Anh Đến Cùng Rạng Đông

Chương 57




Tần Đường ngồi ở trên giường hỏi: “Còn ga trải giường khác không?”

Buổi tối hôm trước hai người lại cuốn lấy nhau cả đêm, buổi chiều còn chưa kịp sửa sang gì lại phải đến khách sạn, cho nên, lúc này Tần Đường ngồi ở trên giường liền cảm thấy cái hương vị vẫn còn phảng phất….

Tưởng Xuyên mở tủ ra, lấy một bộ ga trải giường caro màu tối, hất cằm sang bên cạnh: “Em sang bên kia ngồi đi, để anh thay cho.”

Tần Đường bò xuống giường: “Để em giúp.”

Hai người phối hợp cùng nhau liền nhanh chóng thay xong.

Tần Đường ngồi ở trên giường, Tưởng Xuyên tới ôm cô vào lòng.

Tần Đường xoay người: “Chờ một chút.” cô bò đến mép giường, lấy túi thuốc trên tủ đầu giường: “Bôi thuốc trước đã.”

Mấy vết thương nhỏ thế này đối với Tưởng Xuyên hoàn toàn không có gì đáng nói. Bình thường lúc khuân vác đồ lên núi cũng hay bị va đập, chỉ mấy hôm là khỏi. Nhưng Tần Đường cứ kiên trì anh cũng liền để mặc cô, thả lỏng người dựa vào thành giường.

Tần Đường khoanh chân ngồi cạnh anh, gương mặt trắng nõn kề sát vào, đổ nước thuốc ra chấm nhẹlên ngực anh, vừa xoa vừa nghiêm túc hỏi: “Có đau không?”

Tưởng Xuyên buồn cười: “không đau.”

Tần Đường im lặng bôi thuốc cho anh, tay trái toàn là mùi thuốc. Tưởng Xuyên nắm lấy tay cô: “đi rửa nhé?”

Tần Đường gật đầu: “Được.”

Hai người cùng nhau ra ngoài, trong sân vẫn rất náo nhiệt. Ánh mắt mọi người đều đồng loạt lia tới.

Tần Đường đi xuống, mắt đối mắt, vẻ mặt thản nhiên. Vụ tai nạn đêm nay làm cô quá sợ hãi, hơn nữa chuyện cô và Tưởng Xuyên ở bên nhau cũng không phải là chuyện gì lớn lao, có gì mà phải che dấu chứ.

Tưởng Xuyên còn thản nhiên hơn cả cô, nắm tay cô suốt cả quãng đường.

Tay phải Tần Đường không tiện, chỉ có tay trái ở dưới vòi nước. Tưởng Xuyên lấy nước rửa tay xoa lên cho cô. Tay cô rất nhỏ và tinh tế, mềm mềm, bàn tay anh có thể ôm trọn. Sau khi rửa hết bọt xà phòng, Tưởng Xuyên dùng vạt áo lau khô tay cho cô.

Tần Đường thất thần: “anh làm cái gì thế? Vẩy vẩy hai cái là khô mà.”

Tưởng Xuyên: “Quần áo sạch, tay em cũng sạch, không sao cả.”

Tần Đường giật giật ngón tay, không nói gì, chỉ ngửa đầu nhìn anh.

“Sao thế?”

cô lắc đầu: “không có gì.”

Chỉ là đã rất lâu rồi không có người đàn ông nào quan tâm cô một cách thân mật và chu đáo như thế.

Ở dưới nhà ồn ào một trận, không hiểu sao Tiểu Thành và A Khởi lại cãi nhau. Hai người này vẫn luôn như chó với mèo, ngày nào cũng ầm ĩ một trận. Lữ An hô to: “Được rồi, oẳn tù tì đi, người thua phải đidọn dẹp.”

Hai người lập tức dừng tranh cãi.

Bọn họ hẳn đã kết thúc rồi.

Tưởng Xuyên nhìn cô rũ mắt, hỏi: “Mệt sao?”

Tần Đường: “một chút.”

“Vậy chúng ta về nghỉ.”

“Được.”

………….

Trong sân, Lữ An thấy mọi người ăn cũng gần xong, nhưng bởi vì Lộ Toa ra tay hào phòng nên đồ ăn còn dư lại rất nhiều, anh ta nói: “Còn thừa bao nhiêu thì cất hết vào tủ lạnh đi. Tối mai nếu mọi người muốn ăn nướng tiếp thì chúng ta lại tiếp tục, còn nếu không thì để dì Quế xào rau.”

Tiểu Thành híp mắt dùng ánh mắt lưu manh nhìn về phía tầng 2, Tưởng Xuyên và Tần Đường vừa mới đóng cửa phòng lại, cậu hạ giọng hỏi: “anh Tưởng và chị Tần Đường bắt đầu từ lúc nào thế? Nhanh như thế đã ngủ chung phòng rồi? Động tác của anh Tưởng đúng là nhanh nhẹn mà….”

