Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Tới

Chương 1: Nói Cậu Đó Chẳng Lẽ Cậu Còn Thích Cậu Ấy






Ánh đèn xe lay động biến hóa chiếu xuyên qua cửa sổ xe, rọi thẳng vào trên mặt Cố Chiếu.

Cô co rụt thân thể lại một chút, tự nép mình vào trong bóng tối.
Hối hận quá đi.
Cô vặn vẹo ngón tay, khẩn trương mà nhìn lén Thẩm Quyết Tinh đang an tĩnh lái xe bên cạnh.

Nam nhân chuyên chú nhìn về phía trước, đôi lông mày rậm nhẹ nhàng nhướng lên, khóe môi lạnh lùng lại nhếch xuống, tạo thành một vẻ mặt mà Cố Chiếu rất quen thuộc —— không kiên nhẫn.
Thật sự quá hối hận.

Cố Chiếu nghĩ thầm, nếu sớm biết thế này cô đã không đến tham gia họp lớp làm gì.
Hai tháng trước, QQ của Cố Chiếu đột nhiên nhảy ra tin nhắn trò chuyện từ Sở Viên Nguyên.

Bình thường lúc làm việc cô đều sẽ dùng WeChat, mặc dù cô cũng có treo QQ ở đó nhưng vì đã lâu không có tin nhắn nhảy ra, cơ hồ cô cũng quên mất.
Tốt nghiệp bảy năm, không tính nhóm lớp đã bị cô chặn, đây là lần đầu tiên có một thông báo xuất hiện.
“Chúng mình chuẩn bị làm một buổi họp mặt bạn học để kỷ niệm mười năm nhập học, cậu có đến không?”
Cố Chiếu nhìn chằm chằm dòng chữ kia một hồi lâu, ngón tay cô do do dự dự trên bàn phím nhưng mãi vẫn không gõ ra đáp án.
“Thẩm Quyết Tinh cũng đến.”
Cô nhìn chăm chú vào dòng chữ mới hiện ra trên màn hình, hai gò má tái nhợt do bị ánh sáng lạnh từ màn hình chiếu vào bỗng dưng hiện lên một chút ửng hồng kỳ lạ, cuối cùng hàng lông mi của Cố Chiếu run lên, giống như tự sợ mình đổi ý bèn nhanh chóng gõ xuống một chữ.
“Đến.”
Sở Viên Nguyên từng đảm nhiệm chức lớp trưởng ở cao trung, năng lực tổ chức vẫn luôn rất mạnh, những buổi tụ họp lớn nhỏ mấy năm nay đều do một tay cô ấy lo liệu.


Cố Chiếu vào trong nhóm nhìn ảnh chụp, thiếu bảy tám người, cũng chỉ có hơn mười người nhưng không có ai là Thẩm Quyết Tinh.
Thật ra… cô tham gia buổi họp lớp này cũng không phải chỉ vì mỗi mình Thẩm Quyết Tinh, năm đó Sở Viên Nguyên làm lớp trưởng cũng xem như có quan tâm đ ến cô một chút, không hề coi thường cô như những người khác, người ta tự mình tới mời, cô cũng không thể không nể mặt cô ấy.

Hơn nữa nghe nói hôm đó còn có cả Lý lão sư đến tham dự.

Lý lão sư cũng rất tốt với cô lúc ở cao trung, đã không gặp mặt lão sư nhiều năm như vậy, quả thật cô cũng muốn đến gặp một lần.
Hiếm khi Cố Chiếu ra ngoài mua quần áo và kính áp tròng mới.

Nhân viên cửa hàng nói lens thẩm mỹ có thể làm cho người ta trông có sức sống hơn, nhất thời cô tin lời dụ dỗ của đối phương, mua một cặp màu đen loại dùng nửa năm.

Sau khi mang vào cô liền nhớ tới Tiểu Duy trong phim Họa Bì, chẳng qua người ta vừa là tiên nữ vừa là tiểu hồ yêu xinh đẹp, cô chỉ đơn thuần trông như một yêu quái.
Vì không muốn lãng phí mấy trăm đồng này, đến ngày họp mặt bạn học Cố Chiếu vẫn căng da đầu mang nó vào.

