù quyến. 

Nhưng Lục Tri Chu a, sao anh lại không chịu nổi bị rù quyến như vậy chớ, rõ ràng là một giáo sư đại học! A! Mới có hai chữ ‘ca ca’ là đã phác gục được anh rồi? 

Tiêu Niên nhắm hai mắt lại, cảm giác bản thân hình như có chút hối hận, nhưng hình như cũng không phải hối hận lắm. 

Tóm lại, tâm tình phức tạp. 

“Tiêu Niên.”

“Lục Tri Chu.”

Hai người đồng thời mở miệng.

“Em nói.” Lục Tri Chu nói.

Tiêu Niên liền không khách khí với hắn: “Em muốn uống Coca.”

Nói xong, cậu nghe thấy Lục Tri Chu cười đáp: “Được.”

Sau đó, cậu nhìn qua khoé mắt, Lục Tri Chu đứng lên, nhưng lại không đi về phía tủ lạnh, mà là đi tới trước mặt Tiêu Niên. 

Trái tim không biết cố gắng kia của Tiêu Niên nha, lập tức đập bình bịch. 

Quá thái quá, lúc làm cái kia cậu cũng không có khẩn trương như vậy đâu. 

“Làm làm làm gì?” Tiêu Niên hỏi. 

Lục Tri Chu: “Động được không?” 

Tiêu Niên: “Có động được hay không thì thế nào?” 

Lục Tri Chu đột nhiên cúi người xuống, bế Tiêu Niên lên. 

“Đi tắm trước.” Lục Tri Chu vừa nói vừa đi: “Trong nhà không có Coca, anh đi xuống mua, tắm xong ra ngoài là có uống, được không?” 

Tiêu Niên bình tĩnh: “Ồ.”

Mẹ nó, làm gì ôn nhu dữ vậy. 

Sau đó, Tiêu Niên hỏi: “Anh vừa mới muốn nói gì với em đó, bị em cắt ngang.” 

Lục Tri Chu: “Chính là muốn bế em.” 

Nói đến chỗ này, Lục Tri Chu tạm dừng một chút. 

Thì ra là đến phòng tắm rồi. 

Sau đó, Tiêu Niên cảm nhận được Lục Tri Chu hơi cúi thấp người, mở cửa phòng tắm ra. 

Cũng thuận tiện nói hết nửa câu sau: “Đi tắm rửa.” 

Tiêu Niên không biết nếu như cậu yêu cầu Lục Tri Chu giúp cậu tắm rửa, Lục Tri Chu có đồng ý hay không, nhưng mà cậu cũng không có nói, hiện tại quan hệ của bọn họ vẫn chưa tới mức ấy, nếu như Lục Tri Chu đồng ý, tắm rửa xong đợt này, Lục Tri Chu không xấu hổ thì thôi, chứ cậu thì xấu hổ. 

Cho nên, vừa vào phòng tắm vòi sen, Tiêu Niên kéo cửa lại, Lục Tri Chu cũng thức thời mà đi rồi. 

Lần này tắm rửa, càng tắm Tiêu Niên càng cảm thấy thái quá. 

Gì vậy chứ.

Cứ thấy không đúng chỗ nào.

Tắm rửa xong đi ra ngoài, Lục Tri Chu quả nhiên đã trở lại, quần áo cũng thay sang một bộ chỉnh tề hơn, vừa thấy hẳn là cũng tắm rồi. 

Tiêu Niên lần này cũng thành thật, tìm một bộ quần áo đàng hoàng mặc vào, chính là loại có thêm quần. 

Cậu vừa mới đi đến phòng khách, liền nghe thấy Lục Tri Chu hỏi cậu: “Uống loại nào?” 

Tiêu Niên chỉ vào cái lon bên trái, Lục Tri Chu liền ‘tạch’ một tiếng, mở nắp lon, đẩy đến trước mặt cậu. 

Lục Tri Chu: “Ngồi.”

Tiêu Niên: “…… Không quá ngồi được.”

Lục Tri Chu hơi khựng lại.

Sau đó, hắn nói: “Xin lỗi.”