A Khởi và Tiểu Bạch đều trợn mắt nhìn cậu ta.

Lữ An thì đá cậu ta một cái: “Liên quan khỉ gì đến cậu chứ? Mau đi dập lửa đi.”

Lộ Toa nhìn về phía tầng hai, cười nhẹ thành tiếng: “Tôi lên tầng nghỉ ngơi trước, làm phiền mọi người dọn dẹp rồi.”

Lữ An nói: “Đương nhiên rồi. Sao có thể để khách đi dọn được chứ.”

Lộ Toa không trả lời, xoay người rời đi.

đi đến phòng mình, cô ta nhìn về cánh cửa phòng bên cạnh đang đóng chặt, ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lẽo.

----------

Nhà cũ nên cách âm không phải quá tốt. Hơn nữa bọn Tiểu Thành lại rất ồn ào, Tần Đường ở trong phòng cũng nghe được giọng nói ồn ào của cậu.

Tưởng Xuyên tắt đèn nằm xuống, cô xoay người ôm eo Tưởng Xuyên, ngửa mặt nói nhỏ vào tai anh: “Có phải tạm thời em không thể rời đi được không?”

Tưởng Xuyên ôm cô, cúi đầu: “Có thể, Tào Thịnh sẽ phái người trở về với em.”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tưởng Xuyên nói: “Bây giờ quỹ An Nhất đang xảy ra chuyện, mấy năm nay đây là lần đầu tiên Khương Khôn làm việc mà bị bại lộ. Mà manh mối bị lộ ra này rất quan trọng với chúng ta.”

Tần Đường thấp giọng ừ một tiếng.

Tưởng Xuyên im lặng vài giây, thấp giọng nói bên tai cô: “Tối nay có sợ không?”

Trong bóng tối, đôi mắt của Tần Đường trong suốt, chỉ im lặng không nói. Tưởng Xuyên siết chặt vòng ôm, thân hình cao lớn ôm trọn với cô, cơ thể hai người dán sát nhau.

anh cúi đầu, hôn khẽ lên mắt cô, hô hấp nóng bỏng phả vào mặt cô.

Tần Đường nhắm mắt lại, ôm chặt cổ anh, ngẩng đầu để nụ hôn của anh sâu hơn.

Nhiệt độ cơ thể hai người lây nhiễm cho nhau, lại ôm chặt như vậy, dưới nụ hôn của anh, cơ thể của Tần Đường dần trở nên mềm nhũn.

Trước đó sợ hãi bao nhiêu thì bây giờ liền bình tĩnh bấy nhiêu.

Loại cảm giác này, chỉ anh mới có thể mang lại cho cô.

Kích thích, khát vọng, tín nhiệm, bình tĩnh.

“Tưởng Xuyên.”

Giọng nói cô nhẹ như mèo kêu, khẽ cào lên trái tim anh.

Tưởng Xuyên hôn vành tai cô, dừng lại: “Ừ?”

Tần Đường nói: “Em chờ anh…. anh cũng phải chờ em….”

“Được.” anh thấp giọng trả lời.

………….

Nụ hôn triền miên, hơi thở quấn quít, Tưởng Xuyên xoay người đè lên người cô, từng tấc cơ thể dính sát vào cơ thể cô. Tần Đường trong lòng anh khẽ run rẩy, chôn mặt vào lồng ngực anh, nhỏ giọng nói: “Đừng, chúng ta đi ngủ đi.”

Tưởng Xuyên nhìn cô: “Mệt ư?”

Tần Đường gật nhẹ, “anh cũng nên nghỉ ngơi đi. Từ khi em tới anh vẫn chưa được nghỉ ngơi tử tế hôm nào.”

Tưởng Xuyên thấp giọng cười: “Sợ anh không chịu nổi à?”

Tần Đường rũ mắt: “không phải, là em không chịu được.”

Từ sau khi chạm vào cô, sự tự chủ của Tưởng Xuyên hoàn toàn đã bị chó tha đi mất, thân thể hoàn toàn hành động theo bản năng.

anh khẽ vuốt eo cô, hướng lên trên, cầm lấy một bên ngực vuốt ve, ngón cái thô ráp trượt qua trái anhđào non mềm: “thật sự không được à?”

Tần Đường xoay người lại, hơi rụt người vào: “không được thật mà….”

Tưởng Xuyên xoay người sang nằm xuống bên cạnh: “Được rồi, không trêu em nữa.”

Sau đó anh kéo cô vào trong lòng.

“Sao bọn họ vẫn chưa dọn xong nhỉ?”

