Anh Hùng Thời Loạn

Chương 62: Anh em Cố thị




Tôi chưa từng biết bầu trời của vùng đất chết còn trong xanh hơn bầu trời của Nam Thành.

Thứ mơ hồ gì làm mắt tôi đau nhói? Là máu xanh còn lại trong mắt tôi? Hay là lửa đạn người máy phản bội bắn vào tôi?

Không còn quan trọng nữa.

Hôm nay tôi mất mạng ở đây, vùng đất chết, xin khắc ghi tên tôi: Vua đại lục Cố Đồng, tan xương nát thịt ở nơi đây.

Anh trai, nếu biết được tin em chết, xin đừng đau buồn. Em chỉ đi trước một bước mà thôi.

Nếu không phải anh đột nhiên xuất hiện ở vùng đất chết, chắc em cũng sắp quên mất thời gian ba anh em bầu bạn hồi bé. Chuyện này khiến lòng em dâng lên hơi ấm xa lạ trước kia. Nhưng anh à, anh không biết, kẻ đầu sỏ hại anh bị cha đuổi giết, hại anh bị tước đoạt tên họ, hại anh lưu lạc mười hai năm chính là em đấy.

Có lẽ bởi vì em và anh đều là người nhân bản, vốn dĩ không xứng đáng với họ “Cố” phải không?

Bây giờ anh không biết gì cả, như vậy cũng tốt. Em hi vọng tất cả tội lỗi và bí mật sẽ mãi mãi chôn vùi dưới lòng đất cùng thân xác này. Tuy nhiên cuối cùng chắc hẳn anh sẽ biết sự thật, cả anh và em đều không thoát được số phận của người nhân bản.

Anh trai, vào ngày giỗ của em năm sau, xin đừng nhắc tới tên thật của em. Em không phải là Cố Đồng, em là Cố Dĩnh, con thứ hai của Cố gia, là em hai mà anh thương yêu nhất. Cố Đồng thật sự đã chết trên tay em từ lâu, chết vào năm chúng ta mười lăm tuổi.

Từ nhỏ anh và em đều biết, cha đối xử với em út khác hẳn chúng ta. Cha cũng không để cho em út tham gia những sự kiện cộng đồng, cũng không tiêm vào người em út thuốc sinh hóa và gien động vật.

Liên tục xuất hiện trước trước mặt công chúng, nhiều lần bị người máy và người Hackley ám sát, chỉ có chúng ta. Tháng tháng năm năm, bị gien xa lạ xâm nhập vào thân thể, đau đến mức cả đêm không thể ngủ, chỉ có chúng ta.

Dường như em và anh chỉ là bia đỡ đạn của Cố Đồng, là vật thay thế và là con rối trong tay cha.

Anh có còn nhớ không? Khi đó mặc dù mặt mũi em vẫn bình thường, nhưng hằng đêm bị thuốc sinh hóa giằng xé trong cơ thể, đau đớn đến mức run rẩy. Khi đó, anh trai, chỉ có anh ôm em vào lòng.

Em thấy thậm chí người vẫn luôn kiên cường trầm lặng như anh cũng rơi lệ.

Em hỏi anh: “Anh ơi, tại sao cha chỉ thương mỗi Cố Đồng?”

Anh vẫn trầm lặng, chỉ cười rồi nói: “A Dĩnh, em nghĩ nhiều quá rồi. A Đồng là em út. Huống chi, sự rèn luyện lúc này chỉ giúp em và anh mạnh mẽ hơn nữa thôi.”

Em vẫn cố chấp không tin, thậm chí nhiều ngày còn không thèm quan tâm tới anh. Bởi vì anh còn có mẹ thương yêu, còn em, lão nhị của Cố gia lại không có ai cả.

