Anh Là Ngân Hà Khó Chạm Tới

Chương 31: Cô Cứ Tưởng Mình Có Thể Phản Kháng






Âm nhạc nhẹ nhàng chậm rãi, kèm theo tiếng cười và bong bóng trôi nổi giữa đám đông, hai người lắc lư lung tung cho qua một bản nhạc.

Sau khi kết thúc, Cố Chiếu ngẩng đầu lên nhìn Thẩm Quyết Tinh, đối phương cũng đang nhìn cô.

Kết thúc bằng một đêm thế này cũng khá tốt.

Cố Chiếu suy nghĩ, thu tay lại nói: "À...!Để tôi đi qua nói với bọn họ một tiếng." Nói xong cô xoay ngươi đi về phía quảng trường.

Giữa quảng trường có một hòn non bộ, phía trên treo biểu ngữ "Ưng Kiểm Tẫn Kiểm", Cố Chiếu bước vòng qua đó, bỗng nhiên bị bọt xà phòng che kín mặt.

Cô bé cầm súng bắn bong bóng thấy mình đánh lén thành công thì cười khúc khích.

Có lẽ vì thấy ngột ngạt, cô bé kéo khẩu trang mình xuống.

Cũng vì vậy mà Cố Chiếu thấy được vết sẹo trên môi cô bé.

Đôi mắt cô gái nhỏ vừa to vừa sáng, làn da trắng nõn, môi trên lại rất mông, giữa mũi và môi trên có một vết sẹo trắng làm vẻ ngoài trồng hơi kỳ lạ.

Diện mạo này Cố Chiếu đã từng thấy trong các phim tài liệu y khoa, thuộc về trẻ em bị sứt môi hở hàm ếch.

"Dọa dì sợ rồi sao?"
Cô gái nhỏ vốn đang rất đắc ý, thấy Cố Chiếu mãi ngơ ngác nhìn mình, lo lắng mà nhào qua ôm lấy cô: "Con muốn đi chơi với dì."
Cố Chiếu bị viên đạn đại bác nhỏ này đụng trúng, suýt nữa đứng không vững, chống một chân về phía sau mới không bị ngã ngồi.

Cố Chiếu sờ đầu cô gái nhỏ rồi hỏi: "Con tên là Mộ Mộ đung không?"
Lúc trước cô đã nghe Trương Nhã nói, chồng cô ấy họ Triệu, con gái tên một chữ "Mộ".

Mộ Mộ ngửa đầu nhĩ cô, dùng giọng trẻ con trả lời: "Đúng vậy, con là Mộ Mộ.

Dì tên là gì vậy?"
"Dì á? Dì là Cố Chiếu." Cố Chiếu bế Mộ Mộ nặng trĩu lên, đi về phía Trương Nhã.

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn để cô ôm không hề sợ sệt.

Cô bé giống như đặc biệt hứng thú với Cố Chiếu, nhìn chằm chằm vào mặt cô, thậm chí còn nhẹ vén tóc mai cô lên nhìn đốm đỏ giữa trán.

Ở mức độ nào đó, tóc mái đóng vai trò như một chiếc "khẩu trang", mang đến cho Cố Chiếu rất nhiều cảm giác an toàn, bị tháo xuống đột ngột, Cố Chiếu y như đi ra đường giữa dịch bệnh mà quên mang khẩu trang, chỗ nào cũng thấy lúng túng.


Cô vội đè bàn tay Mộ Mộ xuống: "Ngoan, đừng quậy."
Cô gái nhỏ cười hì hì không để tâm chút nào, vòng tay qua cổ Cố Chiếu, thân mật nép vào lồ ng ngực cô.

"Mộ Mộ thích dì!"
Cảm nhận được vật nhỏ mềm mại trong lồ ng ngực, Cố Chiếu vỗ nhẹ lên lưng cô bé, anh mắt tràn ngập dịu dàng: "Dì cũng thích con."
Trẻ con thật tốt, thích là thích, ghét là ghét, luôn nói ra rất dễ dàng.

Không giống với người trưởng thành, yêu thích phải suy xét, chán ghét phải cân nhắc, thậm chí cãi vã cũng phải tính đến ưu khuyết, càng sống càng nhát gan.

Trương Nhã và Triệu Nghị ôm nhau, hai vợ chồng chậm rãi nhịp bước theo bài nhạc, hiếm khi có được chút cảm giác yêu đương.

"Chồng à, cảm ơn anh." Năm đó, sau khi con gái chào đời, cô ấy đã tự trách bản thân một thời gian dài, cho rằng do lúc mang thai bất cẩn mới khiến thân thể của con gái bị ảnh hưởng.

