Anh Hai Boss, Đừng Nghịch Lửa

Chương 68-1




Về chuyện hôn sự của nhà họ Tiêu, là chủ đề được bàn tán nhiều nhất của những nhà khác.

Không ít người kéo việc hôn sự của nhà họ Tiêu với nhà họ Du vào cùng một chỗ, nói là Tiêu Hề Nhi từ nước ngoài trở về, nhân tiện dẫn một người bạn trai về, thật sự cố tình tát một cái thật mạnh vào Du thị. Rất nhiều người nghĩ rằng Du Lăng Thần sẽ không còn mặt mũi tham gia tiệc cưới của nhà họ Tiêu.

Nhưng mà sự thật của câu chuyện, có giống như họ suy nghĩ không?

Dĩ nhiên là không phải.

Lần hủy bỏ hôn ước này, thật ra là do chính Du Lăng Thần nói, về phần Tiêu Hề Nhi muốn kết hôn với ai, anh tuyệt đối không để ý.

"Tiểu Nhạc, chuẩn bị xong chưa?" Du Lăng Thần gõ cửa phòng ngủ của Dư Tư Nhạc.

"Đợi một chút, sắp xong rồi." Trong phòng truyền đến tiếng hét buồn bực của Dư Tư Nhạc.

Hôm nay là ngày Tiêu Hề Nhi kết hôn, nhà họ Tiêu mở tiệc chiêu đãi nhiều người có địa vị trong xã hội ở nhà hàng cao cấp năm sao, trong đó phần đông là người trong giới thương nhân.

Đi tham gia tiệc cưới thế này, ít ra cũng phải mặc thật xinh đẹp, nếu không ra ngoài sẽ làm mất mặt nhà họ Du?

Trước đó, Du Lăng Thần cho thư ký Tôn đi đặt một bộ lễ phục theo số đo của Dư Tư Nhạc.

Dư Tư Nhạc tự mình trang điểm, miễn cưỡng nhìn vào cũng không quá khó khăn. Cô dựa theo lời nói của anh trai, vẻ mắt màu hồng nhạt, đúng là màu sắc này rất thích hợp với cô. Nhìn qua không xinh đẹp, cũng không quá lạnh nhạt.

Mở to hai mắt nhìn vào trong gương, Dư Tư Nhạc hài lòng với bộ dáng lúc này của mình. Vừa tô son môi xong.....Dư Tư Nhạc nhanh chóng thu dọn lại dụng cụ trang điểm, cất vào gọn gàng.

Lễ phục là chiếc váy ngắn màu Champagne, sau lưng là khóa kéo kiểu kín đáo, phần xếp ly dưới váy có chút bồng bềnh, phong cách mạnh mẽ thời thượng những vẫn không mất đi nét đơn giản.

Sau khi Dư Tư Nhạc mặc vào, nhanh chóng mở cửa phòng ra.

Du Lăng Thần đang nhìn đồng hồ, nghe tiếng mở cửa, anh ngẩng đầu lên nhìn, trong con ngươi dường như sửng sốt một chút.

Dư Tư Nhạc thường mặc loại quần áo thoải mái, rất ít khi mặc quần áo bó sát.

Bộ lễ phục này vừa đúng kích cỡ, hoàn toàn làm cô thay đổi thành một tiểu linh lung, vẽ đẹp hoàn mỹ được vẽ ra. Dư Tư Nhạc còn nhỏ tuổi, gương mặt trẻ trung rung động lòng người, hấp dẫn ánh mắt mọi người, làm cho người ta muốn ngắt một cái.

Mỗi khi Dư Tư Nhạc bày ra vẻ mặt này, cũng làm cho Du Lăng Thần vô cùng say mê. Anh đối xử với cô như báu vật, lại hận không thể giấu cô đi, mặt khác anh lại muốn tuyên bố với tất cả mọi người, người này chỉ thuộc về một mình Du Lăng Thần anh.

Dư Tư Nhạc lấy tay vuốt vuốt sợi tóc, ngẩng đầu nhìn anh hai vẫn không có động tĩnh gì, nói: "Anh hai, có thể đi rồi."

Du Lăng Thần lấy lại tinh thần, lạnh nhạt gật đầu, bàn tay tự nhiên khoát lên vai cô.

Trải qua một khoảng thời gian, Dư Tư Nhạc có thể khống chế được mình, dần dần đưa cảm giác khác thường đối với anh hai vào chỗ sâu nhất trong lòng, sẽ không xuất hiện cục diện rối rắm như trước nữa.

