Anh Ấy Cuồng Nhiệt Như Vậy

Chương 11: 11: Gọi Một Lần Nữa






Trước mắt Tần Tình bỗng bị bóng tối bao trùm, trong mấy giây ngắn ngủi, sự mệt mỏi tích tụ bao lâu cuối cùng cũng bùng nổ, cô không khống chế được thân thể liền ngã gục trên đường chạy.

Chẳng qua khi lòng bàn tay và đầu gối bị đập xuống đau đớn, ý thức của cô đã quay lại ngay lập tức.

Khi mọi người vội vàng tới vây xung quanh cô, Tần Tình vừa tự mình từ từ ngồi dậy trên mặt đất.

Thật mất mặt mà!
Tần Tình chống lại cảm giác muốn ngất đi, thẹn thùng nghĩ.

"Cậu không sao chứ?"
Trác An Khả ngồi xổm xuống bên cạnh Tần Tình, duỗi tay đỡ cô.

"..."
Tần Tình cảm kích nhìn đối phương một cái rồi lắc lắc đầu.

Nào nghĩ đến còn chưa lắc đầu xong cô đã cảm thấy thế giới trước mắt bắt đầu quay cuồng loạn lên rồi.

Vốn sắc mặt cô không tốt lắm, lúc này càng trắng bệch hơn mấy phần.

"Cậu bị cảm nắng đúng không?"
Trác An Khả lo lắng nói: "Cậu thế này phải xuống phòng y tế mới được, tớ đỡ cậu..."
Trác An Khả còn chưa dứt lời, từ bên ngoài vòng vây đột nhiên có mấy nữ sinh thét chói tai.

Theo tiếng xôn xao, mọi người vây vào càng chặt hơn.

Tần Tình bị chắn kín mít, tất nhiên thấy không rõ bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Chỉ đành nhìn theo hướng tiếng hét phát ra lúc đầu...!
Không chờ Tần Tình chứng thực suy đoán của mình, tiếng nghị luận bên cạnh đã vang lên.

"Trời ạ, không hổ là Dục ca mà! Anh ấy dám ra tay với giáo quan??"
"Hơn nữa còn là một đấu hai...!đấy, sao tới hai giáo quan mà vẫn không tóm được anh ấy nhỉ?"
"Mẹ kiếp, lợi hại, đánh hay lắm, anh ấy từng luyện qua rồi đúng không?"

"...!Bây giờ mới được bao lâu chứ? Hai giáo quan kia thua rồi à?? Tớ không nhìn lầm chứ!"
Sau khi tiếng nói dứt lời, Tần Tình ngẩng đầu liền thấy nam sinh lạnh lùng đi tới qua lối nhỏ mà đám đông tách ra.

Khi đối mặt với Văn Dục Phong, Tần Tình ngẩn ra một chút.

Cô chưa từng gặp qua dáng vẻ này của cậu, toàn thân cậu như bị bao phủ một tầng băng mỏng, cả người đều viết rõ mấy chữ "Tôi không dễ chọc", bàn tay thon dài xinh đẹp trong trí nhớ cô cũng nắm chặt thành quyền, làn da trắng nõn không che được mấy vệt đỏ ửng trên mu bàn tay.

Dù gương mặt vẫn đẹp không tì vết nhưng ánh mắt sắc bén cùng bờ môi mỏng mím chặt lại mang theo sát khí làm người ta không dám gần.

Tới tận lúc này, "Văn Dục Phong" trước mắt mới có điểm tương đồng với hình tượng đại ca Nhất Sư trong miệng Lâm Mạn Tuyết.

Hoặc là...!đây mới là bộ mặt thật của cậu đi.

Tần Tình rũ mi, tránh khỏi ánh mắt cậu.

Lúc trước, có lẽ đều là ảo giác của cô về cậu mà thôi.