Tiêu Niên lập tức xua tay: “Không không không, không phải anh sai.”

Bầu không khí đột nhiên có chút quái dị, Tiêu Niên vì muốn bình tĩnh tâm tình, uống trước một ngụm Coca.

Sau đó, vì muốn điều chỉnh không khí, cậu ha ha hai tiếng, nói: “Anh không uống Coca à.” 

Lục Tri Chu: “Không uống.”

Tiêu Niên: “Đồ uống có ga đều không uống sao?”

Lục Tri Chu: “Không uống.”

Tiêu Niên: “Vậy bình thường uống cái gì?”

Lục Tri Chu: “Nước.”

Tiêu Niên ‘à’ một tiếng: “Anh cũng kỷ luật thật.”

Lục Tri Chu: “Còn tạm.”

Tiêu Niên: “Em thấy trên lầu nhà anh có thiết bị tập thể hình, thường xuyên tập thể hình à?”

Lục Tri Chu: “Thỉnh thoảng rèn luyện.”

Tiêu Niên: “Ha ha.”

Sau đó, cậu lại cầm Coca uống một ngụm.

Nói chuyện kiểu gì đây.

Chờ Tiêu Niên uống xong, Lục Tri Chu đột nhiên nói: “Chuyện vừa rồi không nên xảy ra.”

Tiêu Niên gật đầu đồng ý: “Đúng vậy.”

Lục Tri Chu: “Xin lỗi.”

Tiêu Niên sợ hãi: “Ngài không cần khách khí như vậy, em cũng có trách nhiệm.”

Lục Tri Chu: “Không có lần sau.” 

Tiêu Niên: “Ừ, đúng.”

Không thể hiểu được, Tiêu Niên vốn đang kiêu căng ngạo mạn, vừa làm tình xong, nháy mắt lại vâng vâng dạ dạ. 

Lại uống thêm vài ngụm, Tiêu Niên thấy Lục Tri Chu không có chuyện gì nữa, liền trở về phòng. 

Sau đó, cậu gọi điện thoại cho Tiểu Minh.

Tiểu Minh là người biết những chuyện giữa cậu và Lục Tri Chu, phòng khách sạn tối hôm đó của cậu với Lục Tri Chu cũng là cậu ta mướn. 

“Chuyện gì vậy Tiêu thiếu gia.” Tiểu Minh vừa nhận điện thoại liền hỏi. 

Tiêu Niên: “Cậu đoán xem đã xảy ra chuyện gì?”

Tiểu Minh: “Hai ngươi làm?”

Tiêu Niên: “……”

Tiểu Minh: “Ủa? Không phải à?”

Tiêu Niên: “…… Phải.”

Tiểu Minh: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha tui đệt.”

Tiêu Niên niết giữa mày: “Này hợp lý không?”

Tiểu Minh: “Có gì mà không hợp lý, hai người không phải người yêu sao?”

Tiêu Niên: “Yêu cái đầu cậu.”

Tiểu Minh: “Ha ha ha, là ai ngày hôm qua nói với tớ.” Tiểu Minh bắt chước giọng của Tiêu Niên: “Phải tới nhà vị hôn phu ở đây.”

Tiêu Niên: “Tớ đang nghiêm túc nói chuyện với cậu đấy.”

Tiểu Minh cười: “Ai nha, hai ngươi đều độc thân, có cái gì mà không được?”

Đơn giản, thô bạo, Tiêu Niên vậy mà không phản bác được.

Cũng đúng.

Tiêu Niên: “Không phải, cậu nói xem tại sao hắn lại muốn làm với tớ?”

Tiểu Minh: “Cậu hỏi tớ? Cậu phải hỏi hắn chứ.” 

“Tớ nào dám.” Tiêu Niên hỏi: “Ê, cậu nói có khi nào hắn thích tớ không?” 

Vừa dứt lời, Tiêu Niên tự mình cười ầm lên.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”

“Dẹp đi, thái quá.” Tiêu Niên tự cho mình một giải thích hợp lý: “Hắn chỉ là thèm thân thể của tớ thôi.” 