... ...... ...... ...... ...... ...... ....

Nhà họ Tiêu mở tiệc mừng, bao hết cả một quán rượu. Trình độ xài tiền, khiến người khác phải líu lưỡi.

Bên trong quán rượu được trang trí lại lần nữa, rất nhiều chỗ treo vật tượng trưng cho sự vui mừng.

Dư Tư Nhạc và Du Lăng Thần vừa bước chân vào cửa quán rượu, lập tức có người tiến lên mời bọn họ.

"Tổng giám đốc Du, Du tiểu thư, các người đã đến!" ông Tiêu mặ một bộ quần áo màu đỏ, vẻ mặt rất vui vẻ.

"Ông Tiêu, chúc mừng." Du Lăng Thần nói ngắn gọn.

Dư Tư Nhạc liếc nhìn đánh giá xung quanh, không trông thấy bóng dáng cô dâu chú rể đâu.

Ông Tiêu nhìn ra cô đang tìm cái gì, nói: "Hề Nhi và Hàn Duy đều mời khách ở trên lầu, sau khi các người lên đó thì có thể nhìn thấy."

Dư Tư Nhạc nói vài câu chúc mừng với ông Tiêu, sau đó đi cùng thang máy với anh hai lên lầu ba.

Lầu ba chuyên dùng để bày trí tiệc rượu, rất nhiều người đã đến.

Dư Tư Nhạc trông thấy không ít người quen, ông Dung, Dung Húc và Trịnh Thiếu Hoa đều đang ở đây, mà ngay cả ông chủ khách sạn Kim Bích - Đào Thanh Úc, cô chỉ gặp qua một lần cũng có mặt ở đây.

"Du thiếu, Tiểu Nhạc, xem ra các người đến muộn nhất." Trịnh Thiếu Hoa bưng một ly rượu vang đến, ánh mắt cố ý nhìn về phía cách đó không xa: "Các người nhìn bên cạnh, đối thủ một mất một còn của tập đoàn Du thị, hầu như đều đến đông đủ."

Theo ánh mắt của anh ấy nhìn sang, có bốn năm người đang tụ họp một chỗ tán gẫu.

Dư Tư Nhạc chỉ biết hai người trong số đó, một là Vinh Diệu Huy, một là Đào Thanh Úc, về phần hai người kia, Dư Tư Nhạc chưa từng gặp qua.

Sắc mặt của Du Lăng Thần rất nặng nề, từ lúc quyết định tham gia yến tiệc này, anh đã đoán được sẽ chạm mặt với đám người kia.

"Trừ bỏ ông Vinh, ba người kia từng là thanh viên hội đồng quản trị của Du thị." Giọng nói của Du Lăng Thành rất lạnh nhạt, trong đôi mắt xuất hiện tia lạnh như băng.

Đã từng? Dư Tư Nhạc nắm bắt được hai chữ trong lời nói.

Khóe miệng Trịnh Thiếu Hoa nhếch lên tia trào phúng: "Đúng vậy, tất cả đều là những tên vong ân bội nghĩa."

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Dư Tư Nhạc càng nghe càng mơ hồ.

Trịnh Thiếu Hoa nhìn ra cô có hứng thú với chuyện này, khóe môi vẫn giữ ý cười nhạt, hất cằm về phía bên kia: "Nhìn thấy người đàn ông đeo caravat màu xanh lá cây kia không? Ông ta tên là Ngô Môn Thư, từ sau khi rời khỏi tập đoàn Du thị, sáng lập ra tập đoàn Ngô thị, tập đoàn phát triển được sáu năm, thực lực vừa đạt đến bậc trung."

Dư Tư Nhạc miễn cưỡng gật đầu, đầu óc nhanh chóng chuyển động, nhớ kỹ tướng mạo và thông tin về Ngô Môn Thư.

Trịnh Thiếu Hoa tiếp tục giới thiệu: "Người đàn ông trung niên đứng đối diện với ông ta, là tổng giám đốc của tập đoàn Xương thị - Xương Dương Dung, cũng là một nhân vật lợi hại."

Dư Tư Nhạc hiểu được chút ít, Đào Thanh Úc, Ngô Môn Thư và Xương Dương Dung họ đều là bước ra từ Hội Đồng Quản Trị của tập đoàn Du thị sao? Bọn họ rời khỏi Du thị, tự lập địa vị trong xã hội, là vì sao chứ?

