Ánh Mắt Chấp Niệm

Chương 1



Edit: Gấu Đại Tỷ

Beta: Doãn Uyển Du

- ----------

Trên trái đất này, dù em có đi qua nhiều nơi, thấy được nhiều phong cảnh, gặp được rất nhiều người, cũng không gặp được anh.

***

Tiếng kim đồng hồ chuyển động xung quanh vòng tròn, im lặng không hề phát ra tiếng.

An Diệc Tĩnh lấy áo ngủ lấy bọc thân mình lại, nhìn đồng hồ trên tường, rạng sáng 2:05 phút, cô ngáp một cái rồi lười biếng liếc mắt nhìn về phía người phụ nữ đang ăn mặc chỉnh tề ngồi đối diện với cô.

Khuôn mặt tức giận chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, trái ngược với cô vừa nằm xuống giường đã bị xách lên, Thẩm Thanh

"Chị Thanh à, chị đã nhìn em chầm chầm hơn 1 phút rồi đó" An Diệc Tĩnh sờ mặt mình rồi nhẹ nhàng cười: "Em biết là mình đẹp, nhưng chị cứ nhìn em như thế em sẽ hiểu lầm."

Thẩm Thanh mặt mày xanh mét, tức đến mức muốn cắn người, chị cố gắng giữ bình tĩnh lại một chút nhưng vẫn không có biện pháp với cô nàng này, "Sáng sớm đến 12 giờ phim của em sẽ công chiếu suất đầu tiên, mà chưa đến một giờ sau đó lại có ngay video em đánh người. Em cảm thấy đầu đề tin tức ngày mai sẽ viết như thế nào?"

"À." An Diệc Tĩnh thuận tay lấy bao thuốc ở trên bàn rồi rút ra một điều, bỏ bao thuốc xuống lại cầm lấy bật lửa bên cạnh, ấn ngón tay cái, ánh lửa chiếu vào khuôn mặt cô lúc sáng lúc tối.

"À." Giọng Thẩm Thanh cất cao lên tận quãng tám mở to mắt nhìn cô, lời nói không có tí gì là đùa giỡn: "Em còn à, em cũng đâu phải là người mới nữa, chuyện nghiêm trọng như thế này không phải em không biết,"

An Diệc Tĩnh chính xác không phải người mới, đã gia nhập được 7 năm rồi, từ năm 19 tuổi dựa vào tác phẩm đầu tiên mà nhận được giải thưởng diễn viên mới xuất sắc. Cùng một loạt các giải thưởng nữ diễn viên được yêu thích nhất, tròn 20 tuổi được gọi là nữ thần quốc dân, đến 22 tuổi thì đạt danh hiệu ảnh hậu.

Tuy nhiên cô hoàn toàn xứng đáng với những danh hiệu và giải thưởng này.

Có vẻ ngoài xinh đẹp cùng với dáng người ma quỷ, mang theo khí chất như thần tiên không tranh đua với đời, càng tức giận hơn nữa là kỹ thuật diễn còn rất đặc biệt trong giới, thế cho nên không ít đàn ông muốn ngủ với cô, còn phụ nữ thì muốn giết cô, bên cạnh đó vận khí của cô cũng không tệ, gặp chuyện lớn có thể gặp dữ hóa lành, cho nên mức độ nổi tiếng cũng càng ngày càng cao, trong giới giải trí gọi là hô mưa gọi gió.

Mà Thẩm Thanh là người đại diện vàng rất nổi danh trong giới, bao nhiêu người dùng lương cao để "đào" chị đi, nhưng chị vẫn sừng sững không động ý chí kiên định ở bên cạnh An Diệc Tĩnh, hai người họ không chỉ là quan hệ đồng nghiệp mà còn là bạn bè thân thiết với nhau.

"Biết." An Diệc Tĩnh nhả một hơi khói, lười biếng dựa nửa người vào sô pha nhìn Thẩm Thanh, rồi động viên chị, "Cũng không phải lần đầu tiên, có đề tài để thu hút bán vé trong suất chiếu đầu tiên không phải chuyện bình thường sao, chị lo lắng cái gì? Được rồi, hai ngày nay em đã không ngủ rồi, chuyện này để ngày mai nói tiếp đi, được không?"

Nói xong cô cong môi cười với Thẩm Thanh, cong ngón tay gảy vào đầu điếu thuốc để tàn thuốc rơi vào gạt tàn, chậm rãi hạ đôi chân dài thẳng tắp trắng nõn đang chéo nhau kia, không nhanh không chậm đứng dậy đi vào phòng ngủ, vừa đi hai bước liền cảm thấy hoa mắt, lúc vừa mở mắt, trái tim cô đột nhiên nhảy nhanh hơn nửa nhịp.

