Ảnh Đế Thần Bí Trộm Cưới: Vợ Yêu, Tới PK

Chương 453: Tử Xuyên? Tử Xuyên! ! (3)




Thẩm Lương Xuyên đứng ở cửa.

Lẳng lặng nhìn cánh cửa kia, anh đưa tay ra, chỉ cần nhẹ nhàng vặn chốt mở, là có thể đem mở được cánh cửa ngăn cách giữa anh và Kiều Luyến.

Thế nhưng... Mở ra thì sao?

Anh phải giải thích với cô thế nào về chuyện của Tống Nguyên Hi?

Nghĩ tới đây, tay của anh có chút dừng lại, cuối cùng vẫn chậm rãi bỏ xuống.

Trong phòng ngủ chính.

Kiều Luyến nằm nghiêng trên giường, một tay đè dưới mặt, một tay thả trước người.

Cô trợn tròn mắt nhìn chằm chằm về phía trước, trong tầm mắt, là tia sáng nhạt trên tử đầu giường.

Anh vẫn không có ý muốn giải thích với mình... Vì cái gì? Là bởi vì chột dạ sao? Bời vì còn không bỏ xuống được "Bạn cũ" kia sao?

Cô cắn môi, liền nghe thấy ở ngoài cửa có tiếng bước chân.

Tiếp theo, cô liền ngồi dậy, trông mong nhìn ra phía cửa.

Giữa cô và anh, chỉ cách một cánh cửa.

Nhưng ai cũng không biết, sau khi đẩy cánh cửa này, nghênh đón bọn họ chính là hạnh phúc mỹ mãn, hay là tách rời như vậy...

Cô khẩn trương nắm lấy nắm tay, không nhịn được phỏng đoán vô số khả năng.

Thế nhưng qua thật lâu, cô mới nghe được tiếng bước chân anh, dần dần đi xa.

Ở trong biết thự vắng vẻ, tâm ý Kiều Luyến, cũng bị thất lạ.

Cô cứ ngây ngốc ngồi ở trên giường, chỗ ngực giống như là lấp đầy vô số bông, để cho cô cảm giác gần như mình không thở nổi.

Lời Tống Nguyên Hi nói: "Trong lòng anh Lương Xuyên, chỉ có chị tôi!"

Câu nói này, cũng như ma chú, vẫn luôn quanh quẩn ở trong đầu cô.

Biết rõ không nên nghĩ sâu vào, thế nhưng... Kỳ thật cô mới ở cùng với Thẩm Lương Xuyên được hơn hai tháng, Thẩm Lương Xuyên có thể buông xuống được mối tình đầu, yêu cô sao?

Cô siết chặt nắm đấm

Cuộc sống sau khi kết hôn với Thẩm Lương Xuyên, xuất hiện trong đầu từng đoạn.

Trách không được vừa kết hôn, anh luôn đối với mình rất dữ dằn.

Kỳ thật khi đó, anh đối với mình là chán ghét sao? Vì mối tình đầu, anh không muốn đụng cô sao?

Càng nghĩ, nơi ngực càng ngột ngạt.

Toàn bộ không khí trong phòng ngủ, giống như là bị rút đi.

Cô bỗng nhiên vén chăn lên, đi thẳng ra cửa.

Mở cửa phòng ra, đã thấy phòng khách rỗng tuếch, không ai.

Sau đó, cô giống như là nghĩ đến cái gì, bỗng nhiên ngẩng đầu, quả nhiên thấy phòng ở trên lầu ba, đã mở đèn.

Tròng mắt Kiều Luyến bỗng nhiên mở rộng.

Tống Nguyên Hi nói qua, trong phòng kia, là tất cả thứ liên quan tới mỗi tình đầu của Thẩm Lương Xuyên...

Thím Lý cũng đã nói, gian phòng kia, ngoại trừ Thẩm Lương Xuyên, người nào cũng không được đi vào qua.

Như vậy xem ra, trong phòng kia, đều là Thẩm Lương Xuyên tự mình quét dọn.

Nhưng kết hôn với anh lâu như vậy, Kiều Luyến biết người đàn ông này.

Anh có bệnh thích sạch sẽ, không thích đụng chạm đồ bẩn.

Thế nhưng phòng trong lầu ba kia, có bao nhiêu tro bụi...

Cô cảm giác mình giống như là không thở nổi, bình tĩnh đứng tại chỗ, nắm chặt nắm tay.

Cũng không biết là đang hờn dỗi với người nào, cô cứ đứng đó như vậy, muốn nhìn một chút anh định ngốc ở trong đó bao lâu.

Cô từ nhỏ đến lớn, lý giải tình yêu là phải toàn tâm toàn ý, cho tới bây giờ cũng không biết, một người đàn ông có thể yêu hai người phụ nữ...

Kiều Luyến cắn môi, cảm giác mình giờ phút này giống như là một kẻ ngốc, thật là ngốc đến tận xương tủy.

Cô quật cường nhìn chằm chằm lên lầu ba, ánh mắt kia giống như là muốn xuyên thấu qua vách tường, xuyên qua khoảng cách xa như vậy, nhìn một chút xem trong lầu ba đó có cái gì, nhìn một chút về mối tình đầu của anh...