Anh Không Biết

Chương 16: Chương 16






Editor: KiL
Trên người Giang Ngư Chu có mùi rượu nhàn nhạt, xem lẫn hơi thở có mùi thuốc lá, rất nhiều phụ nữ không thích mùi rượu và thuốc lá trên người đàn ông, Hướng Vãn cũng không quá ưa thích, song khi hai loại mùi này trộn lẫn trên người anh, cô phát hiện mình cũng không bài xích, ngược lại cảm thấy làm cho anh thêm sự quyến rũ thành thục nam tính.
Anh không ở lâu, chỉ nhẹ nhàng ngậm môi cô một chút rồi lui ra, thấy cơ thể Hướng Vãn kéo căng thẳng tắp, mắt trợn trừng lên nhìn anh, nhịn không được bật cười, "Em giống như rất thất vọng?"
Nói xong, anh dựa tới lần nữa, ngả đầu lên vai cô, dịu dàng tựa vào cô giống như động vật nhỏ tìm kiếm sự an ủi.

Trên tay anh không có động tác gì, cũng không nói chuyện, không nhúc nhích.
Xe chạy chậm rãi, hai người đều yên tĩnh.
Thời gian dường như ngừng lại, vì bọn họ mà dừng bước chân tiến lên.
Cuộc đời bình yên, thế sự an ổn, bấy nhiêu đã đủ lấy ra để hình dung tâm tình trong thời khắc này.
Đôi mắt Hướng Vãn yên lặng nhìn cửa sổ xe sau lưng anh, cô phát hiện, mặt mình ngày càng mờ mịt.

Thật không dễ dàng mới làm trái tim kiên định, bỗng nhiên tới giữa chừng lại lơ lửng không cố định.
Chẳng lẽ đây chính là sự hấp dẫn của nam sắc?
"Tôi nghe được." Người trên vai bỗng nhiên mở miệng.
"Nghe được cái gì?" Cô hỏi.

"Nghe được trong lòng em nói, Giang Ngư Chu, em thích anh."
Cô hừ một tiếng, "Anh cứ một mực tự cho là đúng như vậy sao?"
Anh cười cười, ngồi thẳng người lên, "Chúng ta đánh cược đi."
"Đánh cược gì?"
Anh dù bận vẫn ung dung nhìn cô hai giây, nói: "Trong vòng một tháng, em sẽ theo tôi."
Hướng Vãn ngẩn người, sau một lát cười, hỏi: "Nếu anh thua thì sao?"
"Hết thảy do em quyết định."
"Được, tôi đồng ý."
"Tôi hi vọng đến lúc đó em có chơi có chịu."
"Như nhau."
Trận đánh cược này, Hướng Vãn không để trong lòng.

Cô cảm thấy Giang Ngư Chu nhất định sẽ thua.

