Anh Em (Thủ Túc)

Chương 56




Mọi người bắt đầu tiến hành công việc, Chu Hải Phong nắm toàn bộ cục diện, Lý Bạch cùng Đan Nhĩ Tín thảo luận phương án cụ thể, Hách Tịnh phụ trách việc ghi chép nên không nói nhiều, Trương Anh Tử thử dò xét tình hình tính tham dự vào, thấy Chu Hải Phong không có ngăn cản, càng lớn mật tiến lên, cô từ lúc nhỏ đã ở trong doanh trại quân đội, đối với tình hình hiện tại còn là quân nhân nên nhìn sự việc đặc biệt hơn, nói ra một chút làm cho mọi người rất ngạc nhiên.

Thật ra thì, ngay từ lúc Trương Anh Tử cầm được súng bắn tỉa nặng hơn 10 kg cũng thấy cứng cõi rồi, mọi người đã thay đổi cách nhìn với cô, chỉ là hằng ngày từ nhẹ đến mạo hiểm làm cho người ta rất khó đem cô từ hình tượng một bác sĩ cùng với chuyên gia kỹ thuật quân sự là một người. Nhưng Trương Anh Tử một khi bắt đầu vào công việc, lại rất sắc bén và tự tin, toàn thân cao thấp tỏa ra cùng thường ngày khác nhau xa.

Hách Tịnh phát hiện, lúc này Trương Anh Tử theo ý nghĩa mà nói mà quên đi chính mình. Mới vừa rồi mắt cô còn nhìn Lý Bạch lóe sáng, thỉnh thoảng lộ ra ngượng ngùng cùng câu nệ, thậm chí không nhịn được liền ngắm trộm anh ta, chỉ khi công việc kéo đến, cô lại không để ý đến hình tượng, thậm chí cùng sư đệ Đan Nhĩ Tín kịch liệt phản bác người yêu Lý Bạch, đồng môn sư tỷ sư đệ phối hợp vô cùng ăn ý, chắc chắn như nhau.

Hách Tịnh cảm thấy trong công việc hình tượng Trương Anh Tử thật đáng yêu, cô không để lại dấu vết bản thân đã từng quan sát Lý Bạch, lúc phát hiện anh ta luận sự, để ý thấy thời điểm không hợp sẽ giải thích, bị công kích cũng không có tức giận, xem ra trong lòng không có việc gì khác, phản ứng rất bình thường, chính là quá bình thường, khiến trong lòng Hách Tịnh không thể không thở dài.

Bình tĩnh nhất lại là đại BOSS Chu Hải Phong, có lẽ do nước trà của Trương Anh Tử  có tác dụng, hay là do dự có con gái ở chỗ này, trong tay anh ta cầm lên điếu thuốc, lại tạm thời không có hút.

Nói anh ta bình tĩnh cũng đúng, là bởi vì tất cả mọi người quá hăng sai làm việc, còn anh thì băn khoăn đến lúc nào được ăn khuya.

Trương Anh Tử không che giấu tim mình không cam lòng tình nguyện, một phòng ba đại lão gia, Hách Tịnh so với cô cũng trẻ hơn nên thể trạng sẽ tốt hơn, lại bắt cô một người mình đi lấy đồ ăn khuya, như thế là sao!

Hách Tịnh vừa định xung phong nhận việc đi cùng cô, lúc này Lý Bạch cũng định đứng lên nên vội vàng dừng lại, Trương Anh Tử từ trước đến giờ là không có cơ hội tốt, huống chi hôm nay ông trời ban thưởng cho cơ hội. Trong đêm khuya tại trại lính, một nam một nữ kết bạn tiến về phía phòng ăn, một đoạn đường tối đen vừa đi vừa nói đại khái cũng phải mất mười phút, vừa đi vừa tán gẫu cũng sẽ mau hết giờ, có thể nói đến cuộc sống, nói lý tưởng theo đuổi, hiệu suất cao người, thậm chí tổ tông tám đời cũng có thể lên tiếng hỏi thăm rồi chứ.

Phá hoại việc tốt của người khác hoặc làm kỳ đà cản mũi là sẽ bị trời đánh đấy! Hách Tịnh yên tâm thoải mái trộm cười.

Nhưng có người cố tình không thức thời, thấy Chu Hải Phong để điếu thuốc vào lỗ tai, đưa tay lấy áo khoác choàng lên, đầu tiên là phân phó Lý Bạch: "Các cậu cứ tiếp tục, tranh thủ hoàn thành sớm một chút rồi trở về ngủ." Ý bảo Trương Anh Tử: "Lấy áo khoác mặc vào, tôi với cô cùng đến phòng ăn."

Trương Anh Tử đầu tiên là kinh ngạc, ngay sau đó trên mặt lúc xanh lúc đỏ rất là đặc sắc, Hách Tịnh lo lắng cô sẽ nói ra lời nói không hay, vội vàng vượt lên trước cười nói: "Nào dám khiến lãnh đạo phục vụ cho chúng tôi, có lẽ ngài lo lắng cho hai chúng tôi là nữ mang không nổi, phải không Lý đội trưởng và Đan đội trưởng?" Đều có thể lấy một chọi mười lính đặc biệt a, đi phòng ăn xách canh trứng cầm bánh bao thật đúng là đại tài tiểu dụng rồi.