Cho đến một ngày, anh phát hiện em dị ứng với thuốc mà nghẹt thở sắp chết ở phòng thí nghiệm, lúc đó dù anh chưa biến thân, nhưng tròng mắt đã biến thành màu vàng. Trong đó có ngọn lửa mãnh liệt, anh lay em tỉnh dậy, ôm em khóc ròng, nói: “A Dĩnh, em còn có anh.”

Từ đó về sau, em thề không ai có thể làm tổn thương anh em ta nữa. Dù là cha cũng không thể.

Phát hiện bí mật thân thế của chúng ta, hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn.

Khi em mười lăm tuổi, không còn hèn nhát khóc lóc nữa. Em đã quyết tâm sẽ trở thành người kiên cường ẩn nhẫn như anh. Trừ các nhà khoa học thử nghiệm các loại thuốc lên người chúng ta, bản thân em cũng đã nắm giữ kỹ thuật sinh hóa đỉnh cao nhất. Không phải không thừa nhận, huyết mạch và gien của Cố gia đã cải thiện và ưu hóa qua các thế hệ, đúng là rất mạnh mẽ. Cho dù là vật nhân bản, cũng không thể ngăn em có sức chiến đấu và trí thông minh ưu việt gấp mấy lần người thường.

Cho nên bí mật kia đã bị vạch trần khi em lén lút lẻn vào phòng thí nghiệm, làm thí nghiệm thâu đêm. Em nhớ rõ, lúc đó là ba giờ sáng, phòng thí nghiệm dưới lòng đất cực kỳ mờ mịt. Em bị sặc khói mà tỉnh giấc. Xuyên thấu khe hở cabin kim loại nơi em nằm ngủ, em nhìn thấy tổ trưởng y tế Tiết Mộng Nam của em và tổ trưởng y tế Trần Phi Lam của anh, đang lặng lẽ ngồi trong phòng thí nghiệm hút thuốc lá.

“Tôi thật sự không biết ba năm sau phải ra tay thế nào.” Tiết Mộng Nam nói, “Mặc dù Cố Dĩnh chỉ là người nhân bản của thiếu gia, nhưng trình độ sinh hóa của cậu ấy đã vượt qua nhà khoa học bình thường từ lâu. Nếu được bồi dưỡng như chuyên gia, tiền đồ sẽ vô cùng xán lạn.”

Tiết Mộng Nam là người vô cùng bộc trực, bình thường đối xử với em cũng tốt. Nhưng lời nói của cô ta lại như sét đánh ngang tai, khiến em đang núp trong cabin cũng toát mồ hôi lạnh khắp người. Anh trai, anh có biết không, thật ra em không thể tin được lời của họ! Tại sao em lại là người nhân bản? Nhưng dường như trong lòng em lại tin tưởng.

Bởi vì chỉ có tin tưởng, mới có câu trả lời cho tất cả.

Nhưng lời nói của Trần Phi Lam lại khiến lòng em hỗn loạn. Anh ta nói: “Mộng Nam, chẳng lẽ Cố Thành không phải là nhân tài quân sự hiếm có sao? Nhưng tướng quân đã có lệnh, khi thiếu gia tròn mười tám tuổi, phải tiêu diệt hai người nhân bản. Tôi và cô có thể thay đổi được gì?”

“Nhưng...” Tiết Mộng Nam còn muốn tranh luận.

“Suy nghĩ kỹ đi! Mộng Nam.” Trần Phi Lam thở dài, tiếng thở dài đó như một ngọn núi chặn trong lòng em. Anh ta nói, “Nhân bản vốn bị pháp luật cấm đoán. Huống chi tướng quân còn trẻ, nếu xuất hiện thảm kịch người nhân bản giết chết người thật để thay thế, cô bảo tướng quân phải làm thế nào?”

. . .

Sáng sớm hôm đó, em lảo đảo bò ra khỏi cabin kim loại. Anh không biết được đâu, trong mắt em, bầu trời ngày hôm đó mang màu đỏ như máu.