Tiểu Minh không phục: “Mắc gì không thể thích cậu? Thích cậu với thèm thân thể của cậu thì có gì mâu thuẫn?” 

Tiêu Niên bất đắc dĩ: “Hắn thích tớ mới quái, hắn còn không có hôn tớ.” 

Tiểu Minh lập tức héo: “A? Vậy.” 

Tiêu Niên bĩu môi: “Thật đó.” 

Tiểu Minh: “Quá đáng a.” 

Tiêu Niên ai một tiếng: “Thôi kệ đi, dù sao cũng không có lần sau.” 

Tiểu Minh cười: “Ồ? Thật sao?” 

Tiêu Niên: “Chắc chắn không có.”

Tiểu Minh giọng điệu quái quái: “Tớ với cậu cá thử.” 

Tiêu Niên: “Cá cái gì?”

Tiểu Minh: “500 khối đi.”

Tiêu Niên: “Được.”

Tiểu Minh lại hỏi: “Sướng không?”

Tiêu Niên cười trộm: “Có một nói một, mất hồn luôn.”

Đêm dần khuya, lần này Tiêu Niên dù có chán cũng không ra ngoài, trực tiếp ở trong khách phòng cái gì cũng không có, chờ tới giờ ngủ, sau đó đi ngủ. 

Hôm sau, Tiêu Niên tỉnh lại ra cửa rửa mặt, ngửi thấy một mùi hương từ trong phòng bếp bay ra. 

Cậu không chịu nổi tò mò, nhìn chằm chằm một đầu ổ gà xong liền tới phòng bếp. 

Mùi này hẳn là đang chiên trứng gà, bên cạnh còn có bánh mì với sữa bò, Tiêu Niên lập tức đoán ra bữa sáng là gì.

Cậu quay đầu định đi, nhưng vừa lúc, Lục Tri Chu cũng xoay người.

Hai người thình lình bốn mắt nhìn nhau, Tiêu Niên lập tức cười rộ lên: “Sớm a.”

Lục Tri Chu mang trứng chiên đã cho lên đĩa, cầm qua: “Sớm.” 

Lúc đi ngang qua Tiêu Niên, Lục Tri Chu nhìn thấy tóc của cậu, có thể là quá không ưa nhìn, vươn tay xoa nhẹ hai cái. 

Quả thật, mấy hôm nay Lục Tri Chu ở trước mặt Tiêu Niên, vẫn luôn rất khéo léo, ngay cả khi làm tình, cũng khéo léo đến mức vẫn mặc áo trên, chưa từng cởi ra. 

Tiêu Niên càng thêm xác định, Lục Tri Chu chỉ là thèm thân thể cậu là sự thật. 

“Rửa mặt xong rồi ra ăn.”

“Ừ.”

Tiêu Niên rửa mặt xong đi ra, Lục Tri Chu đã hâm nóng sữa bò cho cậu, đũa cũng được đặt lên bàn. 

Không thể không nói, Lục Tri Chu làm việc thật sự rất tri kỷ. 

Vì thế, Tiêu Niên nhịn không được liền hỏi: “Anh là lần đầu tiên sống chung với người khác à?” 

Lục Tri Chu hỏi: “Bạn cùng phòng ở trong trường có tính không?” 

Tiêu Niên: “Vậy thôi.”

Tiêu Niên: “Em nghe nói mấy năm trước anh vẫn luôn ở nước ngoài.”

Lục Tri Chu: “Ừ.”

Tiêu Niên: “Anh làm cơm cho người khác bao giờ chưa?”

Lục Tri Chu: “Cơ bản đều là anh làm.”

Tiêu Niên trong lòng ‘chậc’ một tiếng, lập tức tẻ nhạt vô vị.

Sau đó, cậu lại hỏi: “Này, anh thích kiểu người gì?”

Lục Tri Chu đầu tiên là nhìn Tiêu Niên một cái, sau đó nói: “An tĩnh một chút, tốt nhất cũng làm trong ngành học thuật, anh thích cùng người khác thảo luận việc nghiên cứu, lúc làm việc tốt nhất là cũng có thể đối đáp được.” 