Lẽ ra Hách Tịnh là người chức vị thấp nhất nhỏ tuổi nhất, nói lời này cũng là thỏa đáng, chỉ có điều cấp trên lại cảm thấy nghi ngờ, chính là hai người này một người đã từng ngoài đường phố mắng nhau nên đắc tội, một người khác cùng cô có quy tắc ngầm quan hệ không trong sạch, vì vậy làm thành lãnh đạo chỉ có Chu Hải Phong là đối đãi tốt, cô lại làm thay, ai bảo đầu năm nay có nam nhân thân sĩ phong độ so với gấu mèo còn hiếm gặp.

Không nghĩ tới Chu Hải Phong không chút nào cảm kích: "Nói linh tinh gì thế, chờ ăn là được, đừng cho là tôi không biết các người ở sau lưng nói tôi quan liêu, hôm nay tôi sẽ vì nhân dân phục vụ một phen!" Nói xong không cho cự tuyệt cùng Trương Anh Tử đi ra cửa.

Lưu lại trong nhà là ba người hai mặt nhìn nhau, Chu Hải Phong, lấy tác phong cường thế, cường thế vẫn như cũ, từ lúc nào mọi người sợ hãi nói anh ta là quan liêu hả?

Chuyện quái quỷ gì thế, ông chủ lại không có ở đây, kế tiếp thời gian vừa buông lỏng để ăn khuya, tâm tình ba người cũng thay đổi, tuy tình huống mặc dù quỷ dị, lúc này nếu là thảo luận điểm gì cũng không thích hợp, vì vậy, có người nhàm chán bắt đầu khiêu khích.

Lý Bạch khẽ mỉm cười, khóe mắt kín đáo: "Tôi nói hai người các ngươi, không có chuyện gì chạy tới đây xem náo nhiệt hả, uổng công tôi một mình ôm khổ, về mặt thời gian không gian tạo cho các người cơ hội." Nói xong gương mặt khôn khéo ánh mắt lại bỉ ổi quan sát bọn họ.

Hách Tịnh trán vừa giản ra, nghĩ tới hôm nay không chỉ có Đan Nhĩ Tín lên tiếng sỉ nhục, còn đánh người tay bị thương, cuối cùng còn cắt đất bồi thường, truy cứu đầu sỏ gây nên, nhưng trước mắt lại là cái mặt cười đến dâm đãng bỉ ổi, cô không có đi tìm anh ta gây phiền phức là nhân từ lắm rồi, người này vẫn còn dám động vào, thật là không biết sống chết!

Thấy Đan Nhĩ Tín cũng chỉ liếc Lý Bạch một cái không nói gì, Hách Tịnh trong lòng lại thêm tức giận, nghĩ thầm người này cũng không phải là người tốt, mới vừa bị đánh một cái tát, sau lại phát hiện anh bị oan uổng, mình chột dạ sẽ không đi so đo những lời nói vô nghĩa với anh ta, bây giờ nhớ tới những câu này phát hiện ra đều là nam nhân vô lại, đối với mình là con gái mà cũng không tôn trọng, còn hơi chút là trừng phạt, với anh ta không bí mật là không được!

Vì vậy sóng mắt Hách Tịnh chuyển một cái, hai gò má ửng đỏ, khẽ cắn khóe môi, như mừng như giận đối với Lý Bạch nói: "Lý đội trưởng anh thật đáng ghét, ban ngày anh cố ý tới tìm tôi, nói những lời đó, tôi cảm thấy thật ngượng ngùng, trong lòng cũng rất thấp thỏm, nhớ lại muốn tìm anh giải thích rõ tránh cho hiểu lầm, nhưng lại sợ người khác biết sẽ hiểu lầm chúng ta, đang suy nghĩ làm sao tìm được cơ hội gặp mặt, không ngờ gặp ở đây, tôi cũng muốn giải thích một chút, ban ngày những lời đó chúng ta xem như chưa nói qua, về sau mọi người còn là đồng nghiệp là chiến hữu tốt, không đánh nhau thì không thành bạn bè tốt, trong lòng tôi sẽ không còn khúc mắc, hi vọng anh cũng đừng có thành kiến với tôi."

Những lời nói chân thành này, phối hợp với ban ngày ở ngoài đường giữa hai người xảy ra chuyện dường như không hề có sơ hở, Hách Tịnh ngượng ngùng nói thẳng chính mình là một cô nương cùng nam nhân mắng nhau cũng rất bình thường.

Nhưng rất hợp với ánh mắt thẹn thùng của cô, bộ dạng lo sợ bất an, cùng biểu tình trên mặt"Tôi không phải cố ý, mà là tình thế bất đắc dĩ, anh ngàn vạn lần đừng trả thù tôi", làm sao cứ như vậy mà nhìn làm cho tôi nghĩ muốn bốc hỏa!