Cảm xúc quá mức dữ dội khiến em sinh bệnh nặng. Cha cũng không thăm hỏi, mẹ chỉ tới nhìn thoáng qua. Chỉ có anh trai hằng đêm canh giữ trước giường em.

Còn có Cố Đồng, thiếu gia, em út hướng nội trầm lặng, cả ngày chỉ thích đứng sau lưng anh, vì vậy thằng nhóc có bị cha trách mắng cũng tới thăm em. Thấy ánh mắt dán vào anh của nó, anh à, bí mật suýt vuột khỏi đầu môi em lại tiếp tục bị chôn giấu.

Nếu là người nhân bản, thật sự có tội. Nếu vậy anh trai, hãy để một mình em mạo hiểm gánh vác.

Che giấu bằng bề ngoài trầm lặng nhu nhược nhiều năm, hết thảy mọi chuyện tiến hành vô cùng thuận lợi. Nhân lúc ba người chúng ta ngồi với nhau, em đuổi anh đi, gây mê nó, tiêm thuốc vào người nó. Rồi phá hỏng hệ thống phòng ngự trong nhà, gây hỏa hoạn. Lấy ngọc xanh ngàn năm trên cổ Cố Đồng đã bị tiêm thuốc làm mặt mũi chuyển màu xanh. Quá trình trộm long tráo phượng đó chỉ mất một đêm mà thôi.

Người em có bao nhiêu loại thuốc, em liền tiêm vào Cố Đồng bấy nhiêu loại thuốc.

Song tổ trưởng y tế Tiết Mộng Nam đã nói sai rồi. Thành tựu sinh hóa của em không chỉ vượt qua nhà khoa học bình thường, mà còn vượt qua cô ta. Cũng như anh, mặc dù không sợ sóng dữ, cũng đã âm thầm dựa vào tài năng quân sự bẩm sinh, chỉ đạo Vera đánh thắng mấy trận chiến với người máy. Cho nên em chịu đựng đau đớn dữ đội, tiêm vào cơ thể mình hàng loạt loại thuốc kiềm chế dược tính.

Khi em đã trở thành Cố Đồng, cảnh vệ trưởng che chắn em ở phía sau; Cố Đồng hoàn toàn không có khả năng miễn dịch với thuốc đã phát điên, cầm dao định chém giết em. . . Em thấy nó bị cảnh vệ trưởng đánh gục; em thấy Tiết Mộng Nam rơi nước mắt; em thấy được anh ôm thi thể nó mà khóc thất thanh.

Đừng mà, Cố Đồng, từ nay về sau, em chính là Cố Đồng. Trước năm mười tám tuổi em sẽ thay đổi vận mệnh. Anh à, lần này, đổi lại em sẽ bảo vệ anh.

Nhưng em vẫn đánh giá thấp sự nhẫn tâm của cha. Mà cũng không nên gọi là cha, người đàn ông thống trị đại lục đó.

Khi em còn chưa kịp thích ứng với nhân vật Cố Đồng này, tin dữ đã truyền đến. Vào một đêm đen kịt, tiếng khóc của mẹ vang dội khắp Cố gia.

Với vẻ mặt xấu hổ hoảng hốt, em mặc đồ ngủ trắng noãn thuộc về Cố Đồng chạy ra đại sảnh. Cha vỗ vai em, chỉ thân thể đẫm máu nhưng cực kỳ nhìn quen thuộc dưới đất. Cha nói: “Anh cả của con bất hạnh bị ám sát.”

Em nhớ rõ giây phút ấy, đôi tai em như ù đi.

Em run rẩy khóe môi, lẩm bẩm: “Anh trai. . .” Kinh ngạc, đau đớn, cũng không coi là cuồng loạn, nhưng thái độ hi vọng của cha lại là vậy. Ông ta mỉm cười, ông ta nói gì đó, nhưng em hoàn toàn không nghe thấy, em chỉ gật đầu, gật đầu.

