Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 362




Hoàng Phủ Diệu Dương không vui ngẩng đầu lên, Lãnh Tiểu Dã thở dốc một hơi, xoay người xin lỗi đối phương, sau đó kéo anh xuống tàu lượn, cười một tràng kéo anh tới chỗ tiếp theo.

Thế giới vui vẻ, thung lũng phiêu lưu, nhảy cóc...

Hai người chơi rất vui, ngay cả trò xe đụng đa số đều là những người bạn nhỏ chơi bọn họ cũng không tha.

Từ đầu tới cuối, Hoàng Phủ Diệu Dương đôi khi cũng thét chói tai với cô.

Trời dần chập tối, đường đèn đã lên, ngay sau đó, tất cả ánh đèn đều được mở lên, toàn bộ khu vui chơi đều tiến vào buổi tối.

"Mau!" Lãnh Tiểu Dã kéo tay anh, "Em chờ đèn bật lâu lắm rồi."

Hoàng Phủ Diệu Dương không biết cô muốn đi đâu, chỉ đi theo sau cô.

Chạy qua dòng người, Lãnh Tiểu Dã kéo anh tới trước vòng quay ngựa gỗ sáng bừng ánh đèn.

"Chúng ta ngồi cái này đi!"

Vòng quay ngựa gỗ?!

Hoàng Phủ Diệu Dương khẽ nhíu mày.

"Đây là trò dành mấy bé nữ mà."

Lãnh Tiểu Dã dương cằm về phía ngựa gỗ, "Ai nói, cũng có đàn ông đó chứ."

Hoàng Phủ diệu Dương nhìn cậu bé chưa tới hai tuổi ngồi trong lòng mẹ, "Đó cũng chỉ là một đứa bé thôi mà."

"Lớn lên cũng thành đàn ông thôi!" Lãnh Tiểu Dã cười hì hì, kéo anh đi ngồi, Hoàng Phủ Diệu Dương đứng yên không chịu động đậy.

một người đàn ông như anh mà đi chơi trò này, thì đúng là thật... mất thể diện!

"Tiểu Dã, em chơi một mình đi, anh đứng ở dưới chờ em, được không?"

"Em muốn chơi với anh mà."

"Ngoan!"

"một nụ hôn?" cô đưa một ngón tay lên.

anh lắc đầu.

"Hai?" cô đưa thêm một ngón.

anh vẫn lắc đầu.

Lãnh Tiểu Dã mím môi, đưa tay nắm cổ áo anh, tới gần mặt anh, "Nếu anh chơi với em... Tối nay, em "làm" cùng anh!"

Chỉ vì muốn anh chơi vòng quay ngựa gỗ, mà cô đưa ra điều kiện thế này ư?!

"Tiểu Dã." Hoàng Phủ Diệu Dương nhìn chằm chằm cô, "Vì sao anh phải nhất định chơi với em?"

cô mâm mê cái miệng nhỏ của mình, "Vì anh chưa từng chơi, nên em muốn anh chơi một lần!"

anh nhíu mày, "Sao em biết anh chưa từng chơi?"

Lãnh Tiểu Dã giơ môi, "Vậy anh nói thật xem, anh chưa từng chơi phải không?"

Hoàng Phủ Diệu Dương nhẹ nhàng gật đầu, "không có."

"Em biết ngay mà!" Lãnh Tiểu Dã ôm cổ anh, "Em đành liều mang một phen vậy... Hai lần, hai lần nha?!"

Có lẽ, mọi người ai cũng hâm mộ cuộc đời của Hoàng Phủ Diệu Dương.

Nhưng theo Lãnh Tiểu Dã, anh sống hai mấy mươi năm trời như vậy rất uổng.

một người chưa từng được chơi đùa, thì sao có thể vui vẻ được?

cô không muốn có một cuộc hẹn hò như vậy với anh, cố ý dẫn anh tới đây, muốn cho anh được chơi vui vẻ một lần.

Ánh đèn rọi vào mắt cô, sáng lấp lánh như một viên đá quý màu đen.

Khom người ôm cô, Hoàng Phru Diệu Dương nhấc chân đi, đặt cô lên một con ngựa gỗ, sau đó ngồi lên con cạnh cô.

Nhìn Lãnh Tiểu Dã bên cạnh, Hoàng Phủ Diệu Dương nhướng mày, "Nhớ kỹ, hai lần."

"Hai lần gì cơ?!" Lãnh Tiểu Dã nghiêng mặt, giả ngu cười ha ha, "Ngài thuyền trưởng hải tặc?!"

Đưa tay qua, Hoàng Phủ Diệu Dương, kéo qua cô, ôm vào lòng, cúi người hung hăng hôn lên môi cô.

Lúc đầu chỉ cắn môi nhẹ, nhưng cuối cùng lại trở thành một nụ hôn sâu dịu dàng, triền miền.

Chờ tới khi cô đã mềm nhũn trong lòng anh, ngựa gỗ cũng dừng lại, không chuyển động.