Ánh Lửa Mùa Đông

Chương 6




Cảm giác được người đàn ông đang muốn cởi chiếc quần bò của mình ra, cô liền buông cổ anh ra, híp đôi mắt đen láy lại nhìn anh.

"anh tên là... Hoàng Phủ Diệu Dương?"

"Đúng vậy, đó là tên của tôi nhớ lấy!"

anh nhìn chằm chằm vào cô nói.

"Hoàng Phủ Diệu Dương, anh cũng phải nhớ cho kỹ đây!" Lãnh Tiểu Dã nhẹ nâng khuôn mặt mình lên, giọng nói đầy kiêu ngạo, "Người hôm nay ngủ cùng anh chính là tôi!"

Sau đó, cô nâng mặt đến gần anh, căn lên bờ môi anh một cái.

Mười tám năm giữ mình, người đàn ông này lại dám chiếm tiện nghi của mình, làm thế nào để khônglàm anh thất vọng đây?

Đôi môi bị cắn nát của anh lập tức chảy máu, quả là không được rắn chắc như ở gáy.

Mùi tanh của máu từ trong răng truyền ra, khiến Lãnh Tiểu Dã mở miệng cười một tiếng.

Trong chớp mắt, cái gáy mềm mại của cô đã bị nắm lấy.

Người đàn ông này bá đạo mang theo mùi máu tanh, xông thẳng vào miệng cô, cũng không biết là máu của anh hay là cô.

Đó là một nụ hôn vừa cuồng dã vừa bá đạo, nhưng cô không phản kháng, ngược lại càng hôn cuồng dã anh hơn.

đã nói là cô ngủ cùng anh, tại sao có thể anh chiếm tiện nghi được?

Môi, lưỡi hai người dây dưa, quấn quýt nhau, nghĩ mọi cách để có thể hôn, cắn đối phương.

Mãi cho đến khi hai người không còn thở được, mới chịu buông tha.

Hoàng Phủ Diệu Dương thở hổn hển, cảm nhận được sự mãnh liệt của chính bản thân mình, cùng với sựkhiêu khích dục vọng trong mỗi tấc mạch máu.

Trước đây, chưa từng có một cô gái nào có thể khiến anh điên cuồng đến như vậy, đây là lần đầu tiên.

Con người màu lam nặng nề nhìn chằm vào khuôn mặt cô, rốt cuộc anh cũng mở miệng.

"Mau nói cho tôi biết, tên của em!"

Muốn ngủ cùng với một cô gái, ít nhất cũng phải biết được tên của cô.

Lãnh Tiểu Dã hổn hển nói, "Ông nội anh!"

anh nhíu mày.

"Vật cưng không nghe lời sẽ bị trừng phạt."

anh nói được là làm được.

Cả người cô như bị xe rách.

Toàn thân cơ bắp Lãnh Tiểu Dã cứng đờ, hít vào một ngụm khí lạnh, tức giận mắng.

"Hoàng Phủ Diệu Dương, tôi muốn thiến anh!"

Đáy mắt Hoàng Phủ Diệu Dương hiện lên một tia kinh ngạc, anh thật không ngờ, cô gái ngang ngược này, lại còn là con gái.

Nhìn cô nhíu mày, tim anh dường như cũng đang cau một cái, nhưng tròng lòng lại dâng lên một sự vui mừng không rõ ràng.

Lãnh Tiểu Dã vốn cho là anh sẽ mạnh mẽ trả thù cô.

Nhưng, không có!

Lần đàu tiên bị một cô gái uy hiếp như vậy, nhưng Hoàng Phủ Diệu Dương cũng không hề tức giận, ngược lại động tác còn thêm nhu hòa, ôn nhu hôn lên khóe môi cô.

"Mặc kệ em tên, em là ái, nói chung, từ giở trở đi, người đàn ông duy nhât của em, chính là tôi - Hoàng Phủ Diệu Dương!"

Lãnh Tiểu Dã tráo trở, tức giận cắn lên bờ môi anh.

Bị cô cắn rất đau, nhưng anh chỉ khẽ cười một tiến, vươn bàn tay qua để sau đầu cô, mượn cơ hội hôn môi cô.

Máu của anh chảy ra giữa môi và răng hai người, trên drap giường máu của cô cũng đang nở rộ thành một đóa hoa chói lóa.