Chỉ có điều sau này, cô và Giang Ngư Chu mới ý thức được, bọn họ đã xem nhẹ loại khả năng thứ ba.
Lúc Hướng Vãn cầm hai bọc băng vệ sinh về tới nhà đã là một tiếng sau, trong phòng khách mở đèn, TV đã tắt, mẹ cô ngồi trên ghế sô pha nhìn cô.
"Sao mẹ còn chưa ngủ?" Hướng Vãn vừa đổi giày vừa hỏi.
Hướng Duy Trân không trả lời, lại hỏi: "Đi mua băng vệ sinh ở đâu mà lâu thế?"
"Quán kia đóng cửa, con sang phố bên cạnh mua, sau đó....!Gặp phải người quen, trò chuyện vài câu." Hướng Vãn cầm đồ đi vào nhà vệ sinh, kéo cửa tủ nhỏ ra xem xét, ngẩn người.
Mẹ cô cũng theo tới, nhìn cô.
Hướng Vãn giải thích một câu: "Con tưởng đã hết, thì ra vẫn còn." Nói xong ném đồ vào tủ đóng cửa lại.
"Người quen? Người quen nào? Mẹ biết không?"
Hướng Vãn nghiêng đầu sang chỗ khác, đột nhiên phát hiện đêm nay ánh mắt Hướng nữ sĩ đặc biệt tinh nhuệ, cô cười một cái nói: "Mẹ không biết được, là bạn học trước kia ở Đại học sư phạm của con."
"Con gọi bạn học là chú Giang?"
Đột nhiên Hướng Duy Trân đặt câu hỏi, Hướng Vãn không kịp đề phòng, nhất thời sửng sốt, nhưng cũng không thể hiện ra kinh hoảng quá nhiều, chỉ là không nhúc nhích nhìn bà.
"Mẹ nhìn điện thoại của con rồi?"
Hướng Duy Trân gật gật đầu, đi về phía phòng khách, "Mẹ thấy trong tủ còn băng vệ sinh nên muốn gọi điện bảo con về, ai biết con để điện thoại trong nhà." Bà dừng chân, quay đầu, "Con từ đâu ra có chú Giang, sao mẹ không biết?"
"Là bạn của chồng Tô Thuần, lần trước lúc tụ tập quen biết được." Suy nghĩ một hồi, Hướng Vãn quyết định nói rõ sự thật, cô là người không thích nói dối, bởi vì khi bắt đầu nói dối, tiếp đó bạn nhất định phải nói thêm vô số lần nói dối để tự bào chữa, nhiều lần sẽ khó tránh khỏi chỗ hở chồng chất, huống hồ còn rất lãng phí đầu óc.
Hướng Duy Trân ồ một tiếng, hỏi: "Chồng con bé còn có bạn lớn tuổi vậy sao?"
"Cũng không lớn lắm, chồng Tô Thuần có vẻ cũng khoảng 33 34 tuổi, thế chẳng phải bạn anh ấy lớn hơn con tầm mười tuổi?"

