Anh Ấy Cuồng Nhiệt Như Vậy

Chương 29: 29: Móng Vuốt Của Sói Lộ Ra Rồi






Theo tiếng bước chân đang đi về phía sân của Văn Dục Phong, thanh âm của nhóm học sinh cũng dần dần nhỏ xuống.
Tầm mắt mọi người đều tập trung lên người Văn Dục Phong, mang theo tò mò, cùng tìm tòi nghiên cứu.
Đang đứng ở cuối hướng mà nam sinh đi tới, con ngươi Tần Tình liền xẹt qua một tia hoảng sắc, cô mím môi, cánh môi khô khốc.
Nhưng rất nhanh cô đã kiềm chế được cảm xúc của mình, chuyển hướng Trác An Khả_
"An Khả, thi đấu kết thúc rồi, chúng ta đi thôi."
Trác An Khả vừa mới chuẩn bị vui đùa trêu ghẹo cô gái nhỏ, nhưng quay mắt lại thấy rõ vẻ mặt của Tần Tình.
Ý cười của cô không khỏi ngưng lại, sau đó lại có chút chần chờ nhìn về nam sinh kia.
Đôi mắt đen nhánh sâu không thấy đáy của cậu ta còn thật có chút đáng sợ, Trác An Khả theo bản năng đông cứng lại hai giây.
Chờ cô lấy lại tinh thần, định nói chút gì với Tần Tình, thì đã không kịp rồi.
__________
Nam sinh đã chạy tới trước mặt các cô.
Văn Dục Phong ngừng lại, ánh mắt không hề chớp nhìn chăm chú vào trên người Tần Tình.
Giờ phút này tựa hồ có thiên ngôn vạn ngữ đang giấu ở cặp kia con ngươi đen nhánh, tiếc là trước khi ở cậu mở miệng, tầm mắt của cô gái nhỏ đã rút lại.
Mắt cô rũ xuống, hàng lông mi cong vút cùng làn da trắng nõn của cô đã loại bỏ đi nhàn nhạt âm u.
"..."
Ánh mắt của Văn Dục Phong chợt lóe.
Sau một lúc lâu, tầm mắt cậu dời đi, nhìn về nam sinh đang ngồi trên ghế mà nhà trường đặt để học sinh nghỉ ngơi.
"Có nước không?"
Do vừa vận động xong nên giọng nói của cậu mang theo trầm thấp khàn khàn.
Khiến nam sinh kia ngẩn ra một lúc, sau khi hoàn hồn lại liền vội vàng lấy một chai nước từ thùng giấy đặt bên cạnh ghế đưa cho Văn Dục Phong.
Văn Dục Phong duỗi tay nhận lấy, mở nắp chai ra, nhưng không uống, chỉ đổ ra tay, không chút để ý đi một bước về phía trước.
Khoảng cách của cậu và các cô vốn không xa, cho nên một bước này, làm cậu xém chút dán tới trước người của Tần Tình.
Phía sau đang có rất nhiều học sinh vây xem, Tần Tình lui không thể lui, đang lúc hơi bực mình nhăn mi, lại nghe thấy một giọng nói vang lên trên đầu mình.
_______
"Có thể nhường đường không?...!Bạn học nhỏ."
Ngữ khí nói chuyện vừa có chút lười nhác, vừa có chút xa cách không nói rõ được.