Từ đó, đối với em, dinh thự họ Cố này chỉ là một nơi lạnh như băng. Giữ gìn danh dự cho Cố gia, bảo vệ loài người hèn hạ, những thứ này có liên quan gì tới em?

Về sau, em vẫn cố gắng sắm vai nhân vật cứu thế, sắm vai Cố Đồng.

Nhưng anh ơi, em thật sự không biết sau khi người nhân bản chết, có linh hồn bay lên hay không, có thiên đường hay không? Em còn có thể gặp lại anh không?

Nhưng nhân vật Cố Đồng này, em càng đóng càng nhập tâm. Sau từng cuộc chiến, thấy ánh mắt mong chờ của mọi người bên cạnh, em lại bất tri bất giác cống hiến không biết mệt mỏi.

Cha mất năm em hai mươi hai tuổi, trong một cơn bệnh nặng, virus còn lại sau mấy năm chiến đấu với người máy. Là người lãnh đạo, cha vẫn ẩn nhẫn đến giây phút cuối cùng mới rời bỏ cõi đời này.

Trước khi mất, cha gọi em đến bên giường mình.

Cha chỉ hỏi một câu: “A Dĩnh, con có hận ta không?”

Em không lên tiếng.

Cha nói tiếp: “Đừng quên trách nhiệm của Cố gia.”

Sau khi cha qua đời, em không tiêm thuốc kiềm chế nữa. Da của em, mắt của em, máu của em dần dần trở lại màu xanh vốn có.

Em là Cố Đồng, là người nhân bản của Cố Đồng. Trên đời này không còn ai dám chất vấn thân phận của em nữa.

Sau khi cha ra đi, mẹ cũng tiếp bước. Trong chiến tranh với người Hackley, mẹ ở lại vùng đất chết, chậm chạp không chịu rút lui về phía nam. Khi em dẫn quân tới, chỉ thấy người mẹ cao quý trắng trẻo xưa kia đã mang vẻ mặt dữ tợn, nhào tới những đứa trẻ gào thét sợ hãi, cào xé gặm cắn.

Em không cho cảnh vệ nổ súng, chỉ có thể trơ mắt nhìn đôi mắt trống rỗng của mẹ liếc nhìn em, rồi cùng một đám Zombie chìm vào trong bóng đêm.

Anh trai, khi đó em không biết vì sao mẹ ở lại vùng đất chết. Thì ra là bởi vì anh. Cả đời mình, mẹ coi anh là con trai cả của mình, không thể nào chấp nhận thân phận người nhân bản của anh. Nhưng mẹ lại quên mất đứa con thứ hai là em đây.

Sau đó chỉ còn chiến tranh, chạy trốn và gây dựng. Ma xui quỷ khiến, em lại quyết định cứu vớt đám Zombie. Em lệnh cho cả Nam Thành không được có màu sắc nào ngoại trừ màu xám.

Mẹ qua đời ở vùng đất chết. Mặc dù mẹ không yêu em, nhưng em muốn cả thành phố phải truy điệu mẹ.

Cho nên không biết từ lúc nào trọng trách trên vai đã trở nên nặng nề như vậy. Anh trai, anh dùng tên giả Diệp Diễm tung hoành ở vùng đất chết. Em nên nghĩ ra từ sớm Diệp là họ của mẹ mới phải. Nhưng hai năm qua, em lại chẳng hề quan tâm đến anh hùng Diệp Diễm. Đúng là đáng chết.

Vùng đất chết càng ngày càng sục sôi, cuối cùng cũng khiến em tò mò. Khi em thấy anh sau ngọn đồi ở vùng đất chết, được gặp anh sau quãng thời gian dài dằng dặc, âm thanh bên tai em đã sống động trở lại.

Bầu trời hôm đó cũng trong suốt như hôm nay vậy.

Anh trai, anh vẫn cao ngất cường tráng như vậy. Đôi mắt đen nhánh của anh cũng đẫm lệ như em.