Để trông không quá đột ngột, cô thả xuống mái tóc đuôi ngựa buộc thấp quanh năm, lục tung trong góc ngăn kéo kiếm được mẫu son môi do đồng nghiệp tặng, biến sắc môi nhợt nhạt trở nên khỏe mạnh hồng nhuận.
Vốn dĩ cô còn định mua phấn nền che bớt đi vết bớt trên trán, sau đó lại cảm thấy nếu chỉ dùng có một lần thì lãng phí quá, cuối cùng cô vẫn quyết định dùng tóc mái che nó đi.
Vết bớt đỏ tươi trên trán Cố Chiếu to bằng một đồng năm mươi xu, cô đã mang theo nó từ khi còn trong bụng mẹ.

Lúc mới sinh, bác sĩ quan sát một thời gian thì nói có thể sau này sẽ tự biến mất.

Kết quả là vết bớt còn chưa kịp biến mất, cha mẹ cô đã gặp tai nạn giao thông.
Năm tám tuổi, ông nội Cố Chiếu có đưa cô đến bệnh viện chuyên khoa của thủ đô trị liệu một lần, lúc ấy tốn không ít tiền, quả thật vết bớt đã mờ đi không ít, phai thành màu hồng nhạt, nhưng vừa nghe phải đi trị liệu nhiều lần nữa mới có hiệu quả, tiểu Cố Chiếu dù có nói gì cũng không chịu làm tiếp.
Tuổi còn nhỏ nhưng cô đã hiểu được gia đình mình không giống như gia đình người khác, cô cũng biết ông bà nội mình sống vất vả.

Nếu cái giá để trở nên xinh đẹp hơn là ông bà nội phải làm lụng vất vả gấp bội thì cô thà không xinh đẹp còn hơn.
Tháng tư, thời tiết thành phố S âm tình bất định, lúc ấm lúc lạnh.

Khi Cố Chiếu đi dạo trung tâm thương mại, tất cả đồ trưng bày đều là đồ mùa hè, cô cũng không nghĩ nhiều bèn mua một chiếc váy mùa hè.

Trang điểm xong cô mặc váy vào, đi ra ngoài dạo một vòng, lúc trở về lại thành thành thật thật khoác thêm một chiếc áo bông.
Địa chỉ liên hoan mà Sở Viên Nguyên gửi đến là khu đất tam giác ở Nam Giang, nơi tấc đất tấc vàng ở thành phố S, Cố Chiếu sống ở vùng ngoại thành còn hiếm khi đi ngang qua đó, đừng nói gì đến dạo phố.
Gần nơi cô sống không có tàu điện ngầm, vì sợ đến trễ, Cố Chiếu nhịn xót bắt một chiếc taxi tới thẳng khách sạn.

Kết quả lại không như mong muốn, ghét của nào trời trao của nấy, trong đường hầm xảy ra sự cố giao thông, bị kẹt xe nửa giờ, lúc đến cửa khách sạn cũng đã trễ hơn nửa tiếng.

Càng cạn lời hơn là lúc đưa mã sức khỏe ra để quét thì di động cô bị đứng, lại trễ thêm mấy phút.
Vất vả lắm mới quét mã vào được trong nhà, cô vừa tìm thang máy vừa xem thông tin buổi tiệc mà Sở Viên Nguyên gửi đến, bởi vì hiếm khi đi giày cao gót, không cẩn thận bị trẹo chân một cái.
Mắt cá chân đau như bị đứt lìa, cô toát mồ hôi lạnh đứng yên tại chỗ nghỉ một hồi lâu, bởi vì tư thế đứng quá kỳ lạ nên khiến cho bảo vệ chú ý.
“Tiểu thư, cô không sao chứ?”
Cố Chiếu nhịn đau đứng thẳng eo: “Không, không sao cả.”
Cô vẫy tay, liền nói mình không có chuyện gì, cuối cùng dưới sự hướng dẫn của bảo vệ, lúc này cô mới thuận lợi tìm được sảnh tổ chức tiệc.
Lớp bọn họ có tổng cộng hơn ba mươi người, thêm hai vị lão sư ngồi hết bốn bàn, bày biện một sảnh tiệc cỡ vừa, xếp thành hàng ngang.