Lời vừa nói xong, tất cả những người đang đứng bên cạnh Tần Tình đều sôi nổi né ra, cuối cùng cũng có chỗ cho Tần Tình lui bước.
Cô bước sang bên cạnh một bước, mắt vẫn nhìn xuống không nhìn cậu.
"..."
Văn Dục Phong nhìn thấy biểu hiện của cô nhưng không nói gì cả, chỉ đem cảm xúc đang dâng lên cuồn cuộn đè ép xuống đáy lòng mới khiến bản thân trấn tĩnh một chút.
Ngừng hai giây, cậu cười nhẹ buông tiếng thở dài, chai nước trong tay ném về phía cô gái nhỏ, người dù cậu đứng bên cạnh rồi cũng không chịu nhìn cậu một cái.
Theo bản năng Tần Tình tiếp lấy, ánh mắt xinh đẹp mang theo chút ngốc nghếch cũng vì vậy mà nâng lên.
"Cảm ơn đã nhường."
Nói xong bốn chữ này, nam sinh tay cắm túi quần đi ra ngoài.
Cô trầm mặc hai giây, đứng tại chỗ liếm cánh môi khô khốc của mình.
Những ánh mắt tìm tòi nghiên cứu lúc này lại chuyển hướng về phía cô.
Có người ý muốn hơi động, định tiến lên hỏi, Trác An Khả thấy tình hình không ổn, vội vàng tiến tới kéo lấy Tần Tình.
"Đi thôi, chúng ta về phòng học."
Giọng nói còn chưa dứt, cô nàng đã lôi kéo Tần Tình đi ra khỏi sân bóng rổ.
Chờ sau khi hai người rời khỏi, những học sinh vây quanh trong ba vòng, ngoài ba vòng ở trên sân bóng rổ mới dần dần tan đi.
Mà sau khi mọi người tản ra, Lý Hưởng chạy hổn hển tới bên cạnh Triệu Tử Duệ, đồng thời cùng Triệu Tử Duệ nhìn về hướng ba người kia rời đi.
Nhìn hai giây, cậu ta tức giận nói: "Tao không hiểu, chỉ vì một quyển tạp chí? Cũng mới nhìn thoáng qua, đâu cần chuyện bé xé ra to như vậy? Lúc trước Tề Lộ Lộ cũng nhìn có việc gì đâu?"
"..."
Triệu Tử Duệ quay đầu lại, liếc mắt cậu ta: "Mày vậy mà thật sự đi so sánh à?"
Nói xong cậu ta trực tiếp nhấc chân đi ra ngoài, không muốn nói lời vô nghĩa nữa.
Lý Hưởng ngẩn ngơ, đuổi theo đi: "Tao thì làm sao, tao nói gì sai à?"
Triệu Tử Duệ lười quay đầu lại nhìn cậu ta.
"Mày đi so sánh Tề Lộ Lộ với bạn học mới? Lý Hưởng mày là đồ ngốc hả?"
Mặt Lý Hưởng không khỏi đỏ lên biện giải: "Không hẳn_____"
"Không hẳn cái gì?"
Triệu Tử Duệ cười lạnh đầu cũng quay lại liếc mắt nhìn cậu ta.
"Mày nói tao nghe thử, trừ bỏ khuôn mặt có thể mang ra so với câu không phân cao thấp, còn lại Tề Lộ Lộ có thể cùng cô gái nhỏ so cái gì?"

"..."
Lý Hưởng từ ngữ nghèo nàn, oán hận trừng mắt về phía Triệu Tử Duệ: "Mẹ nó, không phải hai ngày trước mày còn nói Tề Lộ Lộ lớn lên cũng khá đẹp."
"Cho nên nói", Triệu Tử Duệ bĩu môi, xách lên áo khoác để trên ghế trường học đi ra ngoài: "Người với người chỉ sợ bị mang ra so sánh với nhau, ví dụ như chỉ số thông minh của mày với chỉ số thông minh của mọi người."
"Hừ! Mày là đồ có mới nói cũ."
Lý Hưởng tức giận nói.
Nhưng không tới vài giây, tròng mắt cậu ta lại chuyển, mặt lại tiến tới hỏi: "Vậy theo mày, Dục ca và cô gái nhỏ có thể thành đôi sao?"
Triệu Tử Duệ suy nghĩ.
"Tao nghĩ không khả thi lắm."
"Vì sao?"
Triệu Tử Duệ quay lại đầu liếc mắt Lý Hưởng một cái: "Việc lần này mày cũng thấy rồi.

Mày cảm thấy chỉ là trùng hợp thôi sao?"
"..."
Lý Hưởng ngốc vài giây: "Mày đang nói lời vô nghĩa sao? Tao lúc ấy chỉ là thuận tay ném đi, đâu có nghĩ đến bạn học mới sẽ giảng đề Toán cho Dục ca?"
Triệu Tử Duệ vô ngữ mà nhìn Lý Hưởng, đợi một lúc thấy Lý Hưởng vẫn không có phản ứng, cậu ta chỉ có thể kiên nhẫn tiếp tục nói.
"Những việc này sao có thể là trùng hợp_____ chỉ cần bạn học mới chậm rãi tiếp xúc với Dục ca, không sớm thì muộn hai người bọn họ cũng vấp phải việc bất đồng quan điểm dẫn đến xung đột thôi.

