Anh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa

Chương 141: Xảy ra chuyện ở cuộc thi piano.




"Ôn Niệm Nam"

Cố Ngôn Sanh đột nhiên mở mắt và đột ngột ngồi dậy, nhưng lại ngã ngửa vì chóng mặt.

Ánh mắt của người trên giường bệnh tràn đầy vẻ khó tin, không thể tin được người mà mình nhìn thấy trong mơ lại thực sự là Ôn Niệm Nam ...

Đây là anh đang nhớ lại những điều anh chưa từng nghĩ tới, hay là đó là một ảo ảnh do thường xuyên mơ thấy Ôn Niệm Nam ...

Anh ta sẽ tìm xem Ôn Niệm Nam ở đâu vào ngày anh trốn thoát khỏi bọn bắt cóc. Nếu Thẩm Lạc An nói dối anh ... anh sẽ gặp Ôn Niệm Nam, và anh muốn hỏi trực tiếp Ôn Niệm Nam.

Mắt Cố Ngôn Sanh tối sầm lại, anh rút cây kim tiêm trong tay ra khỏi giường bước ra khỏi cửa, nhưng vừa mở cửa chưa bước được mấy bước thì anh đã loạng choạng vì choáng váng và suýt chút nữa ngã xuống.

"Cố tổng? Sao anh có thể ra ngoài trước khi cơ thể ổn định?"

Bác sĩ bước tới và đỡ anh lên, nhưng bị gạt đi.

Cố Ngôn Sanh siết chặt tay, lạnh giọng nói: "Tôi hỏi anh, vết thương trên đầu của tôi như thế nào? Sẽ bị rối loạn trí nhớ sao?"

"Rối loạn trí nhớ? Không, là kích thích tinh thần mãnh liệt, nhiễm trùng vết thương. , chỉ là cơn sốt của anh sẽ tạm thời làm đầu óc choáng váng thôi”

Cố Ngôn Sanh, đặt tay lên trán sờ băng gạc, đôi mắt lóe lên một tia cô đơn.

“Tôi muốn xuất viện. "

Bác sĩ giật mình:" Cái gì? " Anh… anh chưa khỏe lại làm sao xuất viện được? ”

Cố Ngôn Sanh quay đầu lạnh lùng nhìn bác sĩ:“ Tôi nói rồi, tôi sẽ xuất viện. "

“ Được ... Được, anh gọi người nhà lo liệu các thủ tục xuất viện." "

Cố Ngôn Sanh ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ, đưa tay lên che ngực, từ khi tỉnh lại đã luống cuống, trong mắt hiện lên vẻ hoảng sợ cùng sợ hãi.

Cơ thể của Cố Ngôn Sanh run lên vì phấn khích ... Anh muốn biết sự thật, nhưng anh sợ rằng sự thật là không thể chấp nhận được.

Anh từng cho rằng bóng lưng của Ôn Niệm Nam rất quen thuộc, nhưng anh không thể nhớ ra, bây giờ nghĩ lại, thật giống người đã cứu mình trong trí nhớ của anh ...

Thẩm Lạc An không biết sợi dây chuyền ... Bóng lưng của Thẩm Lạc An rất xa lạ ... ngay cả giọng nói cũng vậy. Có gì đó khác lạ ...

Huy hiệu học sinh kia không thể là đầu óc anh tự tưởng tượng ra... Nếu lúc đó mình thật sự nhìn thấy nó thì sao?

Anh muốn đi đến con hẻm của trường trung học một lần nữa, có lẽ anh lại nghĩ ra điều gì đó ...

Cố Ngôn Sanh muốn đích thân kiểm tra xem huy hiệu có viết chữ Ôn Niệm Nam là trong giấc mơ của anh hay trong thực tế anh đã thực sự nhìn thấy nó ...

Anh nghĩ sắp đến gặp Ôn Niệm Nam, anh muốn hỏi Ôn Niệm Nam xem cậu ấy có biết chuyện gì xảy ra hồi đó không ...

Ôn Niệm Nam đang nghe bài hát bằng tai nghe trong phòng piano, bất giác hát theo vài từ , rồi đặt bản nhạc piano vào túi và đặt chúng sang một bên, quay lại và nhìn thấy Đường Sóc phía sau anh ta, khiến anh ta bị sốc.