Nhưng điều Tần Tình không được chứng kiến chính là, khi nhìn thấy cô vẫn còn tỉnh táo, ánh mắt lạnh lẽo của Văn Dục Phong đột nhiên tan ra, cảm giác áp bức cũng giảm đi không ít.

Văn Dục Phong bước nhanh tới trước mặt Tần Tình, cong gối ngồi xổm xuống.

Đầu ngón tay hơi lạnh đột nhiên phủ lên trán Tần Tình, Tần Tình sửng sốt, đôi mắt giương lên, chờ cô phản ứng lại, bàn tay kia cũng đã rút về.

"Em bị cảm nắng."
Thay thế chính là tiếng nói khàn khàn của Văn Dục Phong, mang theo một chút hàn ý làm người ta lạnh cả sống lưng giữa mùa hè nóng bức này.

"Anh đưa em tới phòng y tế."
Nói rồi cậu nghiêng người qua, lời ít ý nhiều: "Trèo lên đi."
"..."
Tần Tình dừng một chút, ánh mắt phức tạp liếc nhìn Văn Dục Phong một cái.

Ánh mắt mấy người xung quanh như vậy, làm sao cô dám trèo lên lưng anh?
...Trừ khi cô điên rồi.


Tần Tình chửi thầm như vậy, tự mình cố sức đứng dậy.

"Cảm ơn đàn anh, không phiền anh đâu ạ."
"..."
Nhìn lại cô gái sắc mặt trắng bệch nhưng ý lạnh nhạt trên mặt rõ ràng, con ngươi Văn Dục Phong dần dần lạnh xuống.

Khóe môi cậu cong lên, con ngươi đen nhánh lại không thấy ý cười.

"Xem ra em không thích tư thế này ha!"
Động tác Tần Tình dừng lại, chuông cảnh báo trong lòng đột nhiên vang lên.

Đáng tiếc não bộ cô vận hành tùy theo tình trạng cơ thể, lúc này lại đang lúc suy yếu, tay chân không theo kịp suy nghĩ của mình.

Khi bốn phía vang lên tiếng kêu kinh ngạc, Tần Tình vẫn đang hoa mắt, trời đất quay cuồng.

_____Cô bị Văn Dục Phong trực tiếp khiêng lên vai.

Chiều cao hai người vốn đã chênh lệch lúc này càng hiện rõ.

Tần Tình chỉ cảm thấy mình cách mặt đất khoảng hai mét, rất cao rất xa, nếu không cẩn thận ngã xuống có khi vỡ đầu chảy máu.

Suy nghĩ giãy giụa lập tức chết non trong bụng, Tần Tình sợ tới mức khuôn mặt nhỏ trắng bệch, hai tay nắm chặt áo sơmi của cậu, giọng nói mềm mại bị dọa sợ tới mức phát run.

"Này, Văn Dục Phong...!anh thả em xuống dưới đi..."
Đây là lần đầu tiên Văn Dục Phong nghe Tần Tình gọi tên đầy đủ của mình.

Mang theo chút nức nở và mềm mại.

Nghe xong cậu chỉ muốn đem cô khảm vào xương cốt.

Nhưng cuối cùng cậu cũng chỉ lấy cái áo khoác của mình lót lên vai để cô đỡ bị khó chịu, sau đó liền xoay người đi tới phòng y tế.


Qua vài giây cậu mới mở miệng.

Giọng nói vẫn thờ ơ như vậy.

"Không thả."
Đôi mắt đen thâm trầm, như hai hố sâu vô tận.

............!
Tần Tình cuối cùng thực sự là bị Văn Dục Phong khiêng đến phòng y tế.

Cũng may nhà trường sớm đã có dự phòng, biết sân thể dục là nơi dễ xảy ra sự cố nhất nên đã xây dựng phòng y tế ở đối diện sân thể dục, khoảng cách giữa hai bên cũng không xa.

Nhưng dù như vậy, con đường này cũng đủ để cô nhận được vô số ánh mắt kinh ngạc cảm thán, làm Tần Tình xấu hổ muốn chết.