Mày phải biết, hoàn cảnh trưởng thành của bạn học mới và chúng ta, phỏng chừng có sự khác biệt lớn đến có thể đuổi kịp sự chênh lệch giống loài."
Lý Hưởng vừa nghe vừa gật đầu: "Mày tiếp tục."
Triệu Tử Duệ: "Cho nên hôm nay không phải là quyển tạp chí này, qua một thời gian, sẽ là những thứ khác, bọn họ sẽ gặp phải những điểm như vậy."
Lý Hưởng nhíu mày: "Việc này với bọn họ có liên quan gì? Nói yêu đương ai mà không cãi nhau?"
"Đây đâu phải chỉ là đơn giản cãi nhau, đây là bản chất khác nhau, cần thiết nhất là phải có người nhận sai hoặc là người kia phải thay đổi lập trường lui một chút."
Triệu Tử Duệ buông tiếng thở dài: "Nhìn bạn học mới mềm yếu, nhưng tao thấy không phải là người có thể dễ dàng lui."
Lý Hưởng nghĩ hôm nay mình bị hắt hủi rồi, tán đồng gật đầu.
Triệu Tử Duệ quay lại.

"Vậy mày biết Dục ca lâu như vậy, mày đã thấy Dục ca nhận sai bao giờ chưa?"
Lý Hưởng nghẹn một chút.
Triệu Tử Duệ: "Hoặc là, mày có thể tưởng tượng ra được cảnh Dục ca nhận sai không?"
Lý Hưởng: "..."
Việc này không phải nói là nghẹn hay không nghẹn, mà thật sự là không thể nào tưởng tượng ra được.
Triệu Tử Duệ không để ý tới tâm thái đang biến hoá của Lý Hưởng, tự mình đi về phía trước, vừa đi, trong lúc lơ đãng cảnh tượng đưa nước trước đó liền một lần nữa hiện lên trong đầu cậu ta.
Trầm ngâm vài giây, cậu đột nhiên nở nụ cười.
"Chỉ là cũng không phải hoàn toàn không có khả năng."
Lý Hưởng còn đang đứng bên cạnh trầm tư ngẩng đầu hỏi: "Khả năng cái gì?"
Triệu Tử Duệ nói: "Việc Dục ca chủ động yếu thế,...!nhận sai gì đó, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng."
Lý Hưởng chấn kinh: "Yếu thế? Dục ca?? Chuyện lúc nào? Sao tao không biết?"
"..."
Triệu Tử Duệ mặt vô biểu tình mà nhìn cậu ta: "Đại khái vì mày là một thằng ngốc đi."
"Đệch! Triệu Tử Duệ mày quay lại cho tao!"
............
Tần Tình bị Trác An Khả lôi thẳng một đường tới sau khu dạy học khối 11, rốt cuộc cũng chưa biết được giữa hai người đã xảy ra chuyện gì?
Trác An Khả càng bị "thèm ăn", ruột gan cồn cào muốn biết chân tướng.
Chờ hai người đi tới cửa hiên, Tần Tình thấy nếu không nói chút gì, đối phương sẽ không thả cô lên lầu, chỉ có thể mở miệng.
"An Khả, chuyện này thật sự là không thể nói với cậu."
Trác An Khả liền làm bộ muốn khóc lôi kéo tay của Tần Tình.
"Tiểu Tình, cậu nói cho tớ đi, tớ thật sự tò mò sắp chết luôn rồi____ cậu yên tâm, tớ tuyệt đối sẽ không nói với ai hết!"
Tần Tình nhăn khuôn mặt nhỏ lắc đầu.
"Nếu tớ nói với cậu, không phải tớ là vi phạm nguyên tắc bản thân sao?! Nó có liên quan đến chuyện riêng tư của người khác, cho nên tớ không thể nói."
Trác An Khả nghe Tần Tình nói đến như vậy, tự nhiên cũng không nghĩ dây dưa tiếp, cô chỉ phải tiếc nuối gật đầu.
"Vậy được rồi...!tớ về trước, có vấn đề gì, cậu nhất định phải nói với tớ đó!"
Lúc này khuôn mặt cô gái nhỏ rốt cuộc cũng lộ ra một chút tươi cười mềm mại.
Cô gật đầu, theo tiếng: "Uhm."
Chờ tới khi hình bóng của Trác An Khả không thấy, Tần Tình cũng xoay người, từ cửa hiên hướng vào bên trong khu dạy học đi đến.
Chẳng qua vừa đi vào cửa không được vài bước, thì thấy một bóng đen gần chỗ cầu thang thông tầng trên với tầng dưới, còn mang theo thanh âm hơi khàn ý cười vang lên____
"Anh thật sự không biết, việc này tính là việc riêng gì?"
Tần Tình bị thanh âm này đột nhiên vang lên hoảng sợ, theo bản năng hướng bên cạnh trốn.

