Anh Hùng Loạn Hạ Tiểu Man Yêu

Quyển 2 - Chương 64: Hạ thánh chỉ




Chung Túc ngồi trong Dưỡng Tâm điện ước chừng một canh giờ, mới nhìn thấy Long Nghệ khoan thai đi đến.

Long Nghệ từ thật xa đã nhìn thấy Chung Túc ngồi trên ghế, hai mắt cong lên, tâm tình không khỏi trở nên thư sướng.

Chung Túc đứng dậy nghênh đón, Long Nghệ cười đến khóe mắt cong cong, dìu Chung Túc trở lại chỗ ngồi, hai tay ấn lên bả vai Chung Túc, để cho Chung Túc ngồi trở lại trên ghế.

“Chuyện của Sung Viện, ta đã xử lý thỏa đáng.” Long Nghệ cười nói.

“Ừm.” Chung Túc gật đầu.

“Tiểu Túc ngươi không cần quan tâm.”

“Ừm.” Lại gật đầu.

“Chuyện hậu cung, ta sẽ giúp người giải quyết.”

“Ừm.” Vẫn là gật đầu.

Long Nghệ một hơi nói ba câu, đổi lấy Chung Túc liên tục đáp lại bằng đơn âm, không khỏi nhụt chí, hơi nghiêng người tới.

Chung Túc liếc mắt nhìn đầu Long Nghệ chợt chồm tới, không biết người này muốn làm cái gì, trong lúc nhất thời ngồi cứng đơ trên ghế.

Long Nghệ nhìn vẻ mặt Chung Túc, lập tức thoải mái, hai hàng lông mày nhướng cao, cả người ngồi xổm trước mặt Chung Túc, vùi đầu vào bụng Chung Túc.

Trong lòng nhiều thêm cái đầu của một đại nam nhân, Chung Túc hơi hơi sững sờ, chỉ nhìn thấy trong mắt Long Nghệ quang huy lóa mắt, bộ dáng tựa hồ thực hưng phấn, chẳng qua bộ dáng kia lại nhiều thêm vài phần tính trẻ con.

Long Nghệ đưa lỗ tai dán sát vào trên bụng Chung Túc, trái nghe phải ngóng một chút, thế này mới ngẩng đầu lên nhíu mày nói, “Sao lại không có thanh âm?”

Chung Túc ngạc nhiên, không biết Long Nghệ nói cái gì, nhịn không được hỏi, “Thanh âm gì?”

Long Nghệ chỉ chỉ bụng Chung Túc nói, “Thanh âm của tiểu hài tử.”

“…” Chung Túc cúi đầu nhìn cái bụng bằng phẳng của mình, câm nín không nói gì.

Long Nghệ liền nhìn chằm chằm vào hắn.

Qua một lúc lâu, Chung Túc mới nói, “Ta nghe đội trưởng nói, nếu muốn cảm giác được thai nhi cử động, phải đợi đến bốn năm tháng.”

Khi đó, lúc vợ của đội trưởng mang thai, còn lôi kéo hắn nói chuyện cả một đêm.

Long Nghệ ở bên cạnh trợn to mắt.

Chung Túc lập tức tắt tiếng, cả mặt xoát một cái đỏ bừng.

Da mặt người này vẫn mỏng như vậy.

Long Nghệ nhìn sắc mặt hồng hồng của Chung Túc, trong lòng chậm rãi dâng lên một cỗ hương vị vừa chua chát vừa ngọt ngào, ngọt đến ngấy chết người, chua chát đến toàn bộ cảm quan đều không biết mùi vị.

Đầu y rời khỏi bụng Chung Túc, cứ như vậy ngửa đầu ngồi nhìn hắn.

Có lẽ là ánh mắt Long Nghệ quá chuyên chú, Chung Túc nhìn ra thâm tình của Long Nghệ, trong lòng nổi lên tình cảm khó có thể nói thành lời, tránh đi tầm mắt của Long Nghệ.

