Anh Hai Boss, Đừng Nghịch Lửa

Chương 61




Cháu trai Dung Diệu Huy là hạng người gì, Trịnh Thiểu Hoa ít nhiều gì có chút hiểu rõ. Huống chi Dung Húc vừa náo loạn một lần ở trước mặt anh, từ hành vi cử chỉ của cậu ta, cũng có thể đoán ra tính cách cậu ta như thế nào.

Số lần anh và tiểu Nhạc tiếp xúc cũng không nhiều, nhưngTrịnh Thiểu Hoa cũng rất tin tưởng ánh mắt của cô.

Ánh mắt Trịnh Thiểu Hoa dần dần trở thành nhìn không thấu, anh lẳng lặng nhìn Du Lăng Thần, rất lâu sau mới mở miệng nói: "Du thiếu, có vài chuyện giấy không thể gói được lửa, ngôi sao cấp bậc ảnh đế cũng không thể lúc nào cũng không lộ ra sơ hở."

Du Lăng Thần chau chau mày, đương nhiên biết rõ sự thật này.

"Cho nên?" Du Lăng Thần khạc ra một vòng khói.

Trịnh Thiểu Hoa tựa như bất đắc dĩ, lại kiên định lắc đầu một cái, trầm giọng nói: "Thích, là không giấu được."

Một câu nói ngắn ngủn, làm rõ mục đích cuối cùnghôm nay bọn họ hẹn nhau ra ngoài.

Thích một người là một loại cảm giác cực kỳ mãnh liệt, mùi vị đó làm cho người ta hãm sâu trong đó, không thể tự kiềm chế được.

Mới đầu, Trịnh Thiểu Hoa cũng không có đoán được Du Lăng Thần có cảm giác khác thường đối với tiểu Nhạc, cho đến khi Dung Húc chạy đến phòng làm việc của anh ta, uy hiếp đe dọa anh ta. . . . . . Trịnh Thiểu Hoa mới bừng tỉnh hiểu ra, nhớ tới lần nghỉ phép ở bờ biển, Du Lăng Thần cũng từng đã cảnh cáo mình lời tương tự. Lúc ấy anh ta chỉ cho là Du Lăng Thần vì ở góc độ anh cả, lo lắng chuyện yêu đương của em gái, cũng không có suy nghĩ nhiều.

Trí nhớ ẩn sâu bị lật ra, cảnh tượng hai lần dần dần trùng khịt, Trịnh Thiểu Hoa cho ra một kết luận. . . . . . Du Lăng Thần nào lo lắng vấn đề tiểu Nhạc yêu sớm, rõ ràng muốn ngăn chặn cô tiếp xúc thân mật với đàn ông khác, từ đó đạt tới hiệu quả gần quan được ban lộc.

Chỉ cần tiểu Nhạc ở bên anh hơn một ngày, Du Lăng Thần sẽ thêm một cơ hội bắt trái tim cô làm tù binh.

Nếu nói quan hệ anh em, những thứ này tất cả không phải Du Lăng Thần muốn. Anh chỉ là đánh trúng chiêu bài ‘quan hệ anh em’, thận trọng, len lén đem phần rung động này phát triển thành quan hệ yêu đương anhmuốn.

Hai người ở chung một chỗ đã lâu, nhiều loại cảm giác pha chung một chỗ, ai dám bảo đảm sẽ không thay đổi?

Lúc trước anh còn tưởng rằng Du Lăng Thần lương tâm chưa mất, gia tăngcưng chiều đối với em gái. Thật ra thì căn bản là lòng muông dạ thú.

"Cậu quả nhiên biết." Không có cảm giácquẫn bách sau khi bị vạch trần, bề ngoài của Du Lăng Thầnvẫn vạn năm không thay đổi, đề tài chợt chuyển hướng, hỏi: "Biết rõ tại sao tôi phải kết giao bạn bè với cậu không?"

"Bởi vì tôi không thích lắm mồm?" Trịnh Thiểu Hoa không xác định dò hỏi.

Du Lăng Thần lắc đầu một cái, "Không phải."

"Vậy là cái gì?" Dường như Trịnh Thiểu Hoa cũng nổi lên nghi ngờ.

Du Lăng Thần lạnh lùng nhìn anh ta, ngữ điệu lạnh lẽo nói: "Bởi vì cậu và tôi cùng một loại người, chẳng những máu lạnh giống nhau, ngay cả cách thức cũng giống nhau."

Cái gì? Trịnh Thiểu Hoa bỗng nhiên mở to mắt, trong mắt lưu chuyển thần tháikhông thể tin.

"Trịnh Thiểu Hoa, cậu cảm thấy không phải che giấu? Mới vừa rồi cậu đã nói với tôi, tôi vẫn trả nguyên lại cho cậu."

Du Lăng Thần xử sự có sơ hở, chẳng lẽ Trịnh Thiểu Hoa chưa từng có? Chỉ cần không phải tâm địa sắt đá, người nào không từng có một người?

Chỉ là, Du Lăng Thầnvà Trịnh Thiểu Hoa đều lựa chọn chôn dấu trong lòng.

Loại người giống như bọn họ có thói quen trước khi làm việc sẽ cân nhắc tất cả lợi và hại, sau khi đảm bảo con mồi sẽ không chạy ra khỏi lòng bàn tay, mới bằng lòng đưa nanh vuốt ra, một kích tất trúng, không cho con mồi có cơ hội chạy trốn.

Về một điểm này, bọn họ thật rất giống nhau.

Trịnh Thiểu Hoa cam bái hạ phong (chịu thua) cười hai tiếng, quả không hổ là Boss lãnh đạo siêu cấp tài năng lớn nhất giới thương nghiệp, ánh mắt nhìn người biết vật quả thật vượt quá xa người bình thường, ngay cả lòng mình cũng bị lột ra bày ở trước mặt anh.

"Có lẽ cậu không biết. . . . . . ánh mắt cậu nhìn tiểu Nhạc khác với khi nhìn những người khác." Chỉ là ánh mắt này vẫn che giấu ở chỗ sâu nhất trong tròng mắt Du Lăng Thần, nếu không phải là quan sát cực kỳ cẩn thận, người bình thường không thể nào tìm được một tia sơ hở.

"Cậu cũng giống vậy." Du Lăng Thần trở lại một câu ngắn gọn.

Được rồi, Trịnh Thiểu Hoa thừa nhận bọn họcó quá nhiều điểm giống nhau.