"Niệm Nam, cậu hát hay quá. Giọng cậu khiến người ta cảm thấy rất thoải mái. Tại sao cậu chỉ chơi nhạc mà không hát? Nếu cậu hát, người hâm mộ của cậu sẽ nhiều hơn. Họ sẽ bị mê hoặc bởi giọng hát haha."

"Tôi không thể hát. "

Đường Sóc sững sờ :" Cái gì? "

Ôn Niệm Nam cúi đầu nhìn vết nhẫn trên tay, chua xót nói:" Trước đây ... dây thanh quản bị thương, giọng nói cũng thay đổi rất nhiều, mới từ từ hồi phục trong vài năm. Tôi đã hỏi bác sĩ, bác sĩ nói rằng tôi không thể hát ... "

Đường Sóc an ủi: "Không sao ...Tiếng dương cầm của cậu thật hoàn hảo. Chỉ cần dùng âm thanh dương cầm của cậu cũng đủ mê hoặc bọn họ."

Ôn Niệm Nam cười nhạt, nói: "Đi luyện đàn đi, ngày mai là thi đấu rồi, tôi đi uống một cốc nước trước. ”

“ Được. ”

Ôn Niệm Nam bước ra ngoài rót một cốc nước , đưa tay lên cổ họng, ánh mắt khẽ lóe lên.

Ôn Niệm Nam đứng ở cửa nhìn đường phố xe cộ qua lại, thời tiết trở nên ấm áp hơn, ngay cả ánh mặt trời cũng trở nên ấm áp.

Ôn Niệm Nam nhìn chiếc gối hướng dương trên băng ghế phía sau, mím chặt môi.

Hướng dương cậu trồng cũng đã nở? Hẳn là rất đẹp ...

Cố Ngôn Sanh nhìn Ôn Niệm Nam đang đứng dưới nắng, khẽ cau mày, ngực đột nhiên đập nhanh hơn, bàn tay đang cầm vô lăng càng siết chặt.

Anh muốn xông lên ôm chặt Ôn Niệm Nam ... nhưng lại có chút nao núng ... anh sợ nhìn thấy ánh mắt chán ghét trong mắt người kia.

Giống như là ... đôi mắt anh từng nhìn Ôn Niệm Nam ...

Tay trái chạm vào nắm cửa, nhưng ngay khi vừa mở ra, anh đã thấy Đường Sóc xuất hiện sau lưng Ôn Niệm Nam, nhìn hai người họ nói chuyện và cười đi vào.

Anh đưa tay lên sờ lên cái đầu đang bị băng bó, trong mắt đầy vẻ không cam lòng.

Nếu huy hiệu trên áo ngực trong giấc mơ đó là sự thật ... thì Ôn Niệm Nam có thể là người đã cứu mình.

Cố Ngôn Sanh lấy điện thoại di động ra và bấm số, và cuộc gọi gần như ngay lập tức được bắt máy.

"Ngôn Sanh ! Ngôn Sanh, chủ động liên hệ với tôi!"

Cố Ngôn Sanh bóp chặt điện thoại và nói, "Lạc An, tôi nhớ lúc ở bệnh viện tôi có mặc một chiếc áo khoác màu trắng. Đó là chiếc áo có tua vàng trên ngực. Cậu có nhớ không?"

"Hừm? Ừ có…có cái áo này sao? Em quên rồi. "

Chiếc áo này là anh mặc khi bị bắt cóc, khi tỉnh dậy thì phát hiện không thấy đâu nữa.

Đôi mắt Cố Ngôn Sanh tối sầm lại, trầm giọng nói: "Thật sao? Ngày mai tôi sẽ đến trường cấp ba thăm cô giáo. Cậu... có muốn đi cùng không?"

Thẩm Lạc An hoảng hốt khi nghe tin anh muốn đến học cấp ba: "Anh ... đang làm gì vậy? Tự dưng lại muốn đến trường cấp ba?"

"Đêm qua tôi mơ thấy rất nhiều chuyện lúc học cấp ba. Tôi muốn gặp thầy cô. Nếu cậu không đi thì tôi cúp máy trước.

Thẩm Lạc An nhìn chiếc điện thoại bị ngắt và làm rơi điện thoại xuống đất.