Vào trong phòng y tế, giáo viên dù đã nhìn quen những trường hợp này vẫn bị tư thế lên sân khấu của hai người dọa sợ.

"Này...", giáo viên duỗi tay chỉ vào Tần Tình, nghẹn họng nhìn trân trối, nửa ngày mới nói tiếp: "Sao lại thế này?"
Văn Dục Phong giơ tay đỡ eo cô, cẩn thận đặt người xuống.

Mi mắt anh hơi nhướng lên.

"Bị cảm nắng."
"..."
Tần Tình tức giận trợn tròn mắt nhìn anh, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đỏ bừng, cả vành tai cũng nhiễm một màu hồng phấn.

"Bị cảm nắng? Nghiêm trọng không?"
Giáo viên nghe xong không dám lơ là, vội đi tới kiểm tra, một bên lấy ống nghe chẩn đoán bệnh một bên oán trách Văn Dục Phong: "Nếu thân thể không thoải mái sao có thể khiêng người ta như vậy? Còn là cô gái nhỏ thế này nữa, em là bạn học của cô ấy đúng không? Lần sau đừng thô lỗ như vậy, dịu dàng chút!"
"Lần sau?"
Văn Dục Phong hơi nhướng mày, trong đôi mắt đen xẹt qua vẻ không vui.

Chẳng qua chỉ vài giây, hình như cậu đột nhiên nghĩ tới cái gì, môi mỏng cong lên.

Ánh mắt nhìn chằm chằm trên người Tần Tình, ý cười lan ra đáy mắt.

"Được, lần sau em nhất định sẽ...!nhẹ nhàng dịu dàng."
Ánh mắt ý vị thâm trường cùng ngữ khí của cậu làm Tần Tình thẹn thùng không nói được gì, cảm giác xấu hổ, tức giận chẳng biết trút vào đâu.

Nếu đổi thành người khác, lúc này có lẽ sớm đã không nhịn được cùng Văn Dục Phong cãi vã rồi, nhưng giống như việc Tần Tình không giỏi bày tỏ lòng tốt của mình với bạn học, cô càng không quen với việc chỉ trích người khác hơn.


Vì thế, dù tức giận, Tần Tình vẫn rũ mắt ngồi ở đó, không nói cái gì.

Không thấy Tần Tình phản kháng, ánh mắt Văn Dục Phong lại trầm xuống, trong lòng có cảm giác không thể giải thích được.

Qua sau một lúc lâu, cậu nhìn Tần Tình, khẽ cất tiếng cười.

"Sao em lại dễ bắt nạt vậy, hử?".

Đam Mỹ Hay
"...!"
Tần Tình ngẩng đầu lên, tức giận cực kỳ, mắt hạnh xinh đẹp trợn lên tròn xoe.

"Văn Dục Phong."
Ngữ khí cô mang theo chút tức giận gọi tên cậu, thanh âm lại mềm mại ôn nhu như vậy.

"Gọi một lần nữa đi."
Văn Dục Phong không thèm suy nghĩ, theo bản năng mở miệng.

Sao khi thấy ánh mắt khiếp sợ của Tần Tình và giáo viên y tế thì cậu mới bất hợt hoàn hồn.

...!Mẹ kiếp.

Mắt đen hiếm khi xẹt qua cảm xúc chật vật, Văn Dục Phong ho nhẹ, chuyển tầm mắt đi.

Nếu còn cứ như vậy...!cậu cảm thấy mình sẽ thật sự trở thành một kẻ biến thái mất.

________________
Tác giả có lời muốn nói:
Văn Dục Phong: Làm cầm thú hay là làm biến thái, đây cũng là một vấn đề.

♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡
P.s: Bọn mình đang tuyển Translator và Editor ạ.

Tuy nhóm nhỏ xinh nhưng vẫn có thưởng và quà trong các dịp đặc biệt cho mn.

Mại dzô! Mại dzô:*