Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 353




Hoàng Phủ Diệu Dương biết cô đang cố ý nên cũng cười theo.

"Trứng thúi."

Từ nhỏ tới lớn, chỉ có cô mới dám chọc anh như vậy.

"anh thì có!"

cô lập tức phản bác lại.

anh cũng không tiếp tục đấu võ mồm với cô.

Lãnh Tiểu Dã vừa ăn cơm vừa nhìn anh, cô đột nhiên nhớ tới một chuyện.

"Hình như em nhớ anh từng nói, anh đã gặp em từ ba tháng trước... Sao em không có chút ấn tượng nào thế nhỉ, Hoàng Phủ Diệu Dương... anhkhông nhận lầm người đó chứ?"

"Em không có ấn tượng với anh, là vì tối đó, em không hề nhìn anh." Hoàng Phủ Diệu Dương cầm khăn giấy lau miệng cho cô, "anh không nhận nhầm người được đâu."

Lãnh Tiểu Dã bắt lấy cánh tay anh, "Đừng thừa nước đục thả câu... Mau nói cho em biết, rốt cuộc anh thấy em ở đâu?!"

cô đưa cả hai tay qua nắm cánh tay Hoàng Phủ Diệu Dương, tấm chăn trên người cùng lỏng lẻo rơi ra, để lộ một tảng da thịt lớn.

Hoàng Phủ Diệu Dương vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy bộ ngực của cô bị lộ ra ngoài.

trên làn da như ngọc, một vài dấu hôn không khác gì những đóa hồng nở rộ.

anh... Ánh mắt anh cứng đờ.

Lãnh Tiểu Dã cầm lấy cánh tay anh, lắc qua lắc lại.

"nói nha?!"

Hai con thỏ nhỏ của cô cũng lắc lắc theo động tác.

Hơi thở của Hoàng Phủ Diệu Dương nặng nề, anh vội vàng đưa tay kéo chăn lại giúp cô.

Từ nhỏ anh đã trưởng thành rất sớm, tâm lý cũng già dặn hơn những người bạn đồng lứa, bởi vì thân phận đặc biết, hơn nữa tính tình lại kỳ quặc, nên trong thời gian đi học, dường như chẳng có cô gái nào dám tới gần anh.

Dù có đơn phương thích anh, cũng chỉ dám đứng từ xa nhìn chứ không tới gần.

Mãi tới khi đã trưởng thành rồi, mọi mặt đều phát triển, anh bắt đầu nhận ra các cô gái có ý đồ hấp dẫn anh.

Trong lòng anh hiểu rõ mục đích của các cô, nhìn thấy các cô, anh chỉ cảm thấy rất chán ghét.

Thậm chí cả cô gái được gọi là thiên sứ ưu tú của liên bang nữ đặc công kia, khi anh nhìn thấy cô ta nằm trên giường thở dốc kỳ lạ, cũng không có hứng thú chạm vào cô.

Nhưng cô gái nhỏ này, lại giống như một chú ngựa hoang, cố gắng xông vào thế giới của anh.

Từ sau đêm đó, anh yêu thích mùi hương của cô.

đã nhiều năm qua, bản năng đàn ông bị đè nén, thế mà trước mặt cô, lại hoàn toàn bị kích thích.

Trước mặt cô, khă năng tự chủ của anh vô cùng thấp.

Nếu cô cứ lắc lắc trước mặt anh như vậy, chắc anh không thể chịu đựng được nữa đâu.

Lãnh Tiểu Dã thấy anh sửa lại chăn, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bừng lên, vội vàng rút tay lại, cả người như bị che lại, nhưng cô vẫn cương quyết mở miệng.

"nói mau, rốt cuộc anh đã thấy em ở đâu?!"

Cầm lấy cái ly, uống một ngụm nước thấm giọng, Hoàng Phủ Diệu Dương ngước mắt nhìn cô, nói ra một địa điểm.

"Ý, đèo Stelvio."

Lãnh Tiểu Dã ngạc nhiên, giơ ngón tay lên chỉ vào mặt anh, cô không thể tin được.

"anh... anh... Hôm đó anh là người đã đua xe với em sao?!"

Ba tháng trước, lúc cô đi Ý chơi, cố ý tới đèo Stelvio trong truyền thuyết.

Phong cảnh ở đường núi này vô cùng tráng lệ, con đường nhỏ hẹp, hơn nữa còn có những con dốc chập chùng lên xuống, tổng cộng có 48 chỗ ở đường núi này đột nhiên bị thay đổi, hấp dẫn các tay đua trên cả thế giới tới đây khiêu chiến.

Lần đó, Lãnh Tiểu Dã cũng có mặt.

Đương nhiên, tuy cô rất thích phiêu lưu, nhưng rất ít khi cô được mạo hiểm một lần.

đi tới đó trước, cô khảo sát con đường ở đấy, sau đó cô thuê xe tới chạy thử.

đi vài vòng, cô lại lên núi, lúc quay đầu lại, cô chợt phát hiện một chiếc xe từ trên lao xuống, lúc chạy xẹt qua cô, chiếc xe đó không hề có ý định chạy chậm lại, để lại cho cô một đống bụi đất.

Lãnh Tiểu Dã gặp người phách lối như vậy, đương nhiên là không chịu yếu thế, lúc đuổi theo xe đối phương ở cua quẹp, cô dựng ngón tay khiêu khích.

Vì vậy, hai chiếc xe từ từ tăng tốc.

cô càng ngạc nhiên hơn, chiếc xe kia không hề kém chiếc xe của cô chút nào, đi lại vô cùng tốt.

không chịu thua, Lãnh Tiểu Dã dùng toàn bộ thủ đoạn, ấy thế mà vẫn bị anh vượt qua.

Lúc ở khúc ngoặt cuối cùng, cô trực tiếp chạy thẳng, vọt tới đường quốc lộ, ra khỏi đèo trước anh, giành được chiến thắng.

Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, Lãnh Tiểu Dã chỉ bật cười.