Một bóng người thon dài đĩnh bạt từ chỗ tối dạo bước đi ra.
Khuôn mặt anh tuấn mang theo ba phần ý cười nhạt, nhìn tới cặp mắt đen kia Tần Tình không khỏi cảm thấy có chút nguy hiểm.
Trong tay Tần Tình còn đang cầm chai nước mà người này cho cô, nhất thời tâm tình cùng thần sắc đều mang theo chút phức tạp.
Một lát sau, cô vẫn vươn ra tay cầm chai nước khoáng đi về phía anh ấy.
"Em không uống....!trả anh."
"..."
Văn Dục Phong cười nhạo một tiếng, đôi mắt đen lạnh lẽo nhìn sang chỗ khác.
_______Cậu xem như đã biết, chỉ cần bạn học nhỏ muốn cùng cậu phủi sạch quan hệ, việc thứ nhất, chính là phân rõ giới hạn ân oán phân minh.
Sau khi cười xong, mắt cậu nhìn tới, độ cong khóe môi không đạt, đi về phía trước vài bước, tới khi đem Tần Tình ép tới góc tường.
Tần Tình vẫn là lần đầu tiên thấy người này lộ ra biểu tình khiến người bất an như vậy đối với cô, cô cầm lòng không đậu nhớ tới những lời đồn đãi mà Lâm Mạn Tuyết nói, còn có lần trước cô không dám nhìn người này hung hãn ở đấu trường.
...Cũng đáng sợ như vậy sao?
Tần Tình lui một bước cuối cùng, mảnh khảnh sống lưng chạm đã chạm đến tường.

Không có đường nào thối lui khiến cô càng bắt an.
Cô nâng lên khuôn mặt nhỏ, con ngươi đen lay láy cất giấu tràn đầy bất an, giống một chú nai con đang mất phương hướng.
Nhưng nai con không biết là không nên nhất chính là dùng ánh mắt bất an để nhìn sói dữ, bởi vì như vậy chỉ khiến sói dữ càng thêm hưng phấn.
_______
Con ngươi nam sinh như lập tức tản ra màu đen nồng đậm hai phía, đen nhánh sâu không thấy đáy, nửa điểm ánh sáng cũng không xuyên thấu tới.
Môi mỏng của cậu hơi cong lên, cậu cúi người xuống hướng thẳng về cô gái nhỏ.
"Em nghĩ mang nước anh đưa cho em trả lại cho anh, vậy là thanh toán xong sao?"
Ánh mắt nguy hiểm của cậu nhìn thoáng qua chai nước trong tay cô, ngược lại mang theo ý cười lạnh lẽo mà rơi xuống trên mắt cô gái.
"Huống chi, em cũng không có uống?"
"..."
Tần Tình ngốc hai giây, ngơ ngác nhìn Văn Dục Phong.
Cô hoài nghi mình nghe lầm điều gì.
♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡ ♡✧。 (⋈◍>◡<◍)。✧♡
Up tr muộn mất 1 ngày.

Sr cả nhà ????