Điểm giống nhau quá nhiều, đều đại biểu cho hai người vô cùng hiểu rõ đối phương là dạng người gì. Cho nên, mặc dù hai người quen biết hơn mười năm, nhưng phân trần sâu hay không sâu, nói cạn cũng không cạn. Gặp gỡ sau chuyện lớn, bọn họ cũng nguyện ý đưa tay ra trợ giúp, lại sẽ không nhúng tay quá nhiều vào cuộc sống riêng của đối phương.

"Tôi hi vọng cậu giữ bí mật." Du Lăng Thần gằn từng chữ để khạc ra những lời này.

Làm sao Trịnh Thiểu Hoa không hiểu đạo lý bên trong, "Thật ra thì, lựa chọn tốt nhất của tiểu Nhạc . . . . . . Cuối cùng vẫn là cậu."

Du Lăng Thần dường như hết sức vừa ý với những lời này, ý lạnh trên mặt dần dần cởi ra, cũng không phủ nhận những lời này là chính xác.

"Trở về câu cá đi, tiểu Nhạc lại nhìn sang bên này rồi." Nụ cười nguyên bản của Trịnh Thiểu Hoa lại trở về trên mặt.

Thời gian bọn họ nói chuyện với nhau đã khá lâu, tiếp tục kéo dài nữa sẽkhiến cho Dư Tư Nhạc hoài nghi.

Du Lăng Thần dẫn đầu đi ở phía trước, ngồi vào bên cạnh Dư Tư Nhạc, bàn tay rất tự nhiên khoác lên trên đầu vai cô.

Động tác này nhìn như là tư thế bảo vệ, trên thực tế, cũng có thể lý giải là. . . . . . Một loại bá đạo độc chiếm, không muốn chia sẻ với những người khác.

. . . . . .

Dư Tư Nhạc nghi hoặc nhìn hai người, cảm giác không khí giữa anh hai vàanh Trịnh bỗng nhiên lại thay đổi.

Thật là quá khó đoán.

Trải qua ba giờ ngồi câu cá, đến cuối cùng nghiệm chứng thành quả câu cá, Dư Tư Nhạc hận không thể che mặt của mình, không muốn gặp ai.

CMN! Những con cá này có phải cũng trọng sắc khinh bạn hay không? Thích mỹ nam? Từng con luôn chủ động chui lênlưỡi câu của hai người đàn ông này.

Rõ ràng ba người bọn họ đều ngồi cùng chỗ câu cá, tại sao cá do cô câu đều ít nhất và nhỏ nhất. Anh hai câu được tổng cộng mười con, anh Trịnh tám con, mà Dư Tư Nhạc. . . . . . Một con!

Chiến tích bò rống cỡ nào! Nói ra đều rất không tốt.

Đứng ở bên cạnh thùng nước, Dư Tư Nhạc nhìn trong thùng nhỏ nhất có một con cá đang vui vẻ bơi lội, tự nhiên sinh ra bi phẫn (đau buồn phẫn nộ).

"Lần sau cố gắng hơn." Du Lăng Thần dọn dẹp cần câu và dụng cụ câu, đồng thời vẫn không quên an ủi em gái mình.

Còn lần sau? ! Hàm răng Dư Tư Nhạc cắn vang như tiếng dập đầu.

Trịnh Thiểu Hoa nói: "Tiểu Nhạc, hóa bi phẫn là thức ăn, đợi lát nữa ăn nhiều cá hơn. Cá có hàm lượng protein cao gấp hai heo, vả lại thuộc loại protein chất lượng tốt, thân thể con người có tỉ lệ hấp thu cao. Hơn nữa còn giàu amin, riboflavin cân bằng khoáng chất. . . . . ."

Trịnh Thiểu Hoa thao thao bất tuyệt một tràng.

Dư Tư Nhạc không nhịn được cắt đứt anh, "Anh Trịnh đừng nói ahhh... Em biết rồi, tóm lại. . . . . . Cá có giá trị dinh dưỡng rất cao chứ gì?"

Trịnh Thiểu Hoa cười gật đầu, "Đạo lý là như thế."

Du Lăng Thần vỗ nhẹ đầu vai của cô, nói: "Đừng lo lắng, nếu có người hỏi em câu được bao nhiêu con cá, anh hai và Trịnh thiếu gia đều sẽ nói. . . . . . Tất cả đều là em câu được, sẽ không để cho em mất thể diện."

Đây không phải là vấn đề trọng điểm! Lời nói dối này, sẽ không khiến Dư Tư Nhạc sinh ra cảm giác thành tựu nào cả!

Trịnh Thiểu HoavàDu Lăng Thần không hẹn mà cùng cười một tiếng.

"Đúng, tất cả đều là tiểu Nhạc câu được." Trịnh Thiểu Hoa phụ họa nói.

Dư Tư Nhạc càng không có mặt mũi gặp ai.

Ăn năn hối hận xách theo thùng nước, hướng phòng ăn làng du lịch đi tới.

. . . . . .

Tổng cộng 19 con cá, ba người bọn họ không có cách nào ăn một bữa hết sạch. Cho nên, phóng sinh 14 con, dặn dò phòng ăn vừa chiên vừa nấu xử lý ba con, sau đó tiểu Nhạc và Trịnh Thiểu Hoa chia ra xách một con cá, dự định sau khi trở về sẽ hầm canh cá uống.

Tài nghệ của đầu bếp nhà hàng rất xuất sắc, đặc biệt là cá hầm cách thủy vừa mềm lại vừa thơm, không có chút mùi tanh, đừng nhắc tới thì ăn thật ngon.

Ba người Dư Tư Nhạc lấp đầy bụng xong, mỗi người đi một ngả, tự về nhà mình.

Dư Tư Nhạc trở về biệt thự, chuyện đầu tiên chính là đem cá đi hầm. Như thế đến lúc ăn cơm tối, cô và anh hai có thể uống được canh cá tươi ngon.

Một ngày này, trừ bỏcảm giác bực bội về thành quảthu hoạch câu cá ra thìDư Tư Nhạcrất vui vẻ.

Cùng lúc đó, Dư Tư Nhạc cũng quan sát được anh hai cả ngày đều không tập trung. Đặc biệt là sau khi nói chuyện với anh Trịnh xong, Du Lăng Thần thay đổi rõ ràng truyền vào trong lòng cô.

Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì?

Dư Tư Nhạc cho là gặp phải phiền toái trong công việc.

Nhìn bộ dáng Du Lăng Thần chân mày cau lại, cô cũng lo lắng.

Canh cá trong nồi đã hầm xong, Dư Tư Nhạc mượn cớ cho anh bát canh, cố ý mở miệng hỏi: "Anh hai, có phải có phiền phức gì rất khó giải quyết hay không?"

Đây là thứ duy nhất Dư Tư Nhạc có thể nghĩ tới.