Lúc Cố Chiếu đến buổi tiệc đã bắt đầu từ lâu, cũng không có ai đang đợi cô.

Cô khập khiễng bước vào cửa, cố gắng tìm kiếm khuôn mặt của Sở Viên Nguyên giữa đông đảo những gương mặt vừa quen vừa lạ, nhưng không biết có phải do đeo kính áp tròng không phù hợp hay không, nhìn hết nửa ngày vẫn không có kết quả.
Cô xấu hổ đứng ngay cửa, lần đầu tiên xuất hiện cảm giác hối hận.

Cố Chiếu nhìn những bạn học cũ ăn mặc gọn gàng đẹp đẽ đang trò chuyện vui vẻ, dường như cô đã quay lại thời cao trung lúc bọn họ không hợp nhau, vẻ mặt dần hiện lên nỗi ảm đạm, cô bước lùi về phía sau.
Lùi bước một cái, sau lưng cô không phải là hành lang trống rỗng mà lại là một bức tường người.
Hoảng sợ, Cố Chiếu quay đầu nhìn lại, thấy người bị cô đụng trúng cũng đang cúi đầu nhìn cô, ngũ quan người nọ tuấn lãng giống hệt như thời niên thiếu, không… so với hồi cao trung anh càng thành thục cứng rắn hơn.

Sau khi trút bỏ khí chất non nớt của thiếu niên đã là một nam nhân chân chính.
Hơn nữa còn rất cao.

Cố Chiếu ngửa đầu, cổ có hơi mỏi.
“Thẩm… Quyết Tinh?” Cách một lớp khẩu trang, Cố Chiếu hơi khàn giọng gọi tên người kia.
Thẩm Quyết Tinh nhìn chằm chằm cô, tầm mắt của anh dừng trên đôi mắt không bị khẩu trang che khuất của cô trong vài giây, anh cũng nhận ra.
“Cố Chiếu.”
Dường như có một luồng điện nhỏ truyền dọc sống lưng, chạy thẳng vào lỗ tai khiến tinh thần cô hoảng hốt.
Thẩm Quyết Tinh nửa ngày không thấy cô động đậy, anh nhăn mày nói: “Đứng ngốc ở đó làm gì? Đi vào đi.”
“A… không phải, thật ngại quá!” Cố Chiếu như vừa mới tỉnh mộng, cô cuống quít đẩy cửa ra.
Lại tiến vào sảnh tiệc lần nữa, lần này có lẽ do bên người cô còn có Thẩm Quyết Tinh, tất cả mọi người đều chú ý tới cô.
“Thẩm Quyết Tinh, sao cậu đi WC lâu như vậy… Này, người bên cạnh cậu chính là?” Khi ánh mắt Lục Kỳ chạm đến Cố Chiếu ở bên cạnh Thẩm Quyết Tinh, dường như anh ta cũng rất kinh ngạc.
Đối phương mang khẩu trang đen che khuất hơn nửa khuôn mặt, mái tóc dài tuy đen nhánh nhưng thoạt nhìn bù xù, trông như đã lâu không được chăm sóc, phần tóc mái dài che khuất cả mắt.