An Diệc Tĩnh không tự chủ được véo vào trong lòng bàn tay, móng tay bấm vào trong phần thịt mềm mại, rất đau.

Chuyện này không phải là mơ, cô có thể khẳng định chắc chắn.

Cảnh vật trước mắt vừa chân thật vừa xa lạ, đó là từng dãy núi lớn lên xuống chạy dài như đang ngủ say trong bóng đêm, lúc này cô đang đứng trước một tòa nhà tối đen, gió núi gào thét, trên nóc nhà hình như treo lá cờ tổ quốc đang tung bay trong gió, phát ra những tiếng vang.

Trong trẻo lạnh lùng mà làm cho người sợ hãi, tối đen u ám mà làm cho lòng người giật mình.

Bỗng cách đó không xa có ánh sáng hấp dẫn sự chú ý của An Diệc Tĩnh, đến từ căn phòng dưới tầng 1, cửa phòng bật mở, một dáng người cao ráo từ trong phòng đi ra.

Cô mở mắt thật lớn nhìn chằm chằm vào bóng dáng kia, không khỏi hít sâu một hơi, ngón tay cũng không thể kiềm chế mà nắm chặt lại, nhẹ nhàng run rẩy. Làm sao...lại là bóng dáng ấy.

An Diệc Tĩnh cứng người, lấy hết can đảm nhắm mắt muốn chạy theo để nhìn rõ khuôn mặt luôn mơ hồ của người đàn ông kia, đúng lúc này, trên vai đột nhiên bị đập mạnh một cái, trước mắt tối sầm, cô nhắm rồi lại mở mắt ra, cảnh tượng lập tức quay về phòng khách.

"Em ngẩn người làm gì thế? Gọi mà em cũng không nghe thấy." Thẩm Thanh đứng bên cạnh An Diệc Tĩnh, nghi ngờ nhìn cô, thấy sắc mặt cô hơi trắng bệch, ánh mắt trống rỗng không có thần thái.

An Diệc Tĩnh lắc đầu, điều chỉnh lại cảm xúc rồi mới mở miệng: "Không có gì."

Thẩm Thanh thở dài một cái, "Chuyện này không phải đơn giản như em nghĩ đâu, nói thật cho chị biết, em thật sự ra tay đánh người sao?"

An Diệc Tĩnh xoay người nhìn Thẩm Thanh, vẻ mặt Thẩm Thanh rất nghiêm túc, chị ý không nói đùa, mà thật sự nghi ngờ cô, giọng nói của cô cũng trở nên lạnh lẽo hơn: "Em ra tay đánh ai?"

"Trịnh Giai Nhĩ."

"A? Em đánh cô ta?"

An Diệc Tĩnh như nghe thấy truyện hài, không khỏi cười lạnh, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Thanh, cô nghĩ một chút rồi chạy đến sopha lấy di động đang đặt trên bàn trà, ngón tay ấn trên màn hình mở giao diện Weibo.

#An Diệc Tĩnh đánh người # đã lên hot search, đứng ở vị trí đầu tiên, cô ấn mở xem đoạn video, nhìn qua góc độ thì đều là chụp lén, địa điểm xảy ra trong phòng hóa trang, mà lúc đó bên trong chỉ có hai người cô và Trịnh Giai Nhĩ.

Trong video An Diệc Tĩnh đang vênh váo hung hăng mà chỉ vào Trinh Giai Nhĩ mắng: "Đừng nghĩ rằng nhìn cô lúc nào cũng tỏ vẻ đáng thương là có thể tranh thủ sự đồng tình của người khác, tôi nói cho cô biết, có tôi ở đây một ngày thì vĩnh viễn cô cũng không bao giờ có ngày lộ diện."

Trịnh Giai Nhĩ cắn môi vẻ mặt như muốn khóc nhìn chằm chằm An Diệc Tĩnh, dùng hết sức lực mà hét lên một câu: "Chị cái gì cũng có rồi, chị còn muốn như thế nào nữa?"

"Bang" một tiếng, An Diệc Tĩnh tát cho Trịnh Giai Nhĩ một cái, cô cười lạnh, "Tất cả đều là do bản lĩnh của tôi, mà cô cũng nên tự biết mình như thế nào, đừng bao giờ xuất hiện ở trước mặt tôi."