Tiêu Niên bĩu môi: “Cho nên là người cùng nghề với anh, là phạm vi này đi.” 

Lục Tri Chu: “Có thể nói như vậy.” 

Tiêu Niên: “Vậy anh có thích ai không?” 

Lục Tri Chu: “Không có.” 

Tiêu Niên: “Không phải là có thể cùng nhau thảo luận nghiên cứu, lúc làm việc là có thể đối đáp được sao? Này chẳng phải là vớ được một đống.” 

Lục Tri Chu nhìn Tiêu Niên: “Em đang tranh cãi với anh à?” 

Tiêu Niên cười rộ lên: “Đâu có, đâu có ~ đâu, đơn giản chỉ là quan tâm ca ca.” 

Lục Tri Chu cũng hỏi: “Còn em? Thích kiểu gì?” 

Tiêu Niên: “Em thích đàn ông thú vị, có thể hiểu em, có thể làm em vui vẻ, có thể cùng em chơi đùa, còn có thể dẫn em chơi.” 

Lục Tri Chu gật gật đầu, không nói chuyện nữa. 

Nội dung trò chuyện lần này, phảng phất như đang nói cho đối phương, hai ta ai cũng chướng mắt nhau. 

Tiêu Niên cho rằng cơm nước xong Lục Tri Chu sẽ ra cửa, nên cũng lười về phòng mà trực tiếp ngồi trên sô pha chơi di động. 

Nhưng không nghĩ tới, Lục Tri Chu lại không đi, còn cùng nhau ngồi xuống, mở TV. 

Lại là phim phóng sự đêm qua.

Tiêu Niên không có hứng thú, mở trò chơi ra, sau đó đứng lên.

“Đi đâu?” Lục Tri Chu hỏi cậu.

Tiêu Niên vừa bấm di động, vừa nói: “Em chơi game mở loa, ồn lắm.”

Lục Tri Chu: “Tín hiệu trong phòng em không tốt.”

Tiêu Niên hơi khựng: “Vậy à?”

Lục Tri Chu không nói.

Nếu Lục Tri Chu đã nói như vậy, Tiêu Niên cũng không khách khí nữa, trực tiếp ở bên ngoài chơi. 

Vừa rồi là một bạn chơi dã vương tìm cậu, cho nên cậu liền cầm phụ trợ.

Vì thế thời gian kế tiếp, trong phòng khách toàn là giọng nói của Tiêu Niên.

“Ca ca, em muốn lam.”

“Ca ca, chỗ bụi cỏ kia có người, anh cẩn thận a.”

“Ca ca trâu bò a, trâu bò a!”

“Ca ca cứu em, cứu em, ca ca!”

……

Ván game thứ nhất còn chưa kết thúc, Lục Tri Chu đã đi rồi, trước khi đi cũng không có nói với cậu, không biết là có phải thấy cậu đang chơi game nên không muốn quấy rầy cậu hay không. 

Nhưng cũng chẳng sao cả.

Vì thế, cả một buổi sáng, Tiêu Niên chỉ ngâm trong game mà qua. 

Tới giữa trưa, cậu nghĩ nghĩ, thấy vẫn là nhắn tin cho Lục Tri Chu. 

“Ca ca, giữa trưa về nhà ăn cơm không?” 

Lục Tri Chu rất nhanh trả lời.

Hai chữ.

“Không về.”

“Đừng gọi anh ca ca.”

Tiêu Niên bĩu môi, bắt đầu nghiện mồm.

“Vậy phải gọi anh là gì nha.” 

Cậu nhắn xong liền cười thầm trong lòng, còn nhắn một đoạn giọng nói gửi qua. 

Lúc này, Lục Tri Chu đang cùng học sinh nói về chuyện luận văn, nhìn thấy Tiêu Niên gửi giọng nói lại đây, vẫn là nhịn không được mở khóa di động. 

Hắn vốn định phiên dịch thành văn tự, nhưng tay không ấn kịp đếm giây, giọng nói trực tiếp bị bật lên. 

Bốn giây, tất cả đều là giọng nói mềm mại kéo dài của Tiêu Niên.

“Lão ~ công ~ gọi anh lão công có được không?”