Mà nhận thấy được cả người Đan Nhĩ Tín tản ra rõ ràng ý lạnh, vẻ mặt cũng càng ngày càng hung ác nhìn mình, Lý Bạch càng thêm nghẹn ở cổ họng cảm thấy bực mình, muốn mở miệng giải thích, Hách Tịnh mang theo bộ dạng cầu xin lắc đầu ý bảo: anh nha ngàn vạn lần đừng nói, nói tôi sẽ xấu hổ tới chết đấy!

Bị một nữ nhân chọc cười, còn là cô gái vô cùng xinh đẹp động lòng người như vậy nhìn mình cầu xin, cho dù Lý Bạch biết rõ cô vì chính mình là nói, cũng còn chưa nhẫn tâm cự tuyệt, chỉ có thể cắn răng nhìn trời, tâm cũng đang rỉ máu —— đúng là phụ nữ và tiểu nhân là khó nuôi, hiền lành sẽ bị ức hiếp!

Đan Nhĩ Tín cái người này đúng là"Tiểu nhân"! Anh ta không có đầu óc ư, tôi cũng cảm thấy hứng thú đối với nha đầu kia, nhưng về phần mình cố tình nói là đi công tác đem cơ hội nhường cho anh ta? Sau tình huống lại trở thành như vầy, tôi kéo theo cái chân bị thương tới đây để huấn luyện dễ dàng lắm sao —— ở nơi này thói đời thật bạc bẽo, quả nhiên làm người giảng giải nghĩa khí tương đối thua thiệt nha!

Ngoài ra, tôi còn đem công việc ôm vào mình tạo cho ngươi cơ hội, ngươi thật là vô dụng ngay cả nữ nhân của mình cũng không giải quyết được, không quản được, còn dám hướng tôi trợn mắt, trừng cái gì, còn trừng nữa ta móc mắt ngươi ra đó!

Đáng đời ngươi tiểu tử chết toi người trong lòng ngươi vô cùng giảo hoạt nhân phẩm cực kỳ kém!

Đáng đời ngươi tiểu tử chết toi cả đời sợ vợ đấu không lại!

Đáng đời ngươi tiểu tử chết toi chưa thỏa mãn dục vọng không có thịt ăn!

Lý Bạch mặt ấm ức không thành lời, ở trong lòng thầm mắng Đan Nhĩ Tín, Đan Nhĩ Tín đối với anh cũng là đang cười, chỉ là nụ cười hơi có vẻ âm trầm: "Lâm tổ trưởng hỏi tôi tại sao mấy ngày nay cậu không có đi học, nói nếu cậu đối với lớp học của cô ấy không hài lòng có thể đề nghị thay người, nếu như là nguyên nhân khác, ví dụ như không có thời gian, cô ta không ngại kèm riêng cho cậu, dù sao cô ấy tương đối rảnh rang, rảnh nhất là vào buổi tối, nếu không tôi đặt cho cậu một cái hẹn?"

Lời vừa nói ra, trên mặt Lý Bạch ấm ức trong nháy mắt biến thành co quắp, anh ta ảo não thất bại cầu xin tha thứ: "Tôi phục rồi, tôi phục các người rồi đúng là một đôiThần Điêu Hiệp Lữ  được lắm? Tôi về sau không có lợi dụng hai người, sẽ toàn tâm toàn ý vì hai vị trăm năm hảo hợp mà cống hiến, tuyệt đối không giành công kiêu ngạo, tuyệt đối không yêu cầu hồi báo, được chưa?"

Hách Tịnh mặc dù không biết nội tình cụ thể, nhưng cũng nhìn ra Lâm Sảng Lâm tổ trưởng đối với Đan Nhĩ Tín mà nói có sự tồn tại đặc biệt, về phần đặc biệt này là vì tình cảm hay còn có  nguyên nhân khác, cô tạm thời không cách nào biết được, có thể dùng để đối kháng với anh ta là đủ rồi, lập tức cũng thương cảm hề hề, nửa thật nửa giả mà nói: "Dù sao tôi cũng không dám khiến anh coi trọng khóa học của tôi, anh tha cho tôi đi, tài nghệ của Lâm tổ trưởng có thể so với tôi cao hơn, tôi nửa năm về sau còn phải ở dưới tay cô ấy hầu hạ đấy." Lại sợ hãi nhìn mắt Đan Nhĩ Tín, vẻ mặt trước sau như một vô tội thuần khiết.

Lý Bạch lần nữa bị cô làm tức giận muốn hộc máu, vừa đúng lúc này cửa mở ra, Chu Hải Phong một tay cầm bánh bao một tay cầm canh đi vào, dùng chân khép cửa.

"Chị Anh Tử đâu?" Hách Tịnh không để ý tới Lý Bạch nữa, dáng vẻ nóng nảy hỏi.

"Giận, đi về rồi." Chu Hải Phong giọng nói vẫn thô cứng, sắc mặt lại hơi có chút cổ quái, thấy Hách Tịnh trong nội tâm hồi hộp một chút.