"Vậy con cũng không thể gọi người ta là chú được, cùng lắm thì là anh."
"Con có gọi anh ta là chú đâu, chỉ là viết vào điện thoại thế chơi chơi thôi."
Hướng Duy Trân đột nhiên nhớ đến chuyện cái áo lần trước, liền hỏi: "Chính là người lần trước đưa áo cho con mượn đó?"
"Ừm."
"Hôm nay cậu ta tìm con là định làm gì?"
"À, anh ta tới nói cho con chuyện thứ bảy tụ tập, lần trước gặp mặt, tất cả mọi người đều chơi rất vui vẻ, cho nên bọn họ có tụ tập đều sẽ gọi con đi cùng."
Hướng Duy Trân nhìn con gái một cái, thử thăm dò hỏi: "Cậu ta không có bạn gái?"
Hướng Vãn lúc này suy nghĩ một chút mới trả lời: "Con không biết, chỉ là bạn gián tiếp với anh ta, sao hỏi mấy chuyện đó được."
"Vậy Tô Thuần chắc cũng biết nhỉ?"
Hướng Vãn nhìn mẹ, cười nói: "Mẹ, không phải mẹ lại suy nghĩ gì phức tạp rồi đấy chứ?"
Hướng Duy Trân cùng cô nhìn nhau, lắc đầu, "Không có gì, hỏi một chút mà thôi, muộn rồi, ngủ đi." Nói xong cũng đi vào trong phòng mình.
Hướng Vãn thở dài một hơi, trong lòng nghĩ, cũng may là nói thật, mẹ cô có nhiều vấn đề như vậy, nếu đều dựa vào bịa đặt để ứng đối, dù đầu óc cô có nhanh nhạy cũng sẽ không theo kịp, nói không chừng còn bị lộ tẩy.
Mặc dù hiện tại cô ăn ngay nói thật, thế nhưng một chút tin tức có ích cũng không cho mẹ biết, những chuyện không nên biết kia, hiển nhiên cũng sẽ không được biết đến.
Hướng Tuấn đối với việc Giang Ngư Chu muốn mời khách thay cậu ta cũng không biểu hiện ra bao nhiêu kinh ngạc: "Xem ra anh ta thật tâm muốn hòa hảo với chị." Thậm chí cậu ta còn cảm thán nói, "Chị, em thấy chị có thể cho anh ta một cơ hội."
Hướng Vãn trừng mắt liếc cậu ta một cái, "Chị đang nói với em về việc mời khách, em đi xa như vậy làm gì?"
Hướng Tuấn cười hì hì, "Được, nói về chuyện mời khách, ý của chị là vì anh ta mở miệng nên người bạn kia của anh ta mới bằng lòng giúp đỡ, nên chuyện này anh ta cũng có phần, mà để tỏ ý xin lỗi chuyện lần trước, anh ta quyết định lấy công chuộc tội, chuyện mời khách anh ta bỏ tiền?"
Hướng Vãn gật gật đầu, "Em có đi không?"
"Đi chứ, tại sao lại không đi?" Thấy cô nhìn mình chằm chằm, lại giải thích một câu, "Có người xuất tiền mà còn không đi, em ngốc chắc?"
Hướng Tuấn còn nói: "Chỉ là bên mẹ em phải nói như thế nào?"
Hướng Vãn hỏi lại: "Có liên quan gì đến mẹ em?"
"Haiz, không phải trước đó em nói sẽ mời sao, mẹ em liền nói họ làm cha mẹ em hẳn là cũng nên trình diện, để ngỏ ý cảm ơn với người ta."
Hướng Vãn cười một tiếng, "Nếu mẹ em mà đi thật thì đúng là có chuyện xấu." Cái đức hạnh kia của mợ cô biết chứ, kẻ nịnh hót, không hào phóng, nếu thật sự gặp đám người Giang Ngư Chu, vậy nhất định sẽ cười đến lệch mũi, mấy lời nịnh bợ nịnh nọt khẳng định sẽ vùn vụt thoát ra bên ngoài.
"Cho nên em cũng không định để bà ấy đi, nhưng lại lo bà ấy không vui, nói gì mà con trai mình cũng ghét bỏ bà ấy." Hướng Tuấn nói, "Bây giờ em đã có lí do chính đáng, thế nhưng...." Cậu ta ngừng lại hỏi Hướng Vãn, "Em phải nói thế nào với bà ấy?"
"Đó là chuyện của em."
Hướng Tuấn cười hì hì hỏi: "Nếu không em ăn ngay nói thật luôn, Giang tổng muốn theo đuổi chị con, cho nên lần mời khách này anh ta làm chủ, xem như cho cậu em vợ là con...."
Lời còn chưa nói hết, Hướng Vãn đã giơ nắm đấm lên, cảnh cáo cậu ta: "Còn nói hưu nói vượn nữa, chị liền giải quyết em."
Hướng Tuấn ôm cánh tay, cơ thể khoa trương run lên, "Oái oái, nữ hiệp tha mạng...."
Đến hôm thứ bảy, Hướng Tuấn lái xe tới đón Hướng Vãn, xe vừa mới mua.

Đối với đứa con trai này, mợ Hướng Vãn luôn luôn không tiếc, nói là đã đến công ty lớn như vậy làm rồi, không có xe không được, nói rồi liền mua.
"Chị, em đến rồi." Hướng Tuấn nói với cô trong điện thoại.