Trên người cô mặc một chiếc áo bông màu cà phê cũ kỹ dài đến đùi, kiểu dáng giống như quần áo bà nội anh ta hay mặc, bên dưới viền áo khoác lộ ra làn váy màu xanh lục, kỳ lạ nhất là cô mang một đôi tất màu đỏ bên trong đôi giày lười không dây.
Đối lập với Thẩm Quyết Tinh vẻ ngoài cao lớn đ ĩnh bạt, không có lúc nào không là tâm điểm chú ý của đám đông, cô quả thực trông như một cây nấm độc lớn mang màu sắc u ám.
Ký ức xa xăm bị đánh thức, Lục Kỳ không đợi Thẩm Quyết Tinh trả lời đã buột miệng thốt ra một câu: “Cố Hậu Linh?”
Ở cao trung, tính cách Cố Chiếu còn hướng nội xa cách hơn cả bây giờ, cô luôn âm u không nói lời nào, không biết là ai trong lớp khởi xướng trước, bắt đầu gọi cô là ‘Bối Hậu Linh’ (hồn ma sau lưng), sau đó cả lớp đều biết đến biệt hiệu này của cô.

Đến tận bây giờ tên cô đã biến từ “Cố Chiếu” thành “Cố Hậu Linh”.
Bảy năm qua không ai gọi cô như vậy nữa, vừa mới nghe đến cái biệt danh chứa đựng sự nhục nhã này, cô vẫn cảm thấy chói tai.

Theo bản năng Cố Chiếu cúi thấp đầu, che giấu biểu cảm bên dưới tóc mái thật dài.
“Tình cờ gặp ngoài cửa.” Thẩm Quyết đi ngang qua trước mặt cô, chặn tầm nhìn của Lục Kỳ.
Cố Chiếu thấy anh đi rồi, đầu óc mê mang cũng muốn đi theo, đúng lúc này một giọng nữ sang sảng truyền đến sau lưng.
“Cố Chiếu Cố Chiếu, cuối cùng cậu cũng đến, lúc nãy mình còn định gọi điện thoại cho cậu!”
Cố Chiếu dừng bước chân, quay đầu lại liền thấy một cô gái thanh tú để tóc ngắn, vẻ ngoài lão luyện đang đi về phía mình.
Cô nhận ra đó là Sở Viên Nguyên, chờ đối phương đến gần, cô liền dùng âm thanh nhỏ bé yếu ớt nói: “Xin lỗi, mình đến muộn.”
Sở Viên Nguyên lôi kéo cô đến bàn bên cạnh Thẩm Quyết Tinh và những người khác, cười nói: “Không muộn không muộn, tới vừa đúng lúc, đồ ăn còn chưa lên xong đâu.

Cậu ngồi ở đây với mình, mọi người đều là bạn học của nhau, không cần ngượng ngùng.”
Cố Chiếu bị lôi kéo ngồi xuống, cởi bỏ khẩu trang, cô câu nệ chào hỏi mọi người trên bàn.
Sở Viên Nguyên không hổ là người làm cán bộ từ bé, nhìn thấu nhân tâm, chia bàn chia đến mức khiến người ta tâm phục khẩu phục.

Bàn này của Cố Chiếu đều là những nhân vật ngoài lề trong lớp năm đó, tuy không có giao tình gì với nhau nhưng khi trò chuyện cũng sẽ không quá xấu hổ.
Thẩm Quyết Tinh từ thời học sinh đã xuất sắc trên mọi phương diện, bàn anh ngồi bên kia tự nhiên cũng là những nhân vật trung tâm trong lớp.


Có Lục Kỳ quan hệ rất tốt với anh, có “hoa khôi” Tống Giảo Mộng, Lý lão sư chủ nhiệm lớp cũng ngồi ở bên đó.
Theo lý mà nói, Sở Viên Nguyên hẳn cũng nên có mặt ở bàn bên kia, nhưng có lẽ cô ấy chiếu cố đến tâm trạng của mấy tiểu trong suốt bọn họ nên mới theo chân ngồi cùng bên đây.
“Cố Chiếu, cậu vẫn không thay đổi chút nào cả.” Sở Viên Nguyên bát diện linh lung, không bỏ rơi bất cứ ai, lâu lâu sẽ tung ra một chủ đề mới.

“Bây giờ cậu đang làm việc ở đâu thế?”
Cố Chiếu dừng đũa lại, thấy mọi người đều hướng ánh mắt về mình, giọng căng thẳng đến khẩn trương.
“Làm… làm tài vụ ở viện dưỡng lão.”
Dù tiền lương không cao lắm nhưng Cố Chiếu vẫn thấy rất đủ.