"Trịnh Thiếu Hoa, cậu nói cho Tiểu Nhạc biết chuyện này làm gì?" Du Lăng Thần bất mãn trừng mắt với cậu ta, tựa như nói cậu ta lắm miệng.

Trịnh Thiếu Hoa khẽ cười nói: "Du thiếu, tôi biết anh muốn bảo vệ Tiểu Nhạc, nhưng ít ra cũng nên để cho cô ấy biết rõ ai là kẻ thù của Du thị, ngộ nhỡ sau này xảy ra chuyện gì, Tiểu Nhạc có thể tự mình đối phó được."

Vừa bảo vệ, vừa không tạo nên ảnh hưởng lớn. Hơn nữa gần đây trong vòng lẩn quẩn này, mỗi người đều ở sau lưng bàn tán chuyện tập đoàn Du thị, không biết tập đoàn Du thị có thể yên bình được bao lâu. Trịnh Thiếu Hoa nói vậy, là muốn Dư Tư Nhạc tỉnh ngộ, không muốn lúc cô gặp phải khó khăn, lại hoàn toàn không biết gì.

Du Lăng Thần hiểu đạo lý này, nhưng anh luôn trốn không được tâm tư của mình, anh muốn gánh vác hết tất cả trách nhiệm, không muốn áp đặt gánh nặng lên vai Dư Tư Nhạc.

Mỗi người có một cách thức đối xử của mình. Ví dụ như, có một số bạn bè hay cãi nhau, cũng có một số tương kính như bân, mà Du Lăng Thần thuộc kiểu người đó, thà chắn gió che mưa cho cô. Cho dù xảy ra chuyện gì, giờ giờ phút phút anh đều đứng trước mặt cô, không cho bắt kỳ chuyện buồn phiền nào làm cô lo lắng.

Có lẽ đối phương chú ý đến ánh mắt của nhóm người Du Lăng Thần, cả đám đều quay đầu lại, chống lại tầm mắt của Du Lăng Thần.

Ông Vinh là người dẫn đầu, ông ta đi tới trước, chào hỏi cùng Du Lăng Thần, trái lại nói chuyện với Dư Tư Nhạc: "Du tiểu thư, chúng ta lại gặp nhau, dạo này thế nào?"

Dư Tư Nhạc được sủng ái mà lo sợ, nhìn ông ta, trả lời: "Bình thường."

Vì sao cô lại cảm thấy Vinh Diệu Huy muốn mượn sức cô?

Có chuyện gì, không phải ông ta nên nói trực tiếp với anh hai là được sao? Vì sao lại quan tâm cô như thế? Hơn nữa, thái độ của Vinh Diệu Huy đối xử với cô lại hoàn toàn khác xa anh hai.

Mấy ông chủ khác đều chào hỏi Dư Tư Nhạc, trên mặt họ đều nở nụ cười tươi.

Nếu không phải Trịnh Thiếu Hoa vừa nói những lời kia với cô, Dư Tư Nhạc thật sự cho rằng bọn họ đều là ông chú hiền lành, sự thật thì sao? Mỗi người đều là sói đội lốt cừu.

"Du thiếu, chú Dung, chú Đào........Các người đều đến đây?" Tiêu Hề Nhi từ xa đi đến, lần lượt gọi tên bọn họ.

Cô ta mặc một bộ lễ phục màu trắng dài chạm đất, phối hợp với trang điểm đậm, càng khiến cô ta vô cùng quyến rũ. Lễ phục được. Bộ lễ phục làm tôn lên sự thanh nhã và cao quý của cô.

"Hôm nay là đám cưới của Tiêu tiểu thư, làm thế nào chúng tôi cũng phải từ bỏ chuyện làm ăn để đến đây chúc mừng."

"Kết hôn là khoảnh khắc quan trọng nhất của đời người, Tiêu tiểu thư kết hôn, dĩ nhiên chúng tôi sẽ không bỏ qua."

Mấy ông chủ cấp độ S chào hỏi Tiêu Hề Nhi.

Đứng bên cạnh Tiêu Hề Nhi là một người đàn ông cao gầy. Người đàn ông này có lông mi rộng lớn, tuấn tú lịch sự, tướng mạo rất xuất chúng.

"Chúc mừng Tiêu tiểu thư." Trịnh Thiếu Hoa cười nói.

Tiều Hề Nhi có năng lực giao tiếp rất giỏi, đối với nhiều người như vậy, lại thành thạo trò chuyện cực kỳ vui vẻ.

Không lâu sau tiệc kết hôn chính thức bắt đầu.