Cả ngày rửa mặt bằng nước mắt, trầm cảm sau sinh cực kỳ nghiêm trọng.

Sau này nếu không nhờ có chồng bắt cô ấy ra ngoài làm việc, tạm gác lại chuyện gia đình, có lẽ cô ấy đã gục ngã từ lâu.

Nhiều năm qua vẫn luôn là Triệu Nghị ở nhà chăm sóc con gái.

Thân thích bạn bè ở xung quanh thấy khó hiểu, khuyên cô ấy nên đổi vị trí lại, nói nữ chủ nội nam chủ ngoại mới là lẽ thương trên đời.

Những người đó không cố gắng hiểu cho nỗi khổ của họ, cũng không hoàn toàn thật lòng quan tâm đ ến họ, cùng lắm chỉ dùng nhận thức nông cạn của mình nói ấu nói tả.

Trương Nhã giận dỗi vài lần, đến bây giờ cô ấy cũng mặc kệ, cảm thấy thật phí phạm nươc miếng.

Lúc trước cô ấy đã nói với Cố Chiếu, chuyện tình cảm chỉ cần hai người thấy tốt là được, người khác nghĩ gì không quan trọng, đó là vì cô ấy nghĩ đến chính mình.

"Bao năm qua thật vất vả cho anh." Trương Nhã nghiêng ngươi về phía trước, nhẹ nhàng hôn lên má chồng mình.

Dù đã là đôi vợ chồng có tuổi nhưng Triệu Nghị tính cách nội liễm, lúc yêu đương rất ít khi hành động thân mật nơi công cộng, trước nụ hôn bất ngờ của cô ấy, da mặt anh ta nóng lên, có hơi ngượng ngùng.

"Vất vả là ý gì? Đây là con gái của anh, cũng không phải con nhà người ta." Triệu Nghị cười nói, "Người một nhà, em đau lòng cho anh, nhất định anh cũng đau lòng cho em.

Anh muốn ở bên em lâu dài, chỉ cần em thấy hạnh phúc thì những chuyện khác đều không quan trọng."
Bình thường Triệu Nghị không nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng anh ta luôn có thể dùng những lời thâm tình thẳng thắn nhất chạm đến trái tim Trương Nhã.

Hai ngươi nhìn nhau chăm chú, tình ý miên man, bầu không khí đặc sệt đến nỗi không ai có thể chen vào.

Cố Chiếu: "..."
Cố Chiếu ôm đứa nhỏ muốn nói vai lần rồi lại thôi, mãi không tìm thấy cơ hội để xen ngang, cô đứng khoảng một hai phút, vẫn là Trương Nhã nhận thấy có người đứng mãi ở đó rất kỳ lạ mới phát hiện ra cô.

"Cố Chiếu? Sao em lại..." Trương Nhã vốn muốn hỏi Cố Chiếu tìm mình có việc gì, kết quả nhìn thấy Mộ Mộ trong lồ ng ngực cô, có chút kinh ngạc bước qua, " Kỳ lạ thật, con bé vậy mà để cho em ôm nó.

Con chị bình thường rất nhát ngươi lạ."
Cô ấy vươn tay đón lấy con gái: "Mộ Mộ, mau buông dì ra đi."
Ban đầu cô gái nhỏ rất không vui, nhưng sau đó Triệu Nghị nói sẽ dẫn cô bé đi khiêu vũ mới dỗ dành được.

Lúc Triệu Nghị đưa con gái đi đến nơi khác, Cố Chiếu tỏ ý với Trương Nhã muốn về sớm, lý do là vì sáng sớm mai Thẩm Quyết Tinh còn phải đi làm.

"Đi làm lại sớm như vậy sao?" Bệnh viện chỗ Trương Nhã thấy hai ngày nay tinh hình dịch bệnh khu bọn họ không ổn định, đặc biệt cho cô ấy ở nhà thêm hai ngày nữa.

"Là công ty của mình nên cũng để ý nhiều hơn một chút." Cố Chiếu nói.

Kỳ thật ban đầu Cố Chiếu còn nghĩ, vừa đúng 12 giờ gỡ bỏ phong tỏa, Thẩm Quyết Tinh sẽ lập tức xách hành lý rời khỏi nhà cô, không bao giờ quay đầu gặp, cảm thấy đêm hôm anh trốn khỏi nhà "bạn gái" thì quá kỳ quái quyết định ở lại thêm một đêm chờ đén sáng mai sẽ đi.
Anh đã ở đây hơn hai mươi ngày, ở thêm một đêm Cố Chiếu chẳng có vấn đề gì cả, nhưng cô vẫn hơi bận tâm về chiếc ghế sô pha anh sắp nằm thêm một đêm nữa.