Anh chỉ khẽ gọi em một tiếng: “A Đồng, thì ra cậu cũng là người nhân bản.”

Em nhìn gương mặt kiên nghị, vẻ dầy dặn gió mưa của anh mà trong lòng trào dâng cơn đau lạ lẫm.

Mấy năm đầu khi tưởng anh đã chết, em vẫn thường nằm mơ thấy anh. Mơ thấy anh cúi đầu, gương mặt cường tráng hơn em rất nhiều hiện lên nụ cười dịu dàng.

Em yêu anh. Bởi vì em rất yêu bản thân mình, nên em cũng yêu anh như vậy. Em và anh vốn dĩ cũng chỉ là một người.

Cô gái tên Trình Thanh Lam đó được anh gọi ra từ sau ngọn đồi. Cô ấy rất xinh đẹp, mặc bộ độ rằn ri, cảnh giác đứng bên cạnh anh. Nhưng khi thấy khuôn mặt màu xanh của em, ánh mắt của cô ấy lại không hề thay đổi, mà chỉ có ánh sáng nhu hòa.

Anh trai, thảo nào anh yêu cô ấy. Cô gái này rất giống anh, dịu dàng, kiên cường, luôn cố gắng hết mình.

Nhưng, trời cao biết rõ vận mệnh của anh, mà lại không thể mang tới hạnh phúc cho anh? Cô ấy bị người máy đưa đi. Khi đó em thầm hạ quyết tâm trong lòng, tuyệt đối không để mất đi cô ấy.

Dù có phải nhân bản cô ấy cho anh! Cho nên mấy ngày sau khi gặp, em bèn lấy máu và DNA của cô ấy.

Có một vài thứ, em đã có được, nhưng anh lại mất đi. Mà vài thứ khác, anh đang cố gắng đoạt lấy, em lại không bao giờ nhận được. Vì vậy anh à, chỉ cần là thứ anh muốn, em sẽ cho anh.

Nhưng thì ra em cũng có lúc lực bất tòng tâm như vậy. Rõ ràng đã là hai quân nhân tràn trề ý chí chiến đấu, rõ ràng đã là hai anh em cùng nắm tay bắt đầu thế giới mới!

Nhưng tại sao lại bị dao nhọn đâm sau lưng?

Trời cao đúng là không muốn thấy người nhân bản sống an lành. . . Giờ đây em không thể gặp lại anh nữa rồi.

Dưới bầu trời trong xanh, đôi mắt của em mờ dần; mặt đất cứng ngắc làm đau lưng em. Em nằm ngửa trên vùng đất anh từng chiến đấu và bảo vệ, nhưng lại không nhìn thấy anh.

Loạt đạn không ngừng bắn vào ngực, vào đầu em. Những viên đạn nóng rực cứng ngắc, như muốn lấp đầy máu thịt trong em, mới có thể chứng minh cái chết của em.

Tôi, vua đại lục Cố Đồng, hôm nay táng thân ở đây. Chết trong một cuộc mưu sát, chết trong tay người bạn thân nhất. Anh trai, xin đừng đau buồn. Em đã lấy trộm gien để sống ở trên đời, em đã giết chết em trai để có được thân phận vinh quang. Tội lỗi của em không thể dung thứ.

Nhưng cả đời này em đã bảo vệ loài người, chiến đấu vì danh dự của Cố gia. Em không thẹn với gien của mình, không thẹn với dòng họ của mình.

Anh trai, vào ngày giỗ của em năm sau, xin đừng nhắc tới tên thật của em. Thiếu niên co rúc trong phòng thí nghiệm, nghẹt thở sắp chết bao nhiêu năm trước; đứa trẻ nhân bản yếu ớt được anh rơi lệ ôm vào lòng đó.

Tôi là Cố Dĩnh, con trai thứ hai của Cố gia.