Trong khách sạn to như vậy, bài hát đám cưới vang vọng.

Dư Tư Nhạc nâng mắt nhìn cách trang trí trên sân khấu, Tiêu Hề Nhi và người đàn ông của cô ta cùng với người chủ trì đứng ở trên.

Áo cưới màu trắng bó sát phát họa đường cong hoàn mỹ trên cơ thể cô ta, bề ngoài đoan trang kín đáo, với cô gái xinh đẹp nhất đang hiện ra trước mặt mọi người. Tấm lụa mỏng hình như A trên đầu, tung bay rối bù ở phía sau khiến cô ta đẹp như một thiên sứ.

Chú rể tự nhiên hào phóng, vừa đẹp trai lại vừa trầm ổn, đứng bên cạnh Tiêu Hề Nhi, nhìn cũng có ý trai tài gái sắc.

Người chủ trì này là nhân viên công ty tiệc cưới, từ trong miệng phun ra một đoạn lời mở màn là cho không khí sôi động thêm.

Có nhiều người muốn vào giáo đường Phương Tây để kết hôn, nhưng có người thật sự trải qua rồi mới biết được ở đất nước của mình, trừ phi là người theo Cơ Đốc Giáo, nếu không vào giáo đường cũng không đồng ý mời cha sứ chủ trì hôn lễ cho họ.

Vả lại bây giờ công ty tiệc cưới đã vượt lên đứng đầu, cũng không phải không có đạo lý, bình thường bọn họ có thái độ phục vụ rất tốt, dùng cách thức trang trí chuyên nghiệp làm hài lòng mọi người.

"Xin hỏi cô dâu, mồi cô tiến lên một bước, cẩn thận nghe rõ câu hỏi của tôi. Cô có đồng ý kết làm vợ chồng với ngài Niếp, Vĩnh viễn kính trọng ngài ấy, dù khỏe mạnh hay bệnh tật, dù giàu sang hay nghèo khó, đều nắm tay cả đời với ngài ấy không?"

Khóe môi Tiêu Hề Nhi luôn cười, có vẻ rất hạnh phúc, cô ta lớn tiếng nói: "Tôi đồng ý."

"Vậy chú rẻ và cô dâu có thể đeo nhẫn cho nhau." Người chủ trì nói giọng hùng hồn, vang vọng khắp lầu ba.

Dư Tư Nhạc lẳng lặng nhìn một màn này, người đàn ông trong tư thế nửa quỳ, trịnh trọng và thiêng liêng đeo chiếc nhẫn vào tay Tiêu Hề Nhi.

Dư Tư Nhạc cũng chú ý, Dung Húc luôn quăng ánh mắt về phía cô, ánh mắt hơi né tránh, do dự, không giống với ánh mắt cô nhìn thấy cách đây mấy ngày trong trường.

Nghi thức kết hôn chấm dứt, Dung Húc đột nhiên đến trước mặt Dư Tư Nhạc: "Tôi có chuyện muốn nói với em."

Cậu ta cố ý liếc nhìn Du Lăng Thần, nhỏ giọng, kề sát vào tai Dư Tư Nhạc: "Không tốn nhiều thời gian của em, nếu em theo tôi ra ngoài, có lẽ từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ làm phiền em nữa."

Dư Tư Nhạc nghi ngờ tính chân thực của lời nói này.

"Dung Húc tôi không phải là tên khốn kiếp, sẽ không lật lọng." Dung Húc bị ánh mắt của cô chọc giận, hung hăng chửi một câu.

Cuối cùng Dư Tư Nhạc vẫn lựa chọn tin tưởng cậu ta, vừa mới cúi đầu nói với anh hai, cô đi ra ngoài với Dung Húc một chút, lập tức chống lại anh mắt lạnh đến cực điểm của anh hai.

Tầm mắt của Du Lăng Thần dần dần dời sang Dung Húc, trong mắt mang theo tia cảnh giác.

Dung Húc hung hăng trừng ngược lại, không chút sợ hãi, trong ánh mắt tràn đầy lửa giận.

"Anh hai, em ra ngoài một chút, chút nữa sẽ trở lại." Dư Tư Nhạc kéo ghế đứng lên.

Du Lăng Thần cũng không ngăn cản: "Yến tiệc sắp bắt đầu rồi, nhớ về sớm một chút."

Dư Tư Nhạc lên tiếng, đi ra ngoài cùng Dung Húc.