Lão sô pha bị Thẩm Quyết Tinh ngủ hơn hai mươi ngày, lớp m út bẹp dí xuống, khi ngồi lên mông có thể trực tiếp chạm vào lò xo.

Chỉ nghĩ đến cảnh ngủ trên đó thôi mà lưng Cố Chiếu đã bị cộm đến khó chịu.

Sau khi chào Trương Nhã, Cố Chiếu lại băng qua quảng trường, quay lại tìm Thẩm Quyết Tinh.

Dưới ánh đèn đường mơ ảo,Thẩm Quyết Tinh một tay đút túi quần, tay kia nghịch điện thoại di động, trả lời tin nhắn với tốc độ cực nhanh.

"Nói xong rồi, đi thôi."
Chờ Cố Chiếu đến gần, anh cũng vừa gửi xong tin nhắn, nhét lại điện thoại vào trong túi quần.

Hai ngươi chậm rãi đi về phía căn hộ, phía trước im ắng mờ mịt, phía sau ồn ào sáng sủa.

Không biết là do ăn quá no, lười nói chuyện hay là vì điệu nhảy xấu hổ vừa nãy vẫn còn đọng lại mà không ai nói lời nào, chỉ im lặng bước đi.

Sự trầm mặc ấy vẫn duy trì cho đến khi cả hai lần lượt bước lên cầu thang.

"Khi nào cậu quay lại làm việc?" Thẩm Quyết Tinh đang đi ở phía sau đột nhiên mở miệng.


"Viện dưỡng lão vẫn đang thực thi quản lý phong tỏa, trước tiên phải đến điểm cách ly bảy ngày mới có thể đi vào." Cố Chiếu nói, "Nên chắc là chiều ngày mai tôi sẽ xuất phát đi tới điểm cách ly, bảy ngày sau mới bắt đầu đi làm lại."
Thẩm Quyết Tinh nhíu mày: "Vậy cũng thật phiền phức."
"Cẩn thận một chút vẫn tốt hơn." Cô cũng không muốn để mấy cụ già phải chịu mạo hiểm.

Hơn mười hai giờ đêm, Cố Chiếu ở trong phòng nghe thấy những tiếng hoan hô vang dội từ cổng lớn bên kia tiểu khu.

Không lâu sau, giám đôc Vương đăng tải một đoạn "Nghi thức mở cửa" trong nhóm WeChat, là ông ấy và chủ nhiệm Thạch cắt băng rôn, bên dưới là một chuỗi biểu tượng cảm xúc pháo mừng.

Cố Chiếu đặt báo thức lúc 7 giờ nhưng mới hơn 5 giơ sáng cô đã thức dậy, sau đó nằm trừng mắt trên giường, cuối cùng vẫn không ngủ tiếp nổi.

Cô có thể nghe tiếng rời giường rồi bước đi ở bên ngoài, biết Thẩm Quyết Tinh cũng đã tỉnh.

Đôi tay Cố Chiếu đặt trước ngực, an ổn nằm trên giường, không phải trong lòng cô không có sầu muộn, nhưng cô càng thấy bình tĩnh hơn.

Chẳng bao lâu nữa Thẩm Quyết Tinh sẽ rời khỏi đây, rời khỏi cuộc sống của cô.

Cũng giống như...!bảy năm trước vậy.

Bảy năm trước, Thâm Quyết Tinh đi làm gia sư phụ đạo gặt hai được thành tích không tầm thường, chỉ trong một kỳ nghỉ hè Cố Chiếu đã tiến bộ rất nhiều, sau lễ khai giảng, đến cả mấy giáo viên cũng rất kinh ngạc cảm thán với tốc độ tiến bộ của cô.

Nhưng vốn dĩ cô chỉ ở mức trung bình trở xuống, dù có tiến bộ cũng chỉ đạt trình độ trung bình mà thôi.

Muốn vào được Đại học A thì vẫn còn cách rất xa.

Ở trường học, Cố Chiếu luôn biết cách giữ khoảng cách với Thẩm Quyết Tinh, không có việc gì sẽ không đi làm phiền anh, cũng sẽ không cố tình nói chuyện với anh.

Cô sẽ dồn tất cả các câu hỏi trên lớp đến buổi tối, chờ Thẩm Quyết Tinh gọi điện thoại đến sẽ ném hêt đống thắc mắc đó cho đối phương.

Thẩm Quyết Tinh tận tâm tận lực dạy dỗ, cô chuyên tâm học tập, giằng co như vậy hết một học kỳ.

