Anh Em Rể

Chương 8: Tình yêu ngọt ngào




“Anh Hai, cứu em với, nồi canh mặn quá, làm sao đây?”

Thảo hớt hải chạy ra chỗ tôi ngồi.

“Cô đang chiên cá hả?”

“Dạ, sao anh biết?”

“Tôi nghe mùi khét!”

“Chết mất!” – Thảo xăn tay áo, lật đật chạy vào bếp. Tôi cũng đặt máy tính xuống rồi đi theo vào. Tôi thật sự chán nản với cô em gái của tôi. Giờ tôi mới biết sao mới cưới nhau được một năm, Kha chỉ còn một nửa!

“Mỗi ngày bếp nhà cô đều thế này à?” – Tôi nhăn mặt hỏi Thảo khi nhìn vào khu vực nhà bếp. Bịch ni-lon, rau cải, các lọ gia vị, nằm ngổn ngang.

“Đâu có, anh Kha nấu, em ăn và rửa bát thôi! Hôm nay em muốn tự nấu!”

“Cô muốn nhờ anh nấu thì nói đi chứ, phá phách thế này cũng chỉ cực thân tôi!”

Thảo cười.

“Em à, vặn lửa nhỏ lại, khét cá bây giờ!” – Kha nói khi từ trên lầu bước xuống.

“Chú yên tâm, cháy đen cả rồi!” – tôi cười nói với Kha.

Kha đến chỗ Thảo.

“Thôi em ra ngoài xem TV đi, anh nấu cho! Anh không muốn mì gói cho buổi trưa đâu!” – Kha cười cười nói với Thảo.

“Nhưng em muốn nấu!”

“Ra ngoài đi mà cưng!”

“Không, anh ra ngoài!”

“Em!”

“Ok, cô chú ra ngoài, tôi nấu! Thật sự là tôi không tìm ra nơi nào để trú ngụ khi cúp điện nên mới sang đây! Bây giờ tôi đếm đến ba cô chú không ra là ăn mì gói cả nhà!” – Tôi hắn giọng nói.

Thảo kéo tay chồng ra ngoài khi chỉ đếm đến hai.

“Em để hành ở đâu vậy Thảo?” – Tôi hỏi.

Quay lưng lại, Kha đang đứng phía sau tôi.

“Nguyên để tôi nấu cho.”

“Chú giành với em gái tôi rồi bây giờ tranh với tôi đó à?” – tôi nói rồi ấn chỗ hành vào tay Kha, ngồi ra bàn ăn nhìn Kha nấu.

“Nguyên vẫn không ăn cay được nhỉ?”

“Ừ, không. Tôi không ăn cay được. Chú biết mà…”

“Tôi biết….”

Đôi mắt của Kha lại nhìn vào mắt tôi. Tôi thoáng bối rối. Trong tôi dạt dào, hoài niệm chăng?…

“Em in bảng lương ra cho anh nhé. Máy in phòng anh hết mực rồi.”

“Ok, anh về phòng đi, tí tôi mang vào cho.”

Tôi nói rồi lại nhìn vào màn hình, điên đầu nhìn các con số thống kê.

“Nói lại đi rồi anh vào!” – Kha chống tay nhìn tôi.

“Gì nữa đây! Tôi đang điên mà!”

“Điên cũng mặc em. Cậu gọi tôi bằng anh mà chẳng bao giờ xưng là em. Tôi tôi, nghe thấy mà ghét!”

“Bây giờ anh muốn sao? Tôi…”

“Em!”

“Ok, bây giờ anh có biến về phòng để em làm không?”

Kha cười, búng tay vào mũi tôi.

“Dù em có cộc cằn nhưng đây là lần đầu tiên em chịu nói em với anh đấy!”

“Biến thái!”

“Nhưng tôi là người yêu của cậu! Hết!”

“Anh…”

Chị kế toán trúng được bốn tờ vé số. Chị ta mở tiệc rửa tiền!