Video kết thúc ở đoạn này, cả phòng đều trở nên yên tĩnh, đêm đã khuya, gió lạnh đầu thu lay động những nhánh cây ngoài cửa sổ, như đang vỗ tay trầm trồ khen ngợi vở diễn vừa rồi.

An Diệc Tĩnh bỗng dưng cười lên, ngũ quan tinh xảo kia ở dưới ánh đèn càng thêm rực rỡ lấp lánh, hấp dẫn ánh mắt người, không nghĩ tới có ngày cô lại bị người ta hãm hại thành công.

"Vậy chị có tin em không?" Cô hỏi Thẩm Thanh.

Thẩm Thanh nhìn An Diệc Tĩnh, có chuyện gì cô đều bình tĩnh như vậy, đôi mắt trong suốt không một gợn sóng, lại có sự lạnh nhạt thản nhiên không hợp với tuổi, "Em có đôi lúc tùy hứng, làm theo ý mình, nhưng chị vẫn hiểu tính của em. Nhưng chị tin em cũng vô dụng, phải để cho truyền thông đại chúng tin em, cho fans tin em mới được, em nói chị biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

"Cô ta tìm em đối diễn, chỉ đơn giản vậy thôi."

Đây là kịch bản bộ phim mới đóng máy ba ngày trước, Trịnh Giai Nhĩ là nữ số 2, đối đầu với An Diệc Tĩnh trong phim. Sau khi diễn, người mới này cũng rất ngoan ngoãn gọi chị Tĩnh, mà An Diệc Tĩnh cũng rất chiếu cố cô ta, cô ta diễn không tốt cũng sẽ chỉ dạy thêm, không nghĩ tới đạo hạnh giữ vững ngàn năm lại bị một người mới hãm hại.

Thẩm Thanh nghe xong liền hiểu, đây là giới giải trí, không cẩn thận một cái là không thể trở lại được, hôm nay bạn còn là trăng là sao, ngày mai có khả năng ngã vào trong vực sâu vạn trượng.

"Không nghĩ tới Trịnh Giai Nhĩ ra chiêu như vậy, vừa có thể chèn ép em, lại vừa có thể lợi dụng sức mạnh của internet mà nhanh chóng nổi tiếng, một mũi tên trúng hai đích."

An Diệc Tĩnh nhếch miệng, "Dù gì vẫn là do em quá coi thường đám người mới bây giờ."

Thẩm Thanh thấy vẻ mặt không sao cả của An Diệc Tĩnh liền nói, "Em có thể làm ra vẻ khẩn trương một chút được không? Em có biết dư luận có thể giết chết người ta không? Chuyện của em lúc này không khả quan tí nào đâu. "

"Em biết."

An Diệc Tĩnh nhìn một loạt chửi rủa phía sau video kia, các loại từ ngữ khó nghe nhất đều có, mặc dù cũng đoán được sẽ như thế nhưng khi thật sự thấy được vẫn không dám xem tiếp.

Nhân vật của công chúng mất đi sự tin tưởng, hậu quả nghĩ lại thật đáng sợ.

"Hai ngày này sẽ có thông báo cho em, đừng ra cửa cũng đừng trả lời gì, quan trọng nhất là phải nhịn không được lên weibo đăng bài gì, mọi việc để cho chị xử lý."

Thẩm Thanh than ngắn thở dài bổ sung một câu: " Hôm trước thẻ hương trong nghi thức bái thần của em đột nhiên bị tắt, chị đã biết sẽ có chuyện xảy ra, quả nhiên năm nay vận số không được may mắn!"

"Cho tới bây giờ chị cũng không phải là người mê tín." An Diệc Tĩnh nhìn Thẩm Thanh người vẫn luôn bình tĩnh trí tuệ lại đang không thể kiềm chế được, đi qua vỗ vai chị giống như không chuyện gì rồi cười.

Ai biết lại bị Thẩm Thanh hất tay ra, chị trừng mắt nhìn An Diệc Tĩnh, "Em bỏ ngay cái bộ dạng không quan tâm này đi, xem lúc đó em giải quyết thế nào."

"Không phải giao cho chị xử lý sao?" Thẩm Thanh là ai? Đó là người đại diện vàng có thể làm rung chuyển giới giải trí.

"Thôi đi, chị bây giờ không khác gì Phật tổ như lai."

An Diệc Tĩnh nhìn Thẩm Thanh rồi ngừng không cười nữa, cái cô lo lắng hiện nay cũng không phải chