Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 122




"Để tôi dẫn ngài đi." Bồi bàn nghe Lãnh Tiểu Dã muốn đi vào sòng bạc, lập tức lịch sự dẫn cô đi, "Chúc ngài chơi vui vẻ."

Noi cảm ơn một tiếng, Lãnh Tiểu Dã bỏ mũ ra đều ở quầy bả, đi đổi đồng xu, rồi vào sòng bạc.

Trong song bạc, không ít người.

Mỗi bàn đánh bạc đều được mở, khách đánh cuộc không ít.

âm thanh của xúc xắc liên tục vang lên... Cùng tiếng hỏi của nhà cái trong ván cuộc, tạo nên một bầu không khí ồn ào.

Chậm rãi dạo một vòng, Lãnh Tiểu Dã cũng không phát hiện ra Dạ Phong Dương.

Chú ý tới cửa vào cách đó không xa, cô nhíu mày, bước qua.

đi đến lầu hai, âm thanh rõ ràng vô cùng yên tĩnh.

trên lầu là khu đánh bạc, thông thường các vị khách thua đánh cuộc, chắc chắn sẽ không lên đây, người đánh cuộc ở lầu hai cũng không phải rất nhiều.

Lãnh Tiểu Dã tùy tiện nhìn một vòng, lập tức nhìn tới nhà cái bàn chính giữa, khóe môi giơ lên.

Áo sơ mi trắng, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh không biểu hiện gì, đang ở vị trí là nhà cái, không phải ai khác chính là Dạ Phong Dương.

Xem ra, cô đã tìm đúng chỗ rồi.

Mừng thầm trong lòng, Lãnh Tiểu Dã không đi đến bàn đánh bạc Dạ Phong Dương, mà lại đi đến bàn bên cạnh.

Vừa đúng lúc mới vượt qua một vòng đanh cuộc, Lãnh Tiểu Dã tha hồ ngắt nhéo mấy đồng xu, ánh mắt lướt nhìn dãy sô trên bàn, cô tùy ý chọn 9 đen.

không dễ dàng gì tìm được Dạ Phong Dương, hiện tại cô có thể yên tâm đi đánh cuộc, cố ý tới đây, chính là không nghĩ tới Dạ Phong Dương đang ở đây.

Bàn chuyển động, chiếc ngà voi cũng chuyển động theo, thế mà lại dừng lại màu đen 9.

"Số 9, màu đen!"

Nhà cái báo kết quả, sau đó lấy những đồng xu của người khác, Lãnh Tiểu Dã chỉ tùy tiện ném mấy đồng xu ra ngoài, thế mà lại thu vào gấp hai.

Có lầm không vậy, tùy tiện chọn, thế mà lại thắng?

Lãnh Tiểu Dã vốn muốn đi, nhưng đã vậy thì cô không thể đi được.

Thắng một ván rồi đi, cái này không hề giống dân cờ bạc tí nào.

Cười cười, rồi đặt vài đồng xu, chọn 9 đỏ.

cô cũng không tin, còn có thể thắng được không?

Bàn tiếp tục chuyển động, dừng lại, ngà voi như có phép thuật, dừng lại ở 9 đỏ.

Lãnh Tiểu Dã vốn đã sửa lại số đồng xu cô đặt ra, nhìn thấy chiếc ngà voi dừng lại ở 9 đỏ, cô chau mày.

Hôm nay vận may của cô, thật tốt quá!"

cô cũng không tin được, muốn thua cũng không xong?

Tiếp tục khi nãy, cô lại chọn 9 đỏ.

Lần này, vài khách cuộc thậm chí còn theo cô chọn 9 đỏ.

Vòng bàn chuyển động, ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm vào ngà voi, chậm dần, từng điểm đi qua khỏi 9 đỏ.

"9 hồng!"

"9 hông!"

...

Vài người chọn theo Lãnh Tiểu Dã, dùng các loại ngôn ngữ cổ vũ cho ngà voi, viên màu trắng nhẹnhàng lăn qua lăn lại.

Nhìn thấy ngà voi tròn tròn dừng lại ở 31 đen bên cạnh 9 đỏ, lại gắng gượng lăn thêm vài milimet, lăn lại về 9 hồng.

Mọi người đều hoan hô.

Ánh mắt Lãnh Tiểu Dã trợn lớn.

Cách đó không xa, Hoàng Phủ Diệu Dương chán chường nhìn đống xu.

Vốn là muốn đến sòng bạc giải sầu, kết quả đối thủ đã tốn rất nhiều, anh vốn không có tâm trạng, đãvậy còn thắng liên tiếp, liền không còn hứng thú nữa.

không để ý tới nhà cái nhắc nhở tiền đặt cuộc, Hoàng Phủ Diệu Dương rời khỏi ghế sofa.

Tùy tiện liếc mắt một cái, nhìn một bàn đánh cuộc cách đó không xa, một bàn tay băng gạc được nâng lên.

Băng gạc trên tay vô cùng chỉnh tề xinh đẹp, vì muốn phòng ngừa băng gạc bị rơi ra, còn cẩn thận dán vài miếng băng keo, mỗi miếng đều rất bằng phảng.

Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn bàn tay quen thuộc kia, con ngươi màu lam liền nheo lại.

Lãnh Tiểu Dã vẫn hồn nhiên không biết gì, giơ tay vân vê mái tóc dài.

Mái tóc bị nhuộm rực được vén đến sau tai, liền để lộ ra gò má, không thể nghi ngờ gì nữa.

Từ cái tránh đến mũi, đôi mắt đen láy, cánh môi khẽ mím, chiếc cằm xinh đẹp.... Tất cả anh đều cảm thấy quen thuộc.

Lãnh Tiểu Dã!

Trong lòng Hoàng Phủ Diệu Dương nháy mắt mừng như điên, bước đến chỗ cô.