Anh Làm Em Đau Lắm Phải Không?

Chương 8




Định đánh Phong nữa thì chiếc giường được đẩy ra...

"Nhan..." Mậc Hoắc quay qua nắm tay cô, ánh mắt hung dữ dần trở nên dịu dàng.

Còn Phong...anh thì đứng lặng người nhìn cô gái nằm trên chiếc giường màu trắng, trắng đến chói mắt, từng bịch máu được truyền vào người cô qua ống tiêm, môi cô nứt nẻ, không còn mịn màng hồng hồng khi xưa. Đôi mắt dịu dàng mà trông có vẻ người lớn thì khép chặt lại, cánh mũi hồng phải gán thêm bình thở oxi...

*Muốn đến cạnh em, muốn nắm lấy cánh em...mà sao khó khăn đến vậy?

Là do anh miễn cưỡng không chịu chấp nhận sai lầm của mình, hay là...

Hay là bên em có người con trai khác? Hay là...anh đã không còn cách nào chắp vá vết thương lòng trong em?...*

Lặng lẽ nhìn người con gái cùng mình đêm đó được đưa vào phòng hồi sức, trái tim đang treo lơ lửng của anh cũng đã hạ xuống an toàn. Nhưng cớ sao nó lại đau? Đau...cái đau buốt lạnh. Như những móng vuốt sắc nhọn của thú hoang cào nát trái tim vốn đã sắt đá từ năm đó...

Từng bằng chứng được đưa đến trước mặt Phong, Mậc Hoắc nhếch cánh môi mỏng lên, hừ với giọng lạnh tanh, khinh bỉ:

""Xem đi. Xem những chuyện tốt mà các người đã làm đi!"" vứt xấp tài liệu lên bàn, Mậc Hoắc quay tới ghế sofa mà hút thuốc...tàn thuốc rơi lãi vãi trên mặt sàn bóng loáng...

Chuẩn đoán bệnh viêm da cấp tính...và còn...đứa nhỏ...đang nằm trong bụng cô.

Phong: ""...""

Nhìn tấm ảnh đứa nhỏ, anh vui mừng, khóe miệng nhếch lên một đường cong...

Nhưng sau đó, đập vào mắt mình chính là chuẩn đoán của bác sĩ:

« Đứa trẻ đã không còn do hoạt động tình dục quá mạnh... »

Phạch... tập tài liệu rớt xuống sàn.

Nghe thấy tiếng giấy rơi, Mậc Hoắc xoay người lại:

""Các người đã hủy hoại cô ấy!Chính các người! Chính con đĩ mà mày nuôi suốt bao năm qua...""

*Rầm* cái bàn gãy đôi, cùng tiếng của những đồ vật rơi loảng xoảng xuống đất...

Nắm lấy vạt áo của Lâm Chí Lộ, giọng anh gằn lên từng hồi:

"" Con chó! Mày hại con tao! Tao sẽ cho mày sống không bằng chết!""

Ả ta không rên rỉ, kêu đau mà còn phun nước bọt lên mặt anh.

""Haha...nhiêu đó chưa đủ. Tôi sẽ cho các người biết thế nào là đau khổ!Chưa đâu! Khi nào các người chết, bằng không tôi sẽ ám các người cả đời!!!haha""

*Chát* từng cánh roi quất mạnh vào thân thể ả, giọng cười của ả vẫn không dứt, nụ cười ngày càng quỷ dị của một con quỷ. Một con quỷ khát máu...

Cầm trên tay những mẩu than hồng nhỏ nhỏ đang cháy, tay mở cửa...một bầy sói hung dữ gầm gừ nối đuôi nhau vào...

Anh cười lớn: ""Tiện nhân! Chỉ trèo dưới thân thằng đàn ông...tao sẽ cho mày, cảm giác chơi với sói là như thế nào?Haha""

Thân thể ả bắt đầu run lên dữ dội, sói, đừng...đừng tới gần...

Cho thuộc hạ xé hết quần áo của ả ra, nhìn thân thể kinh tởm của ả, bỗng chốc anh muốn nôn mửa...thân thể nằm cùng anh 18 năm qua...

Sai thuộc hạ lấy những mẩu than hồng, áp thẳng vào những vùng mẫn cảm của ả.

Những tiếng rên la đau đớn vọng lên trong một căn hầm ở biệt thự hoang tàn...

Khi ả cất tiếng tru tréo thì những con sói như được huấn luyện từ trước, nhảy sổng vào...từng con từng con, hoạt động thân dưới....

Rời khỏi căn hầm. Anh sai thuộc hạ phải để cho ả sống. Để ả sống thì mới có thể trừng trị, ả sẽ không được chết một cách quá dễ dàng...

Tại bệnh viện...