“Rất nhanh sẽ xong thôi. Sao, ồn à?”

“Cũng không hẳn….” Giọng nói cô nhỏ dần, có chút mơ hồ.

Dưới nhà, Lữ An hô lên: “Được rồi, mọi người về phòng nghỉ đi.”

Đêm khuya, nghĩa trạm nho nhỏ dần khôi phục sự yên tĩnh, đến một âm thanh nhỏ cũng không có.

Tưởng Xuyên cúi đầu, cô gái trong lòng đã ngủ, hô hấp rất nhẹ, ngủ cũng rất yên tĩnh, nằm cuộn tròn trong ngực anh, khuôn mặt trắng nõn áp sát vào lồng ngực anh, khiến gương mặt kia càng thêm trắng, càng thêm ngoan hiền và yếu ớt.

Tưởng Xuyên cầm tay phải cô, đưa tên bên môi hôn nhẹ.

……………..

Sáng hôm sau, Tưởng Xuyên gọi điện cho Tào Thịnh: “Tôi sẽ đưa Tần Đường về Bắc Kinh.”

Tào Thịnh im lặng vài giây, “không phải tôi đã nói là tôi sẽ cử người đưa cô ấy về sao?”

“Tôi không yên tâm.” Tưởng Xuyên nói.

“Bảo Tào Nham đưa.”

“Tôi tự đưa.”

Hai người không ai chịu nhượng bộ, Tào Thịnh nhíu mày, “Thế này nhé, tôi sẽ đích thân đưa, được chưa?”

Tưởng Xuyên im lặng một lát, đồng ý, “Quỹ An Nhất bên kia có manh mối, anh chú ý một chút.”

“Ừ. Lộ Toa vẫn còn ở chỗ anh chứ?”

“Hôm nay sẽ về Bắc Kinh.” Tưởng Xuyên nói, “anh điều tra xem cô ta ngồi chuyến bay nào.”

Tào Thịnh: “anh chắc chắn chuyện Lộ Toa về lần này có liên quan đến quỹ An Nhất?”

Tưởng Xuyên: “không chắc lắm, chỉ là suy đoán thôi. hiện Khương Khôn không cách nào ra mặt, Lộ Toa là đấu giá viên, nhân mạch rộng. Để cô ta ra mặt là thích hợp nhất, cũng không khiến người ta hoài nghi. Trước đó chúng ta đều dùng sai phương pháp rồi. Có lẽ ra tay từ phía cô ta mới là nhanh nhất.”

Đúng là như thế. Vì ai mà ngờ được một người phụ nữ lại có thể có năng lực và to gan đến như thế chứ.

Hai người nói chuyện một lát rồi tắt máy.

Lúc Tần Đường tỉnh lại thì Tưởng Xuyên không có ở trong phòng.

cô dụi mắt, bò dậy đi về phía cửa sổ kéo rèm ra. Tưởng Xuyên đang đứng dưới gốc cây đại thụ hút thuốc. Dường như cảm nhận được ánh mắt của cô, anh ngẩng đầu lên nhìn.

Nở một nụ cười nhàn nhạt, anh gạt tàn thuốc rồi đi về phía cầu thang.

Tần Đường kéo rèm lại, xoay người lại. Tối hôm qua Lữ An đã mang hành lý của cô để ở trong phòng Tưởng Xuyên, cô chọn một bộ quần áo.

Tưởng Xuyên mở cửa ra, tựa người vào cửa nhìn cô: “Có đói không?”

Tần Đường: “Có.”

cô đưa lưng về phía anh, chuẩn bị thay quần áo.

Vừa quay đầu lại liền phát hiện Tưởng Xuyên vẫn nhìn mình chằm chằm liền đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “anh đừng có nhìn.”

Tưởng Xuyên: “Có gì mà không được nhìn chứ? trên người em còn chỗ nào mà anh chưa nhìn qua à?”

Tần Đường trợn mắt nhìn anh, nhưng ánh mắt anh vẫn không hề dời đi.

Tần Đường không để ý đến anh nữa, nhanh chóng cởi váy, mặc nội y vào. Tay phải cô bị thương, hơn nữa đó còn là tay thuận nên sau khi cố gắng vài lần cô vẫn không cài được nút áo.

Tưởng Xuyên nhìn chằm chằm tấm lưng trắng nõn kia, lại nhìn lên vòng eo mảnh khảnh, cái mông tròn trịa, đôi chân thon dài thẳng tắp… nội y màu xanh nước biển treo lỏng lẻo trên đầu vai, ánh mắt liền trầm xuống, hung hăng hít sâu hơi thuốc cuối cùng rồi ném vào tàn thuốc, đi tới xoa tay cô: “Để anh.”

Thân thể Tần Đường hơi cứng lại: “...Ừ.”