Du Lăng Thần nhận lấy chén canh, đặt ở trên khay trà. Canh cá mới ra lò, nhiệt độ rất nóng, cần để nguội một chút mới có thể uống vào trong bụng, nếu không nhất định nóng bỏng lưỡi.

"Không có phiền toái nào, làm sao em hỏi như vậy?" Du Lăng Thần rất thông minh, gần như là khi Dư Tư Nhạc mở miệng thì trong nháy mắt đã đoán được cái gì.

"Tại sao anh nhíu mày sầu khổ?" Dư Tư Nhạc hỏigọn gàng dứt khoát.

Du Lăng Thần nhíu mày chặt hơn, giả bộ như bất đắc dĩ thở dài một hơi, cả người ngã xuống ghế sa lon, con mắt chăm chú tập trung vào Dư Tư Nhạc, "Còn nhớ trước đó ở studio, em đã nói gì với Dung Húc chứ?"

Mượn danh nghĩa Trịnh Thiểu Hoa, đuổi cái kẹo mè xửng Dung Húc đi?

Dư Tư Nhạc gật đầu nói: “Nhớ”.

Giọng điệu Du Lăng Thần bình thản không có gì lạ, chỗ sâu trong mắt lại lóng lánh một tia sáng loáng nhanh không bắt được, "Hôm nay anh giúp em hỏi Trịnh Thiểu Hoa, hỏi cậu ta thích nữ sinh gì, em có hứng thú hay không."

Dư Tư Nhạc nghe thấy, trong tích tắc bị sợ đến trắng bệch cả mặt, một hớp canh cá phun ra ngoài, bị sặc.

CMN! Tại sao anh hai hỏi vấn đề này chứ, không cần gấp gáp giúp cô chuyện chung thân chuyện lớn chứ! Khó trách sau đó sắc mặt anh Trịnh cũng có chút quái dị.

Dư Tư Nhạ csuy nghĩ, đã bị một anh haivô lương nói gạt.

Trong lòng tựa như mèo cào, lòng thấp thỏm, hận không thể cầm đầu đi đâm.

Trên lưng Dư Tư Nhạc đeo oan khuất có nhảy vào sông Hoàng Hà rửa cũng không sạch, trong lòng rối rắm, sau này cô vẫn còn mặt mũi lui tới với anh Trịnh ư? ! Ngay cả đi bệnh viện kiểm tra thân thể, Dư Tư Nhạc cũng không có can đảm đi!

Du Lăng Thần rút ra một tờ khăn giấy từ trong hộp giấy đưa cho Dư Tư Nhạc, rất săn sóc nói: "Nhìn bộ dạng em gấp gáp kìa, ăn canh gấp cái gì? Lại không ai giành với em."

Dư Tư Nhạc không nhìn thấy góc khuất, khóe miệng Du Lăng Thần nhấc lên một đường cong. Hình như bị bộ dạng sợ hãi lo lắng của Dư Tư Nhạc làm cho vui vẻ.

Dư Tư Nhạc có loại cảm giác muốn khóc. . . . . .

Cô không phải là gấp gáp! Là bị dọa sợ!

Một đám rơm rạ gầm thét ở trong lòng cô.

Dư Tư Nhạc lòng như lửa đốt kéo vạt áo Du Lăng Thần, "Anh hai, anh Trịnh trả lời như thế nào?"

Ánh mắt Du Lăng Thần lập tức âm trầm, động tác khẽ dừng lại, đuôi lông mày móc nghiêng nhìn cô.

Trong lòng nghĩ là tiểu Nhạc gấp gáp như vậy là muốn biết đáp án, thật chẳng lẽ có ý đối với Trịnh Thiểu Hoa?

Anh không chút hoang mang bưng bát canh lên uống một hớp.

Thơm ngon như vậy, hương vị độc nhất vô nhị, anh không được phép chia sẻ với những người khác.

"Trước khi anh nói ra đáp án, em trả lời anh một vấn đề trước." Du Lăng Thần cong chân ngồi ở trên ghế sa lon, trong tay đang cầm bát canh, thần sắc lạnh lùng bình tĩnh, "Em thật sự thích Trịnh Thiểu Hoa?"

Dư Tư Nhạc do do dự dự hồi lâu.

Cô quả thật thích tính tình của Trịnh Thiểu Hoa, nhưng loại thích này. . . . . . Cũng không phải giữa nam nữ.

"Em. . . . . ." Dư Tư Nhạc chậm rãi cúi đầu, vẻ mặt xấu hổ nổi lên gương mặt, "Em. . . . . . Nói là lừa gạt người, đó là vì thoát khỏi Dung Húc dây dưa, em mới cố ý nói như vậy."

Vẻ mặt Du Lăng Thần dừng lại, nhưng trong đầu chợt nhảy ra cảnh tượng mấy tháng trước, dùng sức nắm bát canh, trầm giọng tiếp tục hỏi: "Lần đầu tiên nói ‘thích Trịnh Thiểu Hoa’với anh, cũng là giả?"

Lời vừa nói ra, trầm mặc thật lâu.

Không khí giữa hai người nhanh chóng ngột ngạt, giống như miếng bông chặn ở cổ họng Dư Tư Nhạc, thậm chí cô nói không ra lời.

Lúc ấy cô một lòng muốn xoay chuyển cảm giác giữa hai anh em, cũng không phải cố tình lừa gạt anh hai.

Hơn nữa, lời nói láo cũng rất hữu hiệu hóa giải mâu thuẫn giữa bọn họ, không phải sao?

Nếu như cô không lấy Trịnh Thiểu Hoa ra làm bia đỡ đạn, có lẽ cảm giác giữa hai anh em họ, còn là không liên quan như nước với lửa.

Nhưng ngay từ đầu Dư Tư Nhạc đã suy tư sai lầm.

Du Lăng Thần thay đổi cái nhìn đối với cô, nào bởi vì Trịnh Thiểu Hoa đang kẹp ở giữa, mà bởi vì kể từ khi cô tự sát tỉnh dậy, thói quen của cô đã xảy ra biến hoá lớn.

Dư Tư Nhạc cảm thấy hết sức có lỗi với anh hai, đau lòng không ngốc đầu lên được, buồn buồn đáp một tiếng.

Nghe Dư Tư Nhạc thừa nhận, trong nháy mắt trong lòng Du Lăng Thần hiện lên một tia lửa giận. Lửa giận hưng phấn thiêu đốt sau vài giây, lại chợt dập tắt.

Anh tức giận là, không ngờ Du Lăng Thần anh cũng có lúc bị người lừa gạt. Nhưng chờ đón chính là vui sướng, lại tràn đầy trời đất, trong một đêm che hết lửa giận ít ỏi. Bởi vì sau khi anh biết trong lòng Dư Tư Nhạc không có ai, chợt có cảm giác may mắn vì lãnh địa không bị ai chiếm lĩnh.