"Chết tiệt, Cố Ngôn Sanh muốn gì làm gì? Có phải ...anh ta đã điều tra những gì đã xảy ra năm đó? "

Đôi mắt của Thẩm Lạc An đầy điên loạn và sợ hãi.

Điều gì sẽ xảy ra nếu sự thật lộ ra? Chẳng lẽ muốn cậu nhìn Cố Ngôn Sanh và Ôn Niệm Nam hòa hợp và tái hôn!

Đừng có mơ!

Cho dù Cố Ngôn Sanh phát hiện ra sự thật, anh ấy cũng sẽ không bỏ qua cho mình, đúng vậy, tôi đã ở bên anh ấy mấy năm qua. Bên cạnh anh ấy, tôi chăm sóc anh ấy khi anh ấy bị thương nặng và nằm trong bệnh viện Cố Ngôn Sanh sẽ không tuyệt tình như vậy ...

Cuối cùng vào ngày thi đấu piano, sáng sớm Đường Sóc đã chạy đến nhà của Ôn Niệm Nam, nhưng đã thấy Ôn Niệm Nam đã ở cửa rồi.

Ôn Niệm Nam hôm nay mặc một bộ lễ phục màu trắng, đang đứng ở cửa nói chuyện với ba Ôn, vừa quay đầu lại thì nghe thấy tiếng xe.

“Niệm Nam, cậu mặc đồ trắng thật sự rất hợp.”

Đường Sóc hôm nay mặc một bộ lễ phục màu xanh đậm, khiến cậu trầm ổn hơn một chút.

Ôn Niệm Nam và ba Ôn đều bật cười: "Cậu cũng rất đẹp trai, màu sắc này rất hợp với cậu."

Đường Sóc xấu hổ gãi đầu, "Nhìn có đẹp không? Haha, đây là anh trai tôi chọn. Anh tôi nói rằng hôm nay anh ấy sẽ về, sẽ đến xem chúng ta thi đấu. "

"A, chúng ta xuất phát đi ".

Sau khi đến hiện trường, hai người đã được nhân viên đưa vào hậu trường để trang điểm, làm kiểu tóc. Đường Sóc trang điểm xong thì ngồi chờ, đang nghịch điện thoại trong phòng, không lâu sau Ôn Niệm Nam cũng đi ra.

Mái tóc hơi dài mềm mại ban đầu được uốn xoăn nhẹ, phần tóc mái xõa nhẹ ở phía trước lông mày, bởi vì được chuyên gia trang điểm phủ bóng lên gương mặt, nên nét mặt thanh tú ban đầu càng trở nên thu hút.

Đường Sóc sững sờ khi nhìn thấy, không ngờ Ôn Niệm Nam lại đẹp đến vậy sau khi được nhà tạo mẫu chuyên nghiệp làm kiểu tóc khác.

"Cậu ... Niệm Nam ... trông cậu thật đẹp"

Ôn Niệm Nam cũng có chút xấu hổ, mất tự nhiên nói: "Chúng ta ... chúng ta hãy ra phía sau sân khấu chờ đi. Sắp tới lượt chúng ta rồi."

Đường Sóc bình tĩnh trở lại, vội vàng kéo Ôn Niệm Nam chạy về phía sau sân khấu.

"A ..." Đường Sóc đột nhiên dừng lại, che ngực.

“Sao vậy?” Ôn Niệm Nam lo lắng hỏi.

“Tôi cảm thấy trong ngực có chút khó chịu.”

Đường Sóc đột nhiên cảm thấy trong ngực nhói lên, cảm giác rất khó chịu.

Cậu liếc nhìn hai người chơi trước mặt, người tiếp theo là cậu và Ôn Niệm Nam.

Cậu hít một hơi thật sâu và cố gắng làm cho bản thân thoải mái hơn, và phải mất một thời gian dài để hồi phục.

Ôn Niệm Nam đem ly nước đưa cho cậu, hỏi: "Như thế nào? Còn đau không?"

Đường Sóc cầm lấy nước uống một ngụm: "Không đau, đã tốt hơn, chúng ta đi chờ một chút."

“Ừ.”