Biến cố xảy đến trong kỳ nghỉ đông năm ba cao trung.

Bọn họ vẫn trước sau như một ngồi học phụ đạo ở chỗ cũ.

Trước đây Cố Chiếu luôn thấy địa điểm này rất không tồi.

Đông ấm hạ mát, mua một ly đồ uống là có thể ngồi một buổi trưa, cũng gần nhà cô lẫn nhà của Thẩm Quyết Tỉnh.

Cô không ngờ một cái Mcdonald không hề gần trường học như vậy mà vẫn đụng phải người trong trường.

Những nam sinh đó không học cùng lớp với bọn họ, đều là học sinh năm nhất, nhưng Thẩm Quyết Tinh thật sự rất nổi tiếng trong trường, bởi vậy chỉ cần liếc mắt một cái bọn họ đã nhận ra anh.

Đối phương không chào hỏi, Thẩm Quyết Tinh cũng không để ý tới bọn họ, nhưng Cố Chiếu nhìn bóng dáng bọn họ đi xa, trong lòng thấy rất bất an.

Đến khi đi học lại, dự cảm không lành này cuối cùng cũng được chứng thực.

Trong trường học bắt đầu lan truyền tin đồn về cô và Thẩm Quyêt Tinh, nói bọn họ hẹn hò ở bên ngoài.

Hầu hết mọi người đều không tin, tỷ như Sở Viên Nguyên, cảm thấy những ngươi đó thật quá nhàm chán.

Cố Chiếu và Thẩm Quyết Tinh á? Làm sao có thể được.

Nhưng cũng có ngươi tin.

Hôm đó Cố Chiếu đi toilet giữa tiết, ra khỏi buồng vệ sinh bên cạnh thì phát hiện bên ngoài không có ai, cửa còn bị đóng lại.

Ngay khi đang cảm giác kỳ quái, cô thấy một nữ sinh tóc xoăn xinh đẹp bước ra từ chỗ khuất ngay cánh cửa.

Rõ ràng đối phương có mục tiêu, bước từng bước về phía cô: "Tôi tìm cậu có việc."
Cố Chiếu không quen đối phương nhưng có biết cô ấy.

Là Bàng Miểu ở lớp số 1, hình như lúc trước học cùng trường sơ trung với Thẩm Quyết Tinh.

"Cậu tìm tôi?" Cố Chiếu theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, người bên kia càng đến gần, cô càng lùi về phía sau, mãi đến khi lưng đụng vào vách tường, không lùi được nữa.

Bàng Miểu ép người vào góc tường, khoanh tay trước ngực, bắt bẻ đánh giá Cố Chiếu: "Tôi hỏi cậu, quan hệ của cậu và Thẩm Quyết Tinh là gì vậy?"
Bàng Miểu đã thích Thẩm Quyết Tinh nhiều năm, nhưng Thẩm Quyết Tinh luôn không thèm nhìn đến cô ấy, sau khi nghe tin đồn về Cố Chiếu và Thẩm Quyết Tinh, dù cô ấy có chút nghi ngờ nhưng vẫn không nén nổi tò mò, muốn đích thân đi hỏi cho ra lẽ mới yên tâm.

Cố Chiếu không phải đứa ngốc, nghe hỏi như vậy liền biết nguyên nhân cô ấy đến đây.

Cô thấy không thoải mái, từ thái độ đến cách hỏi của đối phương đều không có chút lịch sự nào, làm cô nghĩ đến những học sinh đã bắt nạt mình ở sơ trung.

Những người đó nhốt cô trong nhà vệ sinh, viết những lời tục tĩu lên bàn, lén cắt tóc cô.

Cô càng nhẫn nhịn bọn họ càng được nước lấn tới.


"Liên quan gì đến cậu?" Vốn Cố Chiếu có thể thành thành thật thật trả lời, nhưng trong một khắc đó, chỉ một tích tắc đó thôi, cô đột nhiên nổi lên ý muốn phản kháng.

Bàng Miểu bị câu hỏi của cô làm cho nghẹn họng, nhưng chỉ luống cuống hai giây liền lấy lại khí thế: "Bởi...!Bởi vì tôi thích cậu ấy!"
"Cậu có thể thích, còn người khác thì không được thích sao?"
"Vậy là cậu cũng thích Thẩm Quyết Tinh?"
Trọng điểm mà Cố Chiếu muốn nói không ở chỗ cô có thích Thẩm Quyết Tinh hay không, mà là muốn phê phán thái độ ngang ngược của Bàng Miểu, nhưng bộ não yêu đương của Bang Miểu lập tức hiểu sai.