Long Nghệ vươn tay, bàn tay được bảo dưỡng thập phần xinh đẹp mạnh mẽ chuyển đầu của Chung Túc sang, lại nâng ngón tay lên, từng chút một miêu tả mặt mày của Chung Túc.

Nam nhân không lên tiếng, chẳng qua từng chút một vuốt ve mặt Chung Túc như vậy, tựa như muốn ghi khắc bộ dáng của người này vào trong tâm khảm của mình.

Trong Dưỡng Tâm điện thật yên lặng, người ngồi trên ghế lẳng lặng nhìn người ngồi dưới, người ngồi dưới ngửa đầu, vẻ mặt ôn nhu chuyên chú, tay áo dày rủ xuống, che lại hơn phân nửa thân mình của hai người.

Nếu thời gian có thể dừng lại, hai người một điện, trở thành một hình ảnh vĩnh viễn không thể phai nhòa.

Nhưng hết thải cũng không thể tiếp tục dừng lại như vậy.

Ngày hôm sau, Long Nghệ làm ra một quyết định khiến Chung Túc không thể ngờ được.

Sau khi Long Nghệ lâm triều xong, không giống như những ngày trước lập tức trở về Dưỡng Tâm điện, ngược lại trực tiếp đến Phong Sở trai.

Nhưng thật ra Đức Phúc bị Long Nghệ phái trở về Dưỡng Tâm điện, trong tay còn cầm một cuộn vải màu vàng.

Chung Túc nhìn thấy một mình Đức Phúc công công đi vào, không thấy thân ảnh thường xuyên nhìn thấy kia, không khỏi sửng sốt.

Đức Phúc nói, “Kim tướng quân.”

Chung Túc kinh ngạc nhìn Đức Phúc.

Đức Phúc nói, “Tướng quân nghe chỉ.”

Chung Túc sửng sốt, mới chú ý tới thánh chỉ trong tay Đức Phúc, hắn chần chờ một chút, mới chậm rãi cúi người.

Đức Phúc lập tức nói, “Tướng quân, Hoàng thượng nói ngài đứng nghe chỉ là được rồi.”

Chung Túc càng không biết Long Nghệ đang đánh chủ ý gì.

Đức Phúc mở thánh chỉ ra, đọc “Phụng thiên thừa vận, Hoàng đế chiếu viết: Hộ quốc tướng quân Kim Trung phá tan Nam Sở, anh dũng thần võ, được trẫm yêu thích, bản thưởng quốc họ Chung thị, phong Hộ quốc tướng quân làm Nguyên soái chính nhất phẩm giai.”

Chức quan của Chung Túc cơ bản là dưới tả hữu Thừa tướng, nếu được phong làm chính nhất phẩm giai Nguyên soái, so với tả hữu Thừa tướng chính là cùng giai cấp, cộng thêm trong tay hắn cầm nửa mảnh hổ phù, có thể nói ở trong triều đình Phong quốc là một thân vinh hoa.

Đức Phúc tiếp tục đọc tiếp, “Từ ngay mai trở đi, Hộ quốc Nguyên soái thống lĩnh Tây Nam quân trở về Tấn Nam quan, đường xá xa xôi, tướng quân thân thể khiếm an, mệnh Thái y Thành Phong Nam tùy thân hầu hạ, không được phép xảy ra sai lầm. Khâm thử–”

Chung Túc nghe xong lời Đức Phúc nói, hơn nửa ngày mới khôi phục tinh thần, nhíu mày nói, “Công công, Hoàng thướng y làm sao vậy?”

Đức Phúc đưa thánh chỉ cho Chung Túc, ánh mắt có chút do dự, thở dài nói, “Chung tướng quân, nô tài cũng không biết Hoàng thượng là nghĩ như thế nào nữa.”

Chung Túc yên lặng tiếp nhận thánh chỉ, nhớ tới bộ dáng của nam nhân ngày hôm qua, rốt cục nghĩ đến chỗ cổ quái, thấp giọng hỏi, “Công công, ta có thể đến gặp Hoàng thượng không?”