"Chị lập tức ra ngay."
Trước đó hai người đã bàn xong, không một lời nhắc đến việc Giang Ngư Chu mời khách, cha mẹ Hướng Tuấn bên kia vẫn cho là hôm nay con trai mình làm chủ, mà Hướng Duy Trân ở đây thì cho là con gái mình đi hẹn với bạn.
Hướng Vãn đeo một chiếc túi nhỏ đi ra cửa, ánh mắt Hướng Duy Trân lướt từ trên xuống dưới người con gái, vẫn là không nhịn được mở miệng hỏi: "Con ăn mặc thế này mà đi?"
"Ừm, dù sao đều là người quen." Hướng Vãn trả lời, quay người mở cửa, "Con đi đây, buổi tối đừng chờ con."
Cửa lớn dần dần khép lại, Hướng Duy Trân ngồi trên ghế sô pha thở dài thật sâu, "Con bé này, khi nào mới có thể nghĩ thấu đây?"
Bọn Hướng Vãn đi không sớm cũng không muộn, lúc đến phòng bao, Giang Ngư Chu và vợ chồng Lệ Hành Tô Thuần đã đến.
"Giang tổng." Hướng Tuấn vừa vào cửa đã chào hỏi với Giang Ngư Chu, trên mặt thể hiện ra tình cảm thân thiết không thấy chút oán giận đối với Giang Ngư Chu, ngược lại cực kì hữu hảo.
"Đến rồi? Tới đây ngồi." Mặt mũi Giang Ngư Chu tràn đầy ý cười, chào hỏi lại họ.
Hướng Vãn đi qua chỗ Tô Thuần, tay lại bị em trai giữ chặt, đẩy về bên người Giang Ngư Chu, "Chị, Giang tổng cho chị ngồi chỗ này." Hướng Vãn không tiện tranh luận với cậu ta trước mặt người khác, cuối cùng bị đẩy ngồi xuống ghế bên cạnh Giang Ngư Chu.
Chỉ là sau khi ngồi xuống, trừng mắt liếc cậu ta một cái: Thằng nhóc thối, đi giúp người ngoài.
Giang Ngư Chu liếc nhìn cô một cái, cười cười, tự cho mình là chủ để Hướng Tuấn và bọn Lệ Hành giới thiệu sơ lược một chút.
Chỉ chốc lát sau, Kỷ Minh Thành và Chu Tề Dương đến, Hướng Tuấn vừa nhìn thấy Kỷ Minh Thành lập tức chào hỏi anh ta: "Kỷ đại ca."
Chu Tề Dương cười hỏi Kỷ Minh Thành: "Yo, có em trai lúc nào thế?"
Kỷ Minh Thành chỉ vào Hướng Tuấn: "Cậu ta chính là em vợ của lão Giang, Hướng Tuấn."
Phụt—— Hướng Vãn sặc, nhanh chóng rút tờ khăn giấy che miệng ho khan.
Trên lưng xuất hiện một bàn tay, có người vỗ vỗ trên lưng cô, "Gấp như vậy làm gì, cũng không có người nào cướp đoạt với em."
Hướng Vãn nghe thấy giọng nói này càng ho dữ dội hơn, cuối cùng dứt khoát đứng dậy đi ra ngoài.
Ở bên ngoài điều chỉnh hô hấp một chút, dần dần thuận khí, cả khuôn mặt cô kìm nén đến đỏ bừng, trong lòng nghĩ để vậy mà về lại nói không chừng sẽ bị Giang Ngư Chu trêu chọc, thế là đổi hướng đi về phòng vệ sinh.
Đến phòng vệ sinh của quán rượu cao cấp cũng đều lộ ra vàng son lộng lẫy, vòi nước đều được mạ vàng, cô rửa tay, lắc lắc, quay người lại, có một người đi từ cửa vào.
Mái tóc xoăn dài màu hạt dẻ, váy màu hồng lưng cao, chân mang một đôi giày da mềm đế bằng, cô gái bước đi không thăng bằng, một chân duỗi cứng ngắc.

Hướng Vãn nhìn đôi chân kia, ánh mắt dần dần tụ lại.
Một lát sau, cô liếc mắt sang nơi khác, đi ngang qua người cô gái.
Mà người đứng sau sau khi cô rời đi, chậm rãi dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn thoáng qua, trên mặt nhíu mày suy tư..