"Anh hai, em biết mình sai lầm rồi, em không nên lừa gạt anh." Dư Tư Nhạc biết sai liền thay đổi, vô cùng cố gắng, lập tức bày ra thái độ nhận lỗi.

Du Lăng Thần tức giận trong lòng, cũng xức không ra được.

Thiếu nữ xinh đẹp nhưng gò má hơi cúi, Du Lăng Thần làm sao có thể thành tâm trách cứ cô? Nhưng không có nghĩa là anh sẽ buông tha cơ hội đòi hỏi bồi thường.

"Tiểu Nhạc, anh không phản đối em kết giao bạn trai." Du Lăng Thần tỉnh táo nói ra những lời này, Dư Tư Nhạc vừa định nghi ngờ đặt câu hỏi, anh lại lên tiếng, "Nhưng em kết giao bạn trai, phải thông qua cửa ải của anh hai. Ở trong xã hội con gái vốn có địa vị ở thế yếu, không được anh hai kiểm định cho em, anh không yên lòng."

Nếu như lời này bị Trịnh Thiểu Hoa nghe thấy, nhất định sẽ vỗ tay than thở trình độ phúc hắc của BOSS lớn này. Lừa lấy một thiếu nữ ngây thơ thì thôi, còn cố tình lừa thiếu nữ cam tâm tình nguyện, cảm động làm thiếu nữ lệ nóng doanh tròng.

Kiểm định? Kẻ nào sẽ dễ dàng tha cho kẻ địch nhích lại gần người phụ nữ của mình?

Du Lăng Thần tuyệt đối là kiếm cớ, danh chánh ngôn thuận đánh cờ hiệu, cố gắng trả đũa kẻ địch.

Dư Tư Nhạc đâu sẽ nghĩ sâu xa như vậy, chỉ cho là anh hai đơn thuần vì người nhà mà suy nghĩ, liền không ngừng gật đầu, "Anh hai, em hiểu. Tuổi em còn nhỏ, không cần phải gấp gáp nói chuyện yêu đương. Anh hai cũng còn chưa cưới được chị dâu, em làm sao có thể nhanh gả đi như vậy."

Dư Tư Nhạc theo như lời nói, tất cả đều là xuất phát từ nội tâm.

Du Lăng Thần lớn tuổi hơn so với cô, đến bây giờ, việc hôn nhân vẫn chưa xếp đặt, cô là em gái, làm sao có thể vượt mặt anh hai kết hôn trước?

"Thật sao? Vậy trước khi anh chưa kết hôn, tiểu Nhạc, thật không lập gia đình?" Trong tròng mắt Du Lăng Thần tính toán cái gì, dẫn dụ thiếu nữ làm cam kết.

"Em bảo đảm!" Dư Tư Nhạc liên tục gật đầu.

Du Lăng Thần giơ bàn tay lên, nhẹ nhàng xoa sợi tóc rơi trên trán cô, "Như vậy thì lời nói đã định, tiểu Nhạc không được lật lọng."

Làm sao lại như vậy? Trong đôi mắt Dư Tư Nhạc phiếm ánh sáng bất mãn, hình như oán trách anh hai không tin lời cô.

. . . . . . Từ đầu đến cuối Dư Tư Nhạc hoàn toàn không có ý thức được, cô đã đem mình bán đi rồi.

Khóe miệng Du Lăng Thần khơi lên một tia cười khẽ, lại xoa cái trán của cô.

Nếu như mà anh vĩnh viễn không cưới, vậy thì em vĩnh viễn không thể gả đi, cam kết đã được lập, Du Lăng Thần không được phép để nó thay đổi. Nhưng nếu thật muốn gả. . . . . . Du Lăng Thần nhìn chăm chú thiếu nữ ngồi bên cạnh, như vậy, chỉ có thể gả cho anh.

. . . . . .

Trải qua chuyện này, Dư Tư Nhạc sợ lại sinh ra hiểu lầm gì đó, cố gắng tránh tiếp xúc với Trịnh Thiểu Hoa. Mỗi lần Trịnh Thiểu Hoa gọi điện thoại cho cô, gọi cô đi làm kiểm tra toàn bộ, cô đều sẽ giữ vững khoảng cách một mét trở lên với anh ta, không dám áp sát quá gần. Sau khi kiểm tra xong, lập tức mang theo vệ sỹ rời đi.

Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng tiểu Nhạc như thế, Trịnh Thiểu Hoa đều không nhịn được bật cười.

Không thể không nói, Du Lăng Thần không chỉ biết tính toán chuyện buôn bán, cũng tương tự biết tính toán cảm xúc.

Ít nhất từ biểu hiện tiểu Nhạc nhìn xem, rất rõ ràng, một thiếu nữ đã bị ăn sít sao.

. . . . . .

Nghỉ hè đảo mắt đã qua hơn một tháng, nhanh đến mức làm người ta cả ngày cũng hoảng sợ.

Tối nay tổ diễn kịch lại có bố trí tụ hội, Dư Tư Nhạc không chút nghi ngờ nhận được lời mời.

Chỗ bọn họ đặt là một nhà hàng tương đối nổi tiếng, nghe nói giá tiền cơm, do Triệu Tần Lâm trả, làm như vậy là để khao các nhân viên cực khổ trong công việc.

Tối hôm đó Dư Tư Nhạc đem chuyện này nói cho anh hai, còn nói tối nay sẽ về trễ một chút.

Gần đây Du Lăng Thần cũng bận rộn, xem từ lúc anh tan việc càng ngày càng trễ là có thể đoán được.

Đại khái lại đang nói chuyện gì trên phương diện hợp tác làm ăn?

Bên cạnh Dư Tư Nhạc có vệ sỹ đi theo, Du Lăng Thần không đến nỗi lo lắng vấn đề an toàn của cô, anh rất tin tưởng bốn người A Bưu.

"Cố gắng về nhà sớm, đừng chơi quá muộn." Du Lăng Thần dặn dò vài lời, cuối cùng liên tục nói cho cô biết, chớ đến quá gần Triệu Tần Lâm.

Bởi vì hành động tác phong của Triệu Tần Lâm rất có vấn đề, Du Lăng Thần không muốn anh ta ảnh hưởng đến tâm lý phát triển khỏe mạnh của tiểu Nhạc.

Dư Tư Nhạc cũng không phải là đứa trẻ không có năng lực nhận biết, ngay từ lúc gặp mặt đầu tiên,đã xác định Triệu Tần Lâm ẩn giấu bản chất xấu xa.