"..

Ừ." Cố Chiếu do dự một giây rồi thừa nhận.

Trên mặt Bang Miểu lập tức hiện ra biểu cảm "Bị tôi bắt được rồi nhé": " Hừ, tôi biết ngay mà! Chắc mấy người không hẹn hò đâu nhỉ?" Hỏi xong còn cười nhạo, tự mình trả lời, "Sao có thể chứ, cậu ấy sẽ không thích cậu."
Bàn tay bên người Cố Chiếu dần nắm chặt lại: "Cậu ấy cũng sẽ không thích cậu."
Bàng Miểu không ngờ cô sẽ nói như vậy, khiếp sợ mà nhìn về phía cô, giọng nói đột nhiên cao đến quãng tám: "Cậu ấy sẽ thích!"
"Sẽ không." "Sẽ thích!"
"Trong lòng cậu biết rõ, cậu ấy sẽ không."
Mặc dù giọng điệu của Cố Chiếu rất bình tĩnh nhưng lời nói ra lại chọc thẳng vào nhân tâm, làm Bàng Miểu tực giận đến phát run.

"Mày câm miệng!" Cô ấy nhào đến trực tiếp động thủ.

Lần đó rất ồn ào, làm cho chủ nhiệm khối một phen hú vía.

Xong việc, hai người quần áo xộc xệch đứng trong văn phòng nghe giáo huấn, Bàng Miểu vẻ mặt không phục, Cố Chiếu im lặng không nói.

Chủ nhiệm khối mắng các cô: "Tuổi còn nhỏ, nếu đánh nhau vì thành tích học tập thì thôi đi, đằng này lại đi đánh nhau vì bạn học nam."
"Ai lại đánh nhau vì thành tích chứ.." Bàng Miêu nhỏ giọng nói thầm.

"Em còn lắm miệng!" Chủ nhiệm khối bạo nộ.

Bởi vì không bao lâu nữa là đến thi đại học, vạn sự lấy thi đại học làm trọng, hơn nữa mặc dù cả hai có chút chật vật nhưng cũng không thật sự bị thương, cuối cùng chủ nhiệm khối đại phát từ bi, chỉ bắt hai cô viết bản kiểm điểm, mỗi ngày một bản, viết suốt mười ngày.

Bây giờ là bản kiểm điểm đầu tiên, chủ nhiệm khối bắt các cô đứng trong văn phòng viết xong mới được về nhà.

"Xử phạt các em không phải vì các em thích bạn khác giới.

Đang ở tuổi thanh xuân, các em thích soái ca mỹ nữ thầy đều hiểu hết.

Xử phạt các em là vì các em đánh nhau, đánh nhau vì một lý do nực cười, có hiểu không?"
Cố Chiếu không thể biện bạch gì cả.

Nói cái gì đây? Nói cô là vì một khắc đó nhìn thấy Bàng Miểu khinh miệt mình, cười nhạo mình, coi thường mình mới phản kháng hay sao?
Giao viên sẽ không hiểu được, với họ điều này không quan trọng.

Ngày hôm đo Cố Chiếu đứng trong văn phòng viết xong bản kiểm điểm đầu tiên trong đời mình.

Lúc ra khỏi văn phòng đã là giờ tan học.

Mọi ngươi trong lớp đã về hết, Cố Chiếu trầm tư nhìn chỗ ngồi của Thẩm Quyết Tinh một lát, sau đó đi đường vòng đến bãi đỗ xe để xem thử, phát hiện xe đạp của đối phương vẫn còn đó.

Cô đợi ở bãi đỗ xe nửa giờ, muốn giải thích với Thẩm Quyết Tinh toàn bộ chuyện phát sinh hôm nay.

Từ xa truyền đến tiếng cười nói rôm rả, Cố Chiếu khẩn trương nhìn sang, những người đó cũng nhìn thấy cô.

Thẩm Quyết Tinh vốn đang hơi mỉm cười, vừa đối mặt với cô, nụ cười của anh liền bị dập tắt.

Bả vai lẫn tim Cố Chiếu đều co rụt lại.

"Ai yo, tới tìm cậu kìa." Lục Kỳ kẹp quả bóng rổ bên hông, ra hiệu với những người khác, "Đi chỗ khác đi, người ta đang muốn thổ lộ."
Mọi người cười cười quái đị rồi rời đi, để lại Thẩm Quyết Tinh đứng nói chuyện với Cố Chiếu.

Cố Chiếu thấp thỏm vuốt quai đeo cặp sách của mình, không biết nên bắt đầu từ đâu..