Hai người đến cửa thang lầu của khách sạn, chỗ đó có vài cửa sổ được mở ra, từ cửa sổ nhìn xuống, có thể nhìn thấy khu đô thị phồn hoa ồn ào náo nhiệt.

Người bình thường đều lựa chọn di chuyển bằng thang máy, nên chỗ cửa thang lầu có vẻ vắng lặng.

"Cậu hẹn tôi ra đây làm gì?" Dư Tư Nhạc đứng trước cửa sổ, vừa nhìn phong cảnh đô thị nhộn nhịp vừa hỏi.

Dường như Dung Húc rất ôm quyết tâm, dứt khoát cất bước đến bên cạnh cô, lời vừa nói ra khỏi miệng, cuối cùng lại lệch hướng.

"Em sợ tôi lừa em sao?" Dung Húc phun ra một câu.

Dư Tư Nhạc nhíu mày, có chút không hiểu: "Vì sao lại hỏi như vậy?"

"Em trả lời tôi là được." Dung Húc hơi bực bội tiến lên hai bước.

"Mọi người đều rất ghét bị lừa gạt." Dư Tư Nhạc cũng không ngoại lệ.

Đạo lý đơn giản như vậy, chẳng lẽ còn cần phải hỏi sao? Vì sa hỏi kỳ quái vậy chứ?

"Tôi tra được một ít chuyện, là liên quan đến anh hai của em." Dung Húc đứng lại, nhìn thẳng vào Dư Tư Nhạc, nói: "Em đừng bị vẻ bề ngoài của Du Lăng Thần lừa gạt! Anh ta mới chính là cầm thú, mất hết tính người!"

Dư Tư Nhạc thay đổi sắc mặt, ánh mắt lặng băng như gió: "Dung Húc, cậu tìm tôi ra đây, chính là vì chửi bới anh hai tôi à?"

Chưa từng gặp người khác chửi người thân của mình, người trước mặt lại đang mắng chửi!

Ý của Dung Húc là sao? cố ý khiêu khích hay là gì? Dư Tư Nhạc cô chưa đến mức phải sợ cậu ta.

Dư Tư Nhạc tức giận nhìn cậu ta vài lần, muốn rời đi.

Dung Húc biết cô hiểu lầm tấm lòng của mình, một tay bắt lấy cánh tay cô lại, mạnh mẽ kéo cô trở lại, quát to: "Em biết tại sao Khâu Mẫn nhảy lầu không? Là vì Du Lăng Thần và ông chủ công ty AV lén lút bày mưu hãm hại!"

Câu nói sau không, trong chớp mắt khiến lòng Dư Tư Nhạc xao động.

Cô mạnh mẽ ngoảnh đầu lại nhìn chằm chằm vào Dung Húc.

Sau khi Dung Húc nói những lời này, ngược lại càng trở nên bình tĩnh hơn, Cậu ta tiếp cận theo dõi Du Lăng Thần nửa tháng, cuối cùng cũng tìm được những tin tức liên quan đến anh.

"Cậu nói cái gì?" Dư Tư Nhạc hỏi lại lần nữa, trong lòng thầm hy vọng cô đang nghe nhầm biết bao.

Chuyện Khâu Mẫn chết, vẫn làm cô bị kích động. Trước kia trải qua sự an ủi của Du Lăng Thần, thật vất vả mới phai mờ đi. Hiện

tại Dung Húc nói những lời này, lại tự như mũi dao sắc bén đâm sâu vào tim cô.

'Khâu Mẫn bị người ta cưỡng hiếp, là có người âm thầm an bài, nếu không tại sao lại có người cố ý đi đối phó Khâu Mẫn? Ông chủ công ty AV không thù không oán gì với cô ta, cần gì phải lãng phí sức lực lớn như vậy, nhận lấy tội danh "cưỡng hiếp" sao?" Giọng nói của Dung Húc như một lưỡi dao sắc bén, đâm thẳng vào trái tim của Dư Tư Nhạc, dường như cậu ta không phát hiện ra Dư Tư Nhạc có điểm khác thường, tiếp tục nói: "Không chỉ có chuyện này, mà chuyện nhà họ Tưởng phá sản, cũng đều do anh ta làm ra!"

Dung Húc hung hăng chửi vài câu thô tục, cậu ta và Tưởng Oánh Oanh xem như là quan hệ bạn bè, lúc đầu cậu ta định nhờ ông nội mình ra tay giúp đỡ nhà họ Tưởng, ai ngờ ông nội cậu ta lại chửi một trận, nói cậu ta lòng dạ đàn bà, không thành người có năng lực. Vì nhà họ Trưởng, đáng giá để bị góp vào Du thị sao?