Sau khi liên tục bảo đảm sẽ giữ một khoảng cách với Triệu Tần Lâm, Dư Tư Nhạc mới cúp điện thoại.

Gần tối, mặt trời vụt tắt những tia sáng chói mắt, ánh nắng chiều đốt đỏ cả bầu trời. Đầu đường đô thị người đến người đi, các loại xe hơi lao vùn vụt.

Ở dưới dư âm ánh mặt trời, Dư Tư Nhạc mở cửa xe, đi ra ngoài.

Dặntiểu Vương một lát nữa tới đón cô xong, Dư Tư Nhạc cất bước đi vào nhà hàng.

Tối nay, Triệu Tần Lâm tổ chức. Người tới tham gia tụ hội không chỉ có nhóm trong tổ diễn kịch của họ, còn có người của hai tổ diễn kịch khác, đều là nhân viên dưới quyền công ty Tinh Thần.

Cửa phòng đóng, Dư Tư Nhạc vừa định đẩy cửa đi vào, chợt nghe thấy âm thanh quyến rũ.

"Quản lý Triệu, trước tiên nói rõ. . . . . . vai nữ phụ lần sau nhất định phải do em diễn, nếu không em không thuận theo anh." Âm thanh làm người ta tê dại, mang theo nồng đậm thích thú.

Bất luận là người đàn ông nào nghe được, đoán chừng cũng sẽ không nhịn được mà ôm chủ nhân của âm thanh.

Dư Tư Nhạc và vệ sỹ đằng sau đồng thời dừng lại động tác, đứng lẳng lặng ở tại cửa ra vào, không vội vã tiến vào.

"Anh có thể có biện pháp gì? Cái cảnh kia anh vốn đã tính toán sắp xếp em đảm đương, ai biết thiên kim Du thị chợt tới thò một chân vào." Triệu Tần Lâm an ủi người đẹp trong ngực, ý muốn chối bỏ trách nhiệm, "Ngày đó anh Du đang ở trong studio theo dõi, anh làm sao có thể không đồng ý? Đó là em gái duy nhất của anh ta, anh và anh ta có quan hệ họ hàng, cũng không bì nổi cô em gái kia. Anh ta sẽ thiên vị ai, không cần đầu óc cũng có thể nghĩ ra được."

Các loại phỏng đoán hiện lên ở trong đầu Dư Tư Nhạc.

Sắc mặt A Bưu cũng không quá tốt.

Triệu Tần Lâm có ý là. . . . . . Du thiếu lấy việc công làm việc tư, sắp xếp tiểu thư vào tổ diễn kịch?

Tất cả là chó má! Dư Tư Nhạc có thực lực như thế nào, tất cả bọn họ đều nhận thấy.

"Lần này sắp xếp nhân vật cho em cũng không kém đâu! Phần diễn so với cái sừng Dư Tư Nhạc kia còn nhiều hơn, em có cái gì không vừa lòng hay sao?" Tay Triệu Tần Lâm không ngừng sờ loạn bóp loạn trên người cô gái.

Xuyên qua khe cửa nhỏ hẹp, Dư Tư Nhạc vừa vặn có thể nhìn thấy một màn này.

Người phụ nữ cười ha ha.

Mặt khác mọi người chung quanh tựa như không có nghe thấy ngồi ở tại chỗ, hình như đối với hành động của Triệu Tần Lâm và người phụ nữ, thấy nhưng không thể trách.

Chẳng lẽ cuộc sống thầm kín của Triệu Tần Lâm là như vậy?

Dư Tư Nhạc thấy hai người bọn họ không tiếp tục đàm luận về chuyện của mình nữa, làm bộ như cái gì cũng không nghe thấy, đẩy cửa ra đi vào.

Bề ngoài của Triệu Tần Lâm bỗng trở nên tưởng như hai người, rướn về phía Dư Tư Nhạc chào hỏi, "Em họ, tới đây ngồi."

Chỗ Triệu Tần Lâm chỉ nằm ở bên cạnh anh ta.

Dư Tư Nhạc tuyệt không muốn đến gần anh ta, cố ý đi tới cái ghế đối diện phía anh ta ngồi xuống, "Tôi ngồi bên này."

Triệu Tần Lâm nhìn ra cô cự tuyệt, không có miễn cưỡng nữa.

Rất nhiều diễn viên đều có ý nịnh bợ Triệu Tần Lâm, thỉnh thoảng mời rượu anh ta, hoặc là bợ đỡ.

Trong đó có rất nhiều diễn viên đều có chút danh tiếng ở trên màn ảnh. Một phòng tuấn nam mỹ nữ, người xem hoa cả mắt.

So với Dư Tư Nhạc là thiên kim Du thị, đám diễn viên này càng thích di chuyển quấn lấy Triệu Tần Lâm. Bởi vì Dư Tư Nhạc còn quá nhỏ tuổi, căn bản không có quyền nói chuyện ở Du thị, bàn về quyền lợi thì vẫn còn kém hơn Triệu Tần Lâm. Cho nên phàm là người có chút đầu óc, toàn bộ đều chen lấn đi về phía Triệu Tần Lâm.

Chỉ cần lấy lòng quan hệ với cấp trên, còn sợ không có cơ hội lộ mặt ư? Nhìn mấy vị mỹ nữ bên anh ta mà xem, không người nào là nhanh chóng nhảy lên thảm đỏ?

Người sáng suốt nhìn một cái cũng biết bên trong có mánh khóe gì.

Dư Tư Nhạc khó chịu ngột ngạt nhìn một màn này, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía tình hình bên kia. Triệu Tần Lâm sinh trưởng trong bụi hoa, chung quanh đều là phụ nữ đẹp khuôn, bàn tay không ngừng mon men lên trên người các cô gái, tiếp đó sờ sờ cái mông cô gái, tiếp nữa lại cố ý siết chặt eo thon của họ.

Mà cả đám phụ nữ kia từng người đều cam chịu động tácmập mờ này.

Dư Tư Nhạc hơi hơi nhíu đầu mày, kể từ lúc Triệu Tần Lâm ngồi lên vị trí quản lý công ty Tinh Thần, nếp sống quy tắc ngầm đã từ từ được tạo thành. Chỉ nhìn thái độ của các cô gái là có thể đoán được đại khái.

Tiếp tục như vậy nữa, danh dự công ty Tinh Thần sớm muộn gì cũng sẽ bị anh ta phá hủy.

Tuy nhiên Triệu Tần Lâm làm ra chút sản nghiệp. Dư Tư Nhạc quay tiết mục ngắn, đồng thời cũng cố ý quan sát qua tình hình của tổ diễn kịch, chỉ tiếc đến hiện tại, cô vẫn không có tìm được chút nhược điểm nào của anh ta.