Ôn Niệm Nam bước lên sân khấu nhìn những người đang chơi đàn trên sân khấu, quay đầu nhìn khán phòng thì thấy ba mình đang ngồi ở hàng ghế thứ 2. Cha của Ôn Niệm Nam vẫy vẫy tay.

Nhưng hàng ghế đầu của khán phòng không có ai, đó là tấm vé mà Đường Sóc được tặng.

Đường Luân Hiên không đến.

Cha mẹ của Đường Sóc cũng không đến.

Ôn Niệm Nam thắc mắc tại sao nhà Đường không tới, Đường Sóc rõ ràng nói rằng bọn họ đều rất mong được tới cuộc thi.

“Niệm Nam, cậu có thấy anh trai tôi không? Ba mẹ tôi có đến không?”

Đường Sóc cũng nhìn về phía khán phòng, nhưng thấy trên ghế không còn một bóng người.

"Ồ? Sao bọn họ vẫn chưa tới, tôi sắp phải lên sân khấu."

Đường Sóc lấy điện thoại di động ra muốn gọi điện, nhưng điện thoại di động đột nhiên vang lên,

ID người gọi là một số không quen thuộc. Đường Sóc nghe máy mà không cần suy nghĩ.

"Xin chào? Ai vậy?"

"Tiểu Sóc ... Mẹ là mẹ của con ... Tiểu Sóc, con mau đến đi, ba con bị xuất huyết não phải nằm bệnh viện ... bác sĩ nói ba con sắp chết ... làm sao bây giờ? ... "

Đường Sóc đột nhiên cứng người lại:" Mẹ ... mẹ nói cái gì? Làm sao có thể... "

Ôn Niệm Nam nghe thấy tiếng nói, lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Làm sao vậy… sao đột nhiên xuất huyết não…

“Con tới đây… mẹ đừng sợ… anh trai đâu? Anh đang ở cùng mẹ trong bệnh viện sao, bác sĩ có nói gì không vậy? "

Mẹ Đường ở đầu dây bên kia càng khóc to hơn:" Anh con ... A Hiên, anh con bị tai nạn. Sau khi nghe tin, bố con bị kích thích và ngất đi vì xuất huyết não ... "

Đường Sóc nghe giọng nói ở đầu dây bên kia, tôi đột nhiên cảm thấy mình như rơi vào một động băng, hai tay run lên dữ dội, và chiếc điện thoại suýt rơi xuống đất.

Anh cố gắng trấn tĩnh giọng nói của mình, nhưng vẫn nghẹn ngào run rẩy, "Anh con ... anh ấy ... làm sao vậy ...?"

"Anh trai con ... trong điện thoại nói rằng chiếc trực thăng mà A Hiên đã đi sau khi đến nước N bị rơi xuống biển… tìm kiếm cả đêm mà không tìm thấy… ”

Ôn Niệm Nam cảm giác được nhất định đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, nếu không Đường Sóc không thể không khống chế được cảm xúc của mình.

“Đường Sóc… cậu bị sao vậy?” Ôn Niệm Nam đưa tay định đỡ Đường Sóc, nhưng bị Đường Sóc gạt ra.

Đường Sóc nhướng mắt nhìn người trước mặt, mở miệng muốn nói, nhưng lại phát hiện không nói ra được.

Nhìn chiếc điện thoại bị cúp điện, nhìn những người chơi đàn trên sân khấu với đôi mắt trống rỗng, cây đàn ngay trước mắt ... mà hình như không bao giờ động đến ...

Tác giả có điều muốn nói:

Haha Cố Tra Tra có thông minh sau khi bị ngã không?

Những chương tiếp theo là những thay đổi của Đường Sóc. Bước tiếp theo là trận chiến pk đầy cảm xúc giữa Niệm Niẹm và Cố Tra Tra!

Cố Tra Tra sẽ gặp phải điều gì khi anh ấy đến trường trung học?

Đường Sóc có còn chơi piano khi có gia đình có chuyện không?

Ai sẽ thắng trò chơi này?

Chiến đấu dũng mãnh lên! Dùng sức ngược công. Thẩm bạch liên đếm ngược nhận kết cục!

Thông báo: Người hâm mộ phát hiện ra chiếc nhẫn cưới là giả, và biết được thật giả. Weibo đã tuôn ra giải thưởng cuộc thi nhiều năm trước là vòng cổ.