Các đồng nghiệp lớn tuổi hơn cô, ngày thường đối xử với cô như tiểu bối, đều rất hòa thuận.

Người già trong viện dưỡng lão ai cũng rất lớn tuổi, già cả mắt mờ, hễ nhìn thấy cô là sẽ khen cô xinh đẹp quá xinh đẹp quá.
“Làm tài vụ à, tài vụ cũng tốt, ổn định, rất thích hợp với cậu.

Cậu vẫn chưa có bạn trai đâu nhỉ?” Sở Viên Nguyên lại hỏi.
Cố Chiếu lắc đầu: “Không có.”
Do sợ mất thể diện, lúc được đồng nghiệp giới thiệu vài người cô cũng có đi hẹn hò mấy lần, nhưng tất cả đều chỉ gặp một lần rồi thôi, bên kia không thích nói chuyện với cô, cô cũng mất hứng thú.
Sở Viên Nguyên nghe vậy thì giơ tay phải của mình ra, khoe với mọi người chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón áp út, mặt đắc ý nói: “Có ai? Có ai nữa không? Có ai kết hôn sớm hơn mình thì mau đứng ra đi!”
“Xin lỗi nha, vẫn phải có chứ.”
Trong tiếng cười đùa, ba người nữa lần lượt giơ tay lên bàn, những người còn lại kinh ngạc cảm thán bọn họ kết hôn sớm, cũng sôi nổi gửi lời chúc phúc.
“Chồng mình có rất nhiều anh em bạn bè, mấy chị em có nhu cầu muốn trò chuyện riêng thì để mình giới thiệu cho.” Sở Viên Nguyên nửa thật nửa giả nói giỡn.
Vị trí của Cố Chiếu chỉ cần thoáng nghiêng đầu, nhìn qua đầu vai Sở Viên Nguyên là có thể trông thấy Thẩm Quyết Tinh ở sau lưng.
Bàn bên kia bọn họ không biết đang nói chuyện gì, Thẩm Quyết Tinh hơi rũ mắt, trên môi nở một nụ cười không mặn không nhạt, biểu tình có hơi chán ghét.
“Nói cậu đó, chẳng lẽ cậu còn thích cậu ấy à?”
Cố Chiếu cuống quít rời mắt khỏi Thẩm Quyết Tinh ở bàn bên cạnh, cô bắt gặp ánh mắt như nhìn thấu hồng trần của Sở Viên Nguyên.
“Mình…” Đôi môi Cố Chiếu ngập ngừng, trên mặt nóng như lửa đốt.
Giọng của Sở Viên Nguyên rất nhỏ, cuộc nói chuyện của hai người hoàn toàn biến mất giữa tiếng người ồn ào.
“Cậu như vậy không được đâu.” Cô ấy thở dài, ánh mắt nhìn Cố Chiếu trở nên có chút thương hại, “Mình hỏi rồi, cậu ấy mới vừa về nước, chắc cũng không có bạn gái, nhưng…” Cô ấy càng đè thấp thanh âm, gần như đang thì thầm, “Giảo Mộng cũng có ý với cậu ấy, hai người đã hàn huyên được một lúc rồi.”
“Tống Giảo Mộng?” Trong lòng Cố Chiếu chấn động, cô ngẩng đầu định nhìn sang bàn bên cạnh thì bị Sở Viên Nguyên vội vàng ngăn lại.
“Đừng!”
Ánh mắt Cố Chiếu không thu hút sự chú ý nhưng một tiếng kêu này của Sở Viên Nguyên lại kinh động đến Thẩm Quyết Tinh.

Chiếc ly thủy tinh dừng ở bên môi, ánh mắt anh liếc sang đây, chuẩn xác dừng ngay trên mặt Cố Chiếu.
Rõ ràng anh chưa nói gì nhưng Cố Chiếu có thể đọc rõ ba chữ từ trong mắt anh —— thật ồn ào..