Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 489: Không phải ở một người độc diễn (3)




Editor: Vũ Cát Gia Gia

Ôm lấy eo của cô, hôn môi lưỡi của cô , Hoàng Phủ Diệu Dương cánh tay cũng là buộc chặt từng điểm.

cô giống như rượu, làm cho anh luôn không khống chế được muốn say mê trong đó.

Mở đầu, liền không muốn chấm dứt.

Ngón tay đưa tới, đem dây cột tóc của cô tháo ra, ngón tay Hoàng Phủ Diệu Dương chậm rãi chạm vào sợi tóc của cô, nâng cái gáy của cô , để cho mình có thể hôn càng sâu.

Lãnh Tiểu Dã chỉ cảm thấy da đầu run lên, tựa hồ mỗi một sợi tóc đều trở nên nhạy cảm.

Đó là một loại cảm giác rất kỳ quái, giống như chỉ cần anh thoáng đụng chạm, cô liền sẽ biến thành một bãi nước, lại ẩm ướt vừa mềm.

Tay phải của cô vốn dĩ đang cầm một xấp bức ảnh, cánh tay mềm nhũn, bức ảnh liền trượt xuống, bay tán loạn thành một mảnh, người của cô cũng là mất khống chế nghiêng người về phía sau.

Người của anh lại giống như kề cận cô cùng theo cô ngã xuống, cúi xuống ở trên thảm, càng thêm dùng sức hôn cô.

Ngón tay cô vuốt vuốt sợi tóc, lời lẽ dịu dàng của cô, còn có nhẹ nhàng khoan khoái hương chanh trên người cô , đều đủ để làm cho anh nhiệt huyết sôi trào.

Hôn cô, bàn tay của anh cũng là theo sườn hông của cô từng điểm hôn xuống dưới, rơi trên dãy núi cách quần áo của cô.

Sau đó, liền dừng lại, lại cũng không nguyện ý rời đi.

Ở trên xương quai xanh của cô lưu luyến trong chốc lát, nụ hôn của anh liền theo cần cổ của cô dời đi, rơi trên ngực cách quần áo, nhẹ nhàng cắn cắn.

Cổ họng của Lãnh Tiểu Dã lập tức khẩn trương đứng lên, cảm giác ngón tay không an phận của anh, cô vội vàng đưa tay bắt lại bàn tay của anh.

"Cẩn thận... Có người đi lên, em không có đóng cánh cửa."

"anh đóng rồi."

anh nói.

anh... Đóng?!

Lãnh Tiểu Dã ngẩn người, thời điểm chờ cô hiểu được hết những lời ý tứ này, anh đã muốn quen dường quen nẻo đưa tay tiến vào đai đeo quần áo ngủ dưới làn váy của cô .

Cảm giác ngón tay anh, cô không khỏi lui thân.

Thân thể anh cũng đã cúi xuống đến đây, hơi hơi ngăn chặn cô, không cho cô có cơ hội trốn tránh.

"Tiểu Dã, kêu tên của anh."

"Hoàng Phủ Diệu Dương!"

"Muốn anh sao?"

"Nhưng mà..."

Nam nhân bá đạo này, luôn có thể dễ dàng nắm giữ thân thể của cô, thân thể giống như không còn là của cô vậy, ngón tay anh đủ để cho cô run rẩy, cô tinh tường cảm giác được chính mình đúng là đang khát vọng có anh .

Nhưng mà, đây là ban ngày, hơn nữa còn là ở thư phòng, cánh cửa vẫn chưa đóng cửa...

"Muốn, cũng không cần?" anh khàn giọng hỏi.

cô gần như muốn nói không ra lời, chỉ cảm thấy trong cổ họng khô khốc.

"Em..."

"Kêu tên của anh!"

"Diệu... Diệu Dương..."

" Tiểu Dã của anh , rất ngoan!"

anh hài lòng cúi thân mình xuống, đem cô lại giữ lấy.

anh không chỉ muốn có cô, anh cũng hy vọng cô muốn anh, tình cảm được đáp lại, mới sẽ không làm cho người ta cảm thấy, anh là ở đây một mình độc diễn.

...

...

Thảo nguyên Châu Phi.

Mặt trời vừa mới hạ xuống.

Ở con sông, một chiếc máy bay trực thăng chậm rãi hạ xuống, đem động vật vừa uống nước chung quanh con sông đều sợ tới mức trốn đi, một cái thân ảnh cao lớn theo trên máy bay đi ra, ở con sông vừa dừng bước lại.

K nhìn chăm chú vào con sông bị nổ thành một mảnh hỗn độn, bốn phía con sông, còn có thể nhìn đến một ít mảnh nhỏ của xe việt dã.

Tuy rằng đã qua một ít thời gian, như trước có thể thấy dấu vết ở bốn phía, có thể nhìn ra trận chiến ấy là khốc liệt thảm thiết như thế nào.

"Tiên sinh!"

Thủ hạ đem một con dao dính bùn cùng máu, đưa tới.

"Hoàng Phủ Diệu Dương, Lãnh Tiểu Dã!" K tiếp nhận con dao, hít một hơi thật sâu, ngón tay tái nhợt ở bên người, chậm rãi nắm chặt, bởi vì dùng sức quá độ, trên mu bàn tay gân xanh cũng đã rõ ràng nổi lên, "Tu La, cô yên tâm, tôi sẽ tự mình đem bọn họ mang tới, dùng máu của bọn họ để tế linh hồn của cô!"

...

Sao sao đátc