Đức Phúc nói, “Lúc Hoàng thượng bảo nô tài đến tuyên chỉ đã nói, không muốn gặp tướng quân.”

Chung Túc hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

Đức Phúc nhìn bộ dáng Chung Túc, lại hồi tưởng lại khi Long Nghệ ở thư phòng nghĩ chiếu thư, bản viết hỏng chất thành một đống, bộ dáng vừa viết vừa xoa mi tâm, cuối cùng hạ quyết tâm nói,  “Tướng quân lần này đi Tây Nam, có Thành Thái y làm bạn, thiết nghĩ phải bảo vệ tốt bản thân.”

Chung Túc biết Đức Phúc còn chuyện muốn nói, lập tức bình tĩnh hô hấp, cẩn thận lắng nghe.

Đức Phúc nói, “Nô tài cũng chỉ là phỏng đoán, Tây Nam tuy rằng ở biên cảnh xa xôi, nhưng mà Nam Sở đã bình định xong, lúc này xem như ổn định. Hoàng thượng phái tướng quân xuất cung, chỉ sợ trong cung sẽ bắt đầu xảy ra chuyện.”

Chung Túc nhíu mày nói:“Xảy ra chuyện?”

Đức Phúc gật đầu nói, “Hôm qua Hoàng thượng từ trong cung Sung Viện nương nương trở về, đột nhiên hỏi nô tài về việc bãi miễn hậu cung.”

Chung Túc vừa sững sờ vừa nghi ngờ, nặng nề hỏi lại, “Bãi miễn hậu cung?”

Đức Phúc nói, “Nô tài cũng chỉ là phỏng đoán.”

Y chỉ nói như vậy, cũng không dám suy đoán nhiều thêm.

Nhưng Chung Túc cũng từng ở hậu cung một đoạn thời gian, hắn hiểu được phi tần bên trong hậu cung của Long Nghệ là con số mà hai bàn tay cũng đếm không hết. Nhiều cung phi như vậy, không thiếu người là vì củng cố giang sơn cho Hoàng đế trước lúc đăng cơ mà với liên hôn với đám trọng thần trong triều; tỷ như Kì Phi, Huyên Quý Phi thực lực thâm sâu đã bị Long Nghệ nhổ tận gốc, nhưng trong hậu cũng vẫn còn rất nhiều người có địa vị không thấp.

Huống chi nghe Hoa Kết nói, Long Nghệ có nữ nhi.

Chung Túc chưa gặp qua công chúa, nhưng Long Nghệ nếu muốn bãi miễn hậu cung, liền tương đương với việc phải nhổ tận gốc thế lực trong hậu cung, hơn nữa tiểu hài tử này cũng phải vô tội mà bị liên lụy.

Hắn nghĩ đến ánh mắt của Long Nghệ khi nhìn mình, trái tim càng ngày càng trở nên siết chặt.

Long Nghệ bãi miễn hậu cung, chỉ vì một người.

Chung Túc đứng trong Dưỡng Tâm điện, trong lòng quả thật là ngũ vị tạp trần, chỉ cảm thấy vừa chua xót vừa đắng chát, một lời cũng không phát ra được.

Nếu thật sự như thế…

Hắn sẽ trở thành đầu sỏ gây tội của việc bãi miễn hậu cung, mà Long Nghệ cũng rất có khả năng trở thành quân vương bị nghìn người chỉ trích trên triều.

Nhưng Long Nghệ lại không thèm để ý.

Y mặc kệ Chung Túc nghĩ như thế nào, chỉ là để Chung Túc xuất cung, trở về Tây Nam.

Vì Tiểu Túc, cũng vì tiểu hài tử của hai người bọn họ.

Tiểu Túc, ngươi muốn làm tường ưng bay thật cao, ta sẽ để ngươi ở biên cương nghỉ ngơi mấy ngày này, đợi khi giang hà đại định, hậu cung bình an, ta lại đón ngươi trở về.