Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK

Chương 312: Kỳ thật, em không thích lãng mạn (2)




"Hoa? Hoa gì?" Kiều Luyến vô thức hỏi thăm.

Sau khi hỏi thăm, đột nhiên cảm giác được không thích hợp...

Hoa... Tấm thiệp...

Cô bỗng nhiên sững sờ, "Anh nói cái gì? Hoa và trà chiều đó, là anh tặng?"

Tôn Lập Nam dương dương đắc ý: " là tôi, Luyến Luyến, tiểu Luyến, em..."

Nói còn chưa dứt lời, Kiều Luyến không nhịn được tức hổn hển mở miệng: "Ôi chời Tôn Tử, anh hại tôi thảm rồi!"

Lời này rơi xuống, trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Cô đứng trong phòng, cũng cảm giác được một trận gió lạnh thổi qua!

Suy nghĩ một chút, cô ở trên xe ngôn loạn ngữ, trách không được Thẩm Lương Xuyên không trả lời cô!

Đoán chừng hiện tại, người đó bị chọc tức.

Kiều Luyến vỗ vỗ miệng của mình, thật sự là miệng tiện, làm sao nói những cái kia!

Đang suy nghĩ, cửa phòng vang lên một tiếng, Thẩm Lương Xuyên đi vào.

Thân thể Kiều Luyến cứng đờ, bỗng nhiên xoay người lại, lúc này mới phát hiện, lúc này sắc mặt Thẩm Lương Xuyên, nào có thẹn thùng trầm mặc, rõ ràng mưa gió nổi lên!

Cô kéo ra khóe miệng, liền thấy anh đưa điện thoại cho cô, khẽ gật đầu với Kiều Dịch, lịch sự mở miệng: "Nhà hàng này đồ ăn cũng không tệ lắm, chút nữa cậu có thể nếm thử, nhìn xem phù hợp khẩu vị không."

Kiều Dịch gật đầu cười: " Cám ơn anh rể."

Thẩm Lương Xuyên mím môi, nhìn thoáng qua Kiều Luyến, chợt đi tới.

Kiều Luyến giật nảy mình, bỗng nhiên lui về sau một bước.

Cử động này, để Thẩm Lương Xuyên nhíu lông mày, cô lập tức không dám nhúc nhích.

Sau đó nhìn Thẩm Lương Xuyên từng bước đi tới, dời ghế cho cô, làm một thủ thế mời ngồi.

Lúc này Kiều Luyến mới thở phào nhẹ nhõm: " Thì ra không phải anh muốn đánh em ~ "

Thẩm Lương Xuyên khiêu mi: " Tại sao anh phải đánh em?"

Kiều Luyến lập tức ngậm miệng lại.

Hiện tại, Thẩm Lương Xuyên không biết mình biết chuyện hoa, cho nên cô kiên quyết không thể cho anh biết được! Bằng không khẳng định anh sẽ bão nổi, chính là như vậy!

Cho nên cô rất chân chó rót một chén nước, đặt ở trước mặt Thẩm Lương Xuyên: "À, uống nước, uống nước..."

Thẩm Lương Xuyên nhìn cô một cái, cúi đầu uống một ngụm.

Một lát sau, cơm mang lên.

Thẩm Lương Xuyên đang định ăn cơm, liền thấy một đôi đũa, gắp láy món bình thường anh thích ăn, đặt ở trong bát anh.

Thẩm Lương Xuyên:...

Kiều Luyến dùng sức làm anh vui lòng: " Tôm này anh thích ăn nhất."

"Cá này anh cũng thích ăn."

"Còn có đậu hũ trúc, cái này..."

Sau đó lại kẹp một cái đùi gà, dự định bỏ vào trong bát Thẩm Lương Xuyên, đã thấy trong bát đầy up, mà Thẩm Lương Xuyên đang nhìn cô chằm chằm.

Kiều Luyến:...

Cô vội vàng thu tay của mình, nịnh nọt cười một tiếng.

Thẩm Lương Xuyên nhìn mọi thứ trong bát, hương vị đều hòa vào nhau, lẫn lội khẳng định mùi vị không thể ăn.

Nhưng có lẽ là bởi vì đồ ăn này do cô gắp, anh lại cầm đũa lên, ăn hai cái.

Kiều Luyến thấy cuối cùng anh bắt đầu ăn cơm, quyết định vãn hồi vừa rồi.

Cô liền thở dài: " Thẩm Lương Xuyên, kỳ thật em không thích loại chỉ đẹp mà không có thực."

Thẩm Lương Xuyên sững sờ, ngẩng đầu lên.

Kiều Luyến bĩu môi: "Kỳ thật em không thích đàn ông tặng hoa thầm, em thích thực tế! Em cảm thấy anh vô cùng tốt, không có buồn bực!"

Cái này vừa nói, ánh mắt Thẩm Lương Xuyên trầm xuống, anh liếc qua điện thoại di động, sáng tỏ để đũa xuống, nhìn về phía Kiều Luyến: "Sau đó thì sao?"