Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK

Chương 363: Cô ấy là bà xã của tôi! (3)




Trong nháy mắt trong phòng an tĩnh lại, Lục Minh và Phạm Lộ trợn mắt hốc mồm!

Hai người đồng loạt quay đầu, nhìn về phía Kiều Luyến.

Một lát sau, Lục Minh mới ho khan một tiếng, mở miệng nói: "Cái này..."

Phạm Lộ ngắt lời anh ta: "Cái này sao có thể!"

Đây là ký giả nhỏ, sao có thể là bà xã Thẩm ảnh đế?

Vừa mới nhất định là mình nghe lầm?

Cô ta mở to hai mắt nhìn, nuốt ngụm nước miếng, chỉ cảm thấy làm sao cũng không thể tiếp thu được.

Thế nhưng lại nhìn sang, Thẩm Lương Xuyên tự phụ đứng đó, một cánh tay còn thân đặt lên trên vài Kiều Luyến.

Ánh mắt Phạm Lộ rơi xuống người Kiều Luyến lần nữa, lúc này mới chú ý tới, cái ký giả này tuy mặc quần áo rất bình thường, thế nhưng ngũ quan lại rất đẹp, cũng không kém hơn nhưng mình tinh khác!

Lục Minh cũng không hiểu nhìn về phía Kiều Luyến, lại nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút, sau cùng lấy lại tinh thần: " Ai nha, đúng là lũ lụt chạy vào trong miếu, người một nhà không biết người một nhà! Vừa rồi là hiểu lầm, hiểu lầm! Chúng ta không đánh nhau thì không quen biết, đúng hay không, chị dâu?"

Kiều Luyến thấy Lục Minh trước sau tưởng như hai người, không khỏi cảm thấy một trận thoải mái.

Cô lại nhìn Thẩm Lương Xuyên một chút.

Kỳ thật, cô đoán được Thẩm Lương Xuyên sẽ giúp cô, tuy nhiên cũng không ngờ rằng, anh lại trước mặt mọi người, thừa nhận quan hệ của hai người như thế!

Giờ phút này, loại ngọt ngào, để cho khóe môi cô cũng không nhịn được giương lên.

Về phần Phạm Lộ, kéo ra khóe miệng, sau đó lập tức mở miệng: "Xem ra, cái này là một hiểu lầm."

"Hiểu lầm?" Thẩm Lương Xuyên nhíu mày, lại nhìn Lục Minh một chút: " Cô ta không phải người tình của cậu sao?"

Lục Minh:...

"Cho nên, cái này có gì hiểu lầm? Lục Minh, cậu bây giờ làm chuyện vẫn là bó tay bó chân, dám làm không dám chịu?"

Một câu, nói Lục Minh đỏ mặt tới mang tai, anh ta chà xát mặt: " Anh Thẩm, anh nói anh xem... Sao miệng vẫn độc như vậy."

"Không phải miệng tôi độc, là ánh mắt cậu kém."

Lục Minh:...

Thẩm Lương Xuyên ôm eo Kiều Luyến một cái, nhìn cũng không nhìn Phạm Lộ một chút, trực tiếp đi ra ngoài: "Hôm nào gặp lại."

Nói xong câu đó, đã ôm Kiều Luyến đi ra cửa phòng.

Nhưng vừa vặn đi ra ngoài, liền nghe thấy một giọng kêu lên kỳ lạ: "U, đây không phải anh tôi sao?"

Kiều Luyến nghe cái giọng quen thuộc này, ngẩng đầu lên, vừa vặn liền thấy, người mà lúc mình tiến vào, áo sơmi hoa, vậy mà đứng ở trước mặt bọn họ!

Anh ta hơi ngả ngớn, giờ phút này lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, mà câu nói kia, là nói với Thẩm Lương Xuyên sao?

Phát giác được chuyện này, Kiều Luyến nhìn về phía Thẩm Lương Xuyên, lại có thể cảm nhận được bước chân anh dừng lại, thân thể cứng đờ.

Trong ánh đèn hành lang có chút tối tăm, ánh mắt Kiều Luyến, lại vừa vặn đối diện áo sơmi hoa.

Giờ phút này chính diện nhìn thấy đối phương, ngũ quan lập tức xuất hiện ở trong mắt cô.

Kiều Luyến bỗng dưng mở to hai mắt nhìn, không thể tin nhìn chằm chằm ngũ quan đối phương trong chốc lát, sau đó liền quay đầu, nhìn về phía Thẩm Lương Xuyên...

Trách không được vừa rồi cô lại cảm thấy cái áo sơmi hoa này có chút quen thuộc, giờ phút này nhìn sang... Anh ta lại có điểm giống Thẩm Lương Xuyên!

Vừa nghĩ tới đây, liền thấy ánh mắt áo sơmi hoa, âm tàn liếc qua trên người Thẩm Lương Xuyên, sau cùng rơi xuống người mình, chợt, anh ta làm bộ vẻ vui, bỗng dưng đưa tay ra, kéo bờ vai cô: " Anh, người phụ nữ này, em muốn rồi!"