Đoán chừng là bởi vì tổ diễn kịch kia có sự tồn tại của Dư Tư Nhạc, cho nên nếp sống quy tắc ngầm mờ nhạt hơn tổ diễn kịch khác. Thật không dám tưởng tượng tổ diễn kịch kháccó môi trường thế nào. . . . . .

Sâm banh thức uống đầy bàn.

Trong phòng có vài nam minh tinh, phàm là nam sĩ có lòng cầu tiến đều muốn coi Dư Tư Nhạc là một cơ hội. Một đôi mắt như lang như hổnhìn chằm chằm vào cô. Có mấy nam minh tinh dám chen đến bên cô, giơ ly rượu mời cô.

Dư Tư Nhạc nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim hung hăng mắng chửi, cô không giống với Triệu Tần Lâm cầm thú kia! Cô không có quy tắc ngầm mới tốt.

"Tôi không uống rượu." Đối mặt với rất nhiều nam sĩ nâng chén mời rượu, Dư Tư Nhạc mặt không đổi sắc trả lời.

Nhưng đám nam minh tinh này sẽ bỏ qua cho cô sao? Không biết.

Từ nhỏ Dư Tư Nhạc đã được nuông chiều, lớn lên xinh đẹp, da dẻ vô cùng mịn màng, khuôn mặt nhỏ bé không xoa son phấn, trắng hồng rạng rỡ.

Quả thật chính là Bạch Liên hoa trên núi, cùng một phong cách ăn mặc nữ minh tinh nhưng tạo thành đối lập rõ ràng.

Đối mặt với nam minh tinh dây dưa đuổi tới tận cửa cũng không buông, Dư Tư Nhạc nóng nảy, nhẫn nhịn cũng sắp hao hết, từ từ đứng lên, nói với bọn họ một tiếng ‘muốn đi nhà cầu’, mượn cơ hội bỏ chạy.

Trong lòng cực kỳ phiền não, muốn đi ra ngoài cho yên tĩnh.

Chuyển qua khúc quanh hành lang, Dư Tư Nhạc Tiến đi vào nhà vệ sinh. . . . . .

Cô đột nhiên xuất hiện, hình như đã quấy rầy người trong nhà vệ sinh. Cô gái đứng trước bồn rửa tay bỗng nhiên ngẩng đầu, trong tay cô ta hình như đang cầm thứ gì đó, đang hút.

Sau khi nhìn thấy có người đi vào, bị sợ đến vội vàng hấp tấp đưa gì đó trong tay nhét vào ví da, kinh hoảng thất sắc nhìn Dư Tư Nhạc.

Dư Tư Nhạc chú ý thấy trong tay côta nắm chặt cái túi nhỏtrong suốt, kích cỡ chỉ tương đương ngón tay.

Từ bồn rửa tay nhìn lại, trên mép dính một chút bột màu trắng. Ánh mắt dần dần chuyển qua mặt cô gái, miệng cô gái cũng có dính bột màu trắng, cô ta vội vã lấy mu bàn tay quệt khóe miệng.

Dư Tư Nhạc nhíu nhíu màytheo bản năng.

Cô gái kinh hoảng thất sắc đi ngang qua Dư Tư Nhạc, lúc đi ngang qua cô,còn kêu một tiếng ‘Du tiểu thư’.

Giọng cô ta rất nhỏ, rất kinh hoảng.

Nhưng Dư Tư Nhạcvẫn nghe thấy.

Người này nhất định biết mình, chẳng lẽ là nghệ sĩ của công ty Tinh Thần?

Dư Tư Nhạc chợt coi trọng chuyện này hơn, móc túi khăn giấy ra, vứt bỏ khăn giấy bên trong, lại đem bột màu trắng tán loạn trên bồn rửa tay bỏ vào trong túi.

Lúc Dư Tư Nhạc làm việc luôn cực kỳ cẩn thận.

Những bột màu trắng này cũng không nhiều, hơn nữa bởi vì mép bồn rửa tay có nhiều nước bắn tung tóe, hơn nửa chỗ bột đã bị hòa vào nước.

Trở lại phòng lần nữa, Dư Tư Nhạc nghiêng đầu tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng nhìn thấy cô gái mới vừa ở trong nhà vệ sinh đang ở một cái góc.

Bộ dáng cô gái xinh đẹp, tinh thần rất chán chường, mặc dù trang điểm đậm, cũng không che giấu được tròng mắt mỏi mệt của cô ta.

Dư Tư Nhạc gọi nam minh tinh bên cạnhhỏi tin tức về cô gái kia.

Nghe nói. . . . . . Côta cũng là một trong những minh tinh dựa vàoTriệu Tần Lâm.

Giống như vào giờ khắc này, có một vài manh mối dần dần xuất hiện trước mặt Dư Tư Nhạc, Dư Tư Nhạc làm rõ những suy nghĩ trong đầu.

Dư Tư Nhạc quyết định, sau khi trở về đem toàn bộ sự việc nói cho anh hai.

Cuộc tụ hội này kéo dài gần 10 giờ mới kết thúc.

Sau lại có người đề nghị đi KTV hát hò. . . . . .

Dư Tư Nhạc không muốn lãng phí thời gian với bọn họ, cố ý mang danh nghĩa Du Lăng Thần ra nói cho bọn họ biết, anh hai kêu cô trước 11 giờ phải trở về.

Ai cũng rõ ràng. . . . . . Du Tư Nhạc còn là một thiếu nữ vị thành niên, chuyện như vậy cũng chẳng kỳ quái.

Rối rít tạm biệt xong, Dư Tư Nhạc mang theo vệ sỹ ngồi lên xe tiểu Vương lái.

Trong đầu đều là chuyện về bột màu trắng, thật hy vọng sự thật không như cô đoán. Nếu không, người như Triệu Tần Lâm thật sự quá không bằng cầm thú! Kéo ra ngoài đánh cho nhừ đòn cũng không hả giận.

. . . . . .

Dư Tư Nhạc trở về biệt thự, vào cửa đã nhìn thấy anh hai ngồi ở trên ghế sa lon xem tài liệu.

Nghe âm thanh khóa cửa chuyển động, Du Lăng Thần ngẩng đầu lên nhìn cô, "Tối nay chơi thế nào?"

"Anh hai, em phát hiện một chút manh mối." Dư Tư Nhạc đóng cửa lại, lập tức mở miệng nói.

Ánh mắt Du Lăng Thần đột nhiên nghiêm túc, đặt tạm tài liệu trong tay xuống, ngoắc gọi Dư Tư Nhạc ngồi xuống cạnh anh.

"Manh mối gì?"