Cậu ta hỏi ông nội vì sao?

Vinh Diệu Huy nói lý do chính đáng cho cậu ta biết.... .......

Dung Húc nhớ ông nội cậu ta từng nói: "không nên dây vào người nhà họ Tưởng, Du Lăng Thần đã nói trong giới thương nhân, ai dám ra tay giúp đỡ người nhà họ Tưởng, chính là gây sự với anh ta."

Từ lâu quan hệ giữa nhà họ Dung và nhà họ Tưởng như lửa, nào có rảnh đi quan tâm chuyện nhà họ Tưởng chứ? Hơn nữa trong giới thương mại chính là như vậy, khi bạn tự hào được đứng trong thương trường, có một đám người nguyện ý kết giao với bạn. Một khi nghịch ý, vậy thì xin lỗi, tất cả mọi người đều đối nghịch lại với bạn.

Tạm thời Dung Húc không vào tập đoàn Dung thị làm việc, nhưng sống trong vòng lẩn quẩn này, sao lại không hiểu rõ đạo lý đó chứ?

Trước đây Dư Tư Nhạc luôn suy nghĩ ra những kết quả khác nhau, bùm một cái sụp đổ hoàn toàn.

Cô vừa nhớ lại cảnh Khâu Mẫn từ trên tầng cao nhất rơi xuống đất, trong ánh mắt tràn đầy oán hận.

Cô vốn cho rằng Khâu Mẫn tự rước lấy nhục nhã, gieo gió gặt bão, cô ta tự mình báo thù, mới đi đến con đường đóng phim AV.

Nhưng giờ phút này có người nói cho cô biết, thật ra bọn họ chính là hung thủ hại chết Khâu Mẫn, cuối cùng Khâu Mẫn cũng không tìm lầm đối tượng mình muốn báo thù!

Dư Tư Nhạc cảm lấy không khí như bị cướp sạch, càng ngày càng khó thở, cố gắng trấn định lại tinh thần, lạnh lùng nói một câu với Dung Húc: "Đúng thì thế nào?"

"Người nhà họ Dung chúng tôi bảo vệ em, sớm muộn gì Du Lăng Thần sẽ ra tay với em, em và anh vốn không phải.... ........"

"Không phải là anh em ruột?" Dư Tư Nhạc cắt đứt lời nói của Dung Húc, tiếp tục nói: "Tôi và anh ấy không phải là anh em ruột, chẳng lẽ nhà họ Dung các người thì đúng sao? Dung Húc, so với người ở cùng với mình hơn mười năm, cậu cảm thấy tôi nên tin cậu, hay là tin anh hai?"

"Cậu tra ra được chân tướng sự thật rồi, nhưng lời vừa nãy nói lên điều gì? Cậu biết sau lưng đang che giấu cái gì? Cậu biết tại sao anh hai phải làm chuyện như vậy không?" Mỗi lời nói của Dư Tư Nhạc khiến người khác cảm thấy sợ hãi, giọng nói lạnh lùng sắc bén.

Dung Húc bị phản ứng của cô làm cho sợ hãi.

"Em.... ..." Dung Húc ấp ùng.

"Đó là anh hai của tôi. Tôi nói lại lần nữa.... ......Tôi là người của nhà họ Du!" Dư Tư Nhạc hất tay Dung Húc ra, quay đầu đi về phía nhà vệ sinh: "Tôi cần yên tĩnh một chút, đừng làm phiền tôi."

"Em xem anh ta.... ........"

Em xem anh ta là anh trai, anh ta có xem em là em gái không? Em biết tâm tư của anh ta xấu xa thế nào không?"

Dung Húc nghĩ đến chuyện này muốn nói tiếp, lại bị Dư Tư Nhạc quay đầu lại lạnh lùng nói: "Tôi đã nói rồi, tôi cần yên tĩnh một chút."

Lời Dung Húc vừa đến miệng, lập tức nuốt trở về, nhìn Dư Tư Nhạc đi càng ngày càng xa. Vì sao khi cậu ta nhìn thấy đôi mắt lạnh như băng của Dư Tư Nhạc, lại cảm thấy đau lòng?

Một người mỗi ngày mỗi đêm đối với người khác "anh em", sớm muộn sẽ có một ngày, người kia dần dần bị hãm vào trong lời nói dối, rơi vào trong thật giả lẫn lộn.

Bây giờ Dung Húc là người có loại tư tưởng đó.