Cả phòng chúng tôi được chị mời đi ăn tối.

“Nguyên, tối nay đi ăn với chị nha!”

“Có lộc ăn là có em! Hi! Mà độ gì vậy chị?”

“Chị mới trúng bốn tờ!”

“TRời đất ơi, sướng chưa! Em chỉ biết ăn bào ngư à nha!” – Tôi nhìn chị ta cười “e ấp”!

“Thằng quỷ. Đi nha, tối nay chị cho mày thành heo rồi về.”

“Ok.”

“Ừ, chị vào nói với sếp. Rủ sếp đi chung cho vui.”

Tôi trề môi. “Thằng cha đó mà chịu đi….”

“Ai nói với cậu là tôi không đi?” – Kha lăm lăm cái tách trà nói với tôi.

“Ok, vậy là sếp đi luôn nhé. Cả phòng mình vậy là đi hết. Em đi điện thoại đặt bàn đây.” – chị kế toán hí hửng chạy về bàn làm việc.

Chị ta đi khỏi, chỉ còn tôi và Kha. Tôi biết anh ta sẽ “xử” tôi.

“Em hay quá ha!”

“Cảm ơn anh!”

“Không cho tôi đi để đi cua ai đó hả?”

“Ghen à?”

“ừ, ghen!”

“Hi! Vậy tiếp tục đi, tôi có giá quá!”

Kha không nói nữa mà mang cái tách trà ra ngoài. Khi Kha trở lại ngang bàn tôi, hình như là giận thật, không thèm nhìn mặt tôi. Nhìn lão giận dỗi, trông thật buồn cười.

“Sếp ơi mở cửa!”

“Vào đi!”

“Cộc cằn quá vậy sếp?”- tôi nhìn Kha, tủm tỉm cười.

Tôi khóa cửa phòng lại, rồi đi đến chỗ, ngồi lên người Kha.

“Giận à?”

Vẫn không trả lời. Tôi càng buồn cười.

“Thôi đừng giận em nữa, anh yêu!”

Quả như tôi dự đoán, đôi mắt đầy hận thù ban nảy sáng rực lên.

Kha siết tôi rồi hôn vào lưng áo tôi.

“Anh! Sao tôi bị cấn cấn cái gì đó….”

Kha đỏ mặt. Tôi đứng dậy, đánh vào vai Kha.

“Anh biến thái quá rồi! Đây là phòng làm việc mà cũng có rắp tâm..”

“Tại em làm anh chứ bộ!”

“Anh…!”

“Em nè, đừng có xưng tôi với anh nữa, nghe buồn quá. Khi không có ai, em xưng bằng em đi. Anh năn nỉ đấy!”

“Lợi lộc gì nhỉ? Cho tôi thêm ba bậc lương nha!”

“Đồ cơ hội!”

“Với lại thêm phụ cấp người tình nữa!”

“Lợi dụng thời cơ!”

“Không thì thôi! Chào anh tôi về!”

“Thôi thôi! Anh sẽ..trích lương anh trả thêm lương cho em, chịu chưa?”

Tôi hôn Kha một cái. “Thế thì chịu! haha.”

Tôi chỉ nói đùa, ấy vậy mà tháng đó sau khi lương được chuyển vào tài khoản, chị kế toán còn nói sếp bảo chuyển thêm cho tôi thêm ba triệu! Lương tôi là hai triệu hai năm chục. Tôi hỏi Kha thì anh ta cười cười bảo đó là tình phí. Tôi mắng lão một trận rồi cấm không được làm cái trò đó nữa. Tôi chuyển lại tiền vào tài khoản của Kha. Ngày hôm sau trên bàn tôi có một lọ nước hoa Ck, do sếp Kha tặng.

Tôi không thể từ chối.

“Người yêu tặng quà mà không nhận là ý gì đây?”- Kha hỏi tôi như vậy, bạn nghĩ sao?