Dư Tư Nhạc mở túi của mình ra, từ bên trong lấy ra túi khăn giấy chứa bột màu trắng, "Buổi tối em đi nhà vệ sinh, trong lúc vô tình nhìn thấy một nữ minh tinh đang hút vật này."

Du Lăng Thần mở túi khăn giấy ra, bên trong có lượng bột màu trắng cực ít.

Sắc mặt Du Lăng Thần trở nên rất trầm trọng, âm thanh trầm thấp nói: "Ngày mai anh sẽ sai người mang đi hóa nghiệm."

Thật ra thì, mấy ngày gần đây, anh bận rộn cũng không phải vì chuyện hợp đồng làm ăn, mà là bận quan sát vấn đề của công ty Tinh Thần.

Ván cờ hoàn mỹ mấy cũng sẽ có chỗ sơ hở.

Du Lăng Thần nắm chắc có thể bắt được cái chuôi của Triệu Tần Lâm.

Ít nhất từ đồ tiểu Nhạc mang về có thể chứng thực suy đoán của anh.

Dư Tư Nhạc hướng về phía anh gật đầu một cái, lại đem một màn nhìn thấy trong tụ hội tối nay nói cho Du Lăng Thần.

Cuối cùng, lòng đầy căm phẫn nói một câu: "Triệu Tần Lâm thật không phải đồ tốt."

"Anh ta không làm được chuyện lớn." Đây là Du Lăng Thần đánh giá anh ta.

Mới bắt đầu bên Triệu gia kia thổi phồng Triệu Tần Lâm ở trên trời dưới đất, liên tục bảo đảm với Du Lăng Thần, bằng năng lực của Triệu Tần Lâm, tuyệt đối có thể quản lý tốt công ty Tinh Thần. Lúc đầu Du Lăng Thần cũng cho là vậy, con người có thể rèn luyện ra, cho nên, xem đời trước, miễn cưỡng cho Triệu Tần Lâm một cơ hội, đồng thời cũng khiếnTriệu Tần Lâm nhận rõ thực lực của anh ta đang ở đâu trên một đường thẳng.

Chỉ cần Triệu Tần Lâm không đạt được tiêu chuẩn của anh, anh lập tức có lý do khai trừTriệu Tần Lâm.

Nhưng là, vạn vạn không ngờ, người này không có tài năng thì thôi, lại mang công ty Tinh Thần đi theo hướng không chính đáng.

"Anh sẽ xử lý chuyện này." Du Lăng Thần cúi đầu nhìn túi khăn giấy trong tay.

Anh không dễ dàng tha thứ nữa.

Nếu không công ty Tinh Thần không bị mất danh tiếng, cũng sẽ bị Triệu Tần Lâm phá hủy.

Dư Tư Nhạc trở về phòng, tắm rửa sạchrồi đi nằm ngủ.

Sau mỗi ngày đến studio, trong lòng càng thêm chú ý phương diện này.

. . . . . .

Kết quả xét nghiệm sẽ có vào chiều ngày hôm sau.

Mặt Du Lăng Thần nặng nề ngồi ở trên ghế sa lon.

Anh không nói lời nào, Dư Tư Nhạc cũng không dám đánh vỡ trầm mặc.

Du Lăng Thần lấy ra một tờ xét nghiệm đưa cho cô.

Trên tờ xét nghiệm viết một trang các tên hóa học, đại đa số đều là tên Dư Tư Nhạc không biết.

"Kết quả hóa nghiệm là, những bột màu trắng được chứng thực là Heroin." Ngữ điệu của Du Lăng Thần rất lạnh lẽo, tròng mắt không có chút nhiệt độ.

Cái kết quả này, thật ra thì hai người bọn họ cũng đoán được. Thế nhưng khi chuyện thiên chân vạn xác đặt ở trước mắt bọn họ, trong lòng vẫn có cảm giác nặng nề không nói ra miệng được.

Dư Tư Nhạc ngây ngô ở tổ diễn kịch, bình thườngcô cũng không có nhìn thấy có người hút thứ này.

Du Lăng Thần móc ra một điếu thuốc đốt, đây là thói quen khi anh phiền lòng.

Khói thuốc từ từ lượn lờ, mông lung giữa tầm mắt.

Trên khay trà đặt một túi công văn, Du Lăng Thần chỉ chỉ, nói: "Vấn đề của tổ diễn kịch không chỉ có những thứ này, em nhìn xem đồ trên bàn."

Dư Tư Nhạc nghe theo lời anh, xé túi công văn ra, bên trong là một xấp hình.

Trong tấm hình, có rất nhiều nghệ sĩ ký hợp đồng, vẻ mập mờ cùng một ông chủ lớn ở quán rượu ăn cơm. Các ông chủ tùy ý hướng về phía mỗi minh tinh vừa kéo vừa ôm, có người còn thân mật hơn hôn gò má minh tinh.

Bữa tiệc xã giao, chuyện này thường gặp ở trong giới giải trí.

Có vài minh tinh thậm chí công khai ghi giá, bồi ăn một bữa cơm cho bao nhiêu tiền.

Dư Tư Nhạc đoán không ra xấp hình này đại biểu cái gì.

"Anh lại không biết nghệ sĩ trong công ty, tất cả đổi nghề đi làm quan hệ xã hội rồi." Du Lăng Thần từ từ nhả ra một vòng khói, vẻ mặt nặng nề lập lòe, "Triệu Tần Lâm không thoát được liên quan với chuyện này, nói không chừng anh ta nhận được lợi ích của người khác."

Khó trách sản nghiệp công ty Tinh Thần nhất định bảo trì trạng thái vững vàng, Triệu Tần Lâm nhất định là mượn danh nghĩa công ty Tinh Thần, kiếm thêm thu nhập bên ngoài. Coi như sản nghiệp công ty Tinh Thần thua lỗ, anh ta cũng có thể dùng khoản tiền kiếm được khác phân chia bù vào. Về phần sổ sách, đoán chừng cũng là tìm nhân sĩ chuyên nghiệp, thay anh ta làm sổ sách giả.

Nếu giải thích như vậy, tất cả đều có thể thông suốt.

Dư Tư Nhạc lật một tấm hình, không cần nói, đoán chừng đều đủ để truyền thông đào móc một trận. Bát quái nữ minh tinh tiếp rượu bán rẻ tiếng cười bùng nổ, ai không có hứng thú?

"Anh hai, anh thấy chuyện này thế nào?" Dư Tư Nhạc không hiểu rõ lắm về giới thương nghiệp, cho nên cũng không thể giúp một tay.

Chỉ là nhìn thần thái của Du Lăng Thần cũng biết chuyện nghiêm trọng.

Lần này Triệu Tần Lâm thọt cái sọt lớn rồi.

"Anh hoài nghi trong tổ diễn kịch có người buôn bán ma túy, hơn nữa phần lớn có dính líu tới Triệu Tần Lâm, thậm chí. . . . . . chuyện nữ minh tinh xã giao trong bữa tiệc, cũng là một phần trong kế hoạch củaTriệu Tần Lâm." Lần này nước càng ngày càng vẩn đục.

Nhìn ngoài mặt, hai chuyện bắn đại bác cũng không tới, nhưng phân tích suy tưtỉ mỉ, lại có thể tìm ra liên hệ giữa hai chuyện.

"Tin tức không thể lộ ra ngoài, nếu không sẽ có ảnh hưởng đối với hình tượng công ty Tinh Thần." Du Lăng Thần dập tắt tàn thuốc, ném vào trong cái gạt tàn thuốc, "Chuyện này khó giải quyết, ngày mai anh sẽ đi tìm nữ minh tinh đó nói chuyện."

Chính là nữ minh tinh hít thuốc phiện? Dư Tư Nhạc theo bản năng nghĩ đến.

Chuyện bữa tiệc xã giao này, có lẽ chỉ lộ ra tảng băng ngầm, chân tướng có lẽ giấu kín đáo hơn.

Dư Tư Nhạc thật có ý nghĩ bóp chết trái timTriệu Tần Lâm.

Gặp gỡ loại thân thích này, nhà họ Du thật là khổ tám đời.

"Anh hai, ngày mai em đi cùng anh."

"Ừ." Du Lăng Thần lạnh nhạt liếc nhìn cô một cái.

Dư Tư Nhạc có mấy lời không biết có nên nói hay không, hơi do dự.

Du Lăng Thần nhìn ra cô có lời muốn nói, sờ sờ đầu của cô, "Muốn nói cái gì thì nói luôn, nơi này chỉ có hai anh em chúng ta."

Dư Tư Nhạc khẽ cắn môi, hé mở hàm răng, nói: "Anh hai, nếu như có lần sau, ngàn vạn lần đừng giao công ty cho loại người như Triệu Tần Lâmquản lý."

Giao cho loại người mảnh vụn này, quả thực là tổn nhân bất lợi kỷ (tổn hại).

Du Lăng Thần trầm mặc gật đầu.

Dư Tư Nhạc nói tiếp: "Thân thích cũng không được."

Du Lăng Thần không nhịn được kéo ra một tia cười yếu ớt, "Tiểu Nhạc, có vài chuyện không đơn giản như bề ngoài. Có giao cho loại người như Triệu Tần Lâm hay không, anh không thể bảo đảm. Thương trường như chiến trường, các quan hệ rất phức tạp. Thời gian quay ngược trở lại hai mươi năm trước, Du thị còn là công ty nhỏ không có một người căn cơ, mà Triệu gia cũng rất có địa vị ở thành phố C. Biết nhà họ Du phát gia trí phú (phát tài) thế nào sao?"

Dư Tư Nhạc chưa từng lý giải những việc này, thành thật lắc đầu. Chẳng lẽ trong này còn có huyền cơ?

"Bởi vì cha chúng ta cưới thiên kim tiểu thư nhà họ Triệu."

Du thị 20 năm trước chỉ là một công ty nhỏ không có danh tiếng gì. Du thị bởi vì cuộc hôn nhân này mà được, dần dần phát triển.

Năm đó Triệu Mỹ Phụng, cũng chính là mẹ Dư Tư Nhạc, vận dụng sức mạnh gia tộc, hướng Du thị rót vào số lượng tài chính lớn, mới đủ giúp công ty mới bắt đầu vận hành bình thường. Nếu như không có nhà họ Triệu lớn mạnh làm hậu thuẫn, Du thị hai mươi năm trước có thể bị bất kỳ một công ty nào đánh sụp.

"Bây giờ nhà họ Triệu xuống dốc, nhưng mạng lưới liên lạc vẫn còn tồn tại." Du Lăng Thần nghiêm túc giảng giải cho Dư Tư Nhạc những liên quan trong đó, "Nếu như người nhà họ Triệu cầu tới cửa, chúng ta cũng không giúp một tay, sẽ chịu miệng lưỡi người đời. Hơn nữa, lấy phong cách người phụ nữ quản lý nhà họ Triệu, không tới nửa tháng, cả giới thương nghiệp đều sẽ truyền ra tin tức ‘Du thị bội bạc’."

Người làm ăn buôn bán, coi trọng nhất là uy tín.

Huống chi Du thị còn có nhiều bạn hợp tác làm ăn, lời này truyền tới tai đối phương, khó tránh khỏi sẽ tạo thành ảnh hưởng không đáng có.

Đây cũng là nguyên nhân ban đầu Du Lăng Thần đồng ý yêu cầu nhà họ Triệu.

Nhưng khiến Du Lăng Thần bất ngờ chính là, Triệu Tần Lâm sẽ dùng chiêu này với anh. Người này không có lòng cầu tiến thì thôi, thế nhưng vận dụng đường dây không chính đáng kiếm tiền. Muốn công ty Tinh Thần làm đá đặt chân, cũng phải hỏi xem Du Lăng Thần anh có đồng ý hay không.

Đây là điềuDu Lăng Thần không thể tha thứ.

Hoá ra là như vậy . . . . . .

Dư Tư Nhạcluôn buồn bực vì sao anh hai sẽ kiêng nể, dùng người nhưTriệu Tần Lâm. Trên thực tế, do người bề trên tạo áp lực sao?

"Sau lần này, nhà họ Triệu không thể yêu cầu chúng ta làm những chuyện khác nữa." Trầm ngâm một lúc sau, Du Lăng Thần nói. Ánh mắt của anh trở nên càng sắc bén, hình như trong mắt có hung ác.

Du Lăng Thần nói chuyện, thường đều là nói là làm.

Dư Tư Nhạc nghi ngờ nháy mắt mấy cái, nghe không hiểu ý tứ trong lời nói.

Dường như Du Lăng Thần cũng không định giải thích.

Có lúc, lúc bắt đầu chuyện nào đó đã hỏng bét, nhưng đến cuối cùng, lại có kết quả không tưởng được.

Mượn cơ hội lần này, xử lý quan hệ ân oán với nhà họ Triệu, không thể tốt hơn.

Dư Tư Nhạc mới hiểu rõ Du thị.

Trong đầu nhảy ra một câu, gây dựng sự nghiệp khó khăn, giữ vững sự nghiệp càng khó hơn.

Anh hai ngồi ở vị trí cao nhất, chắc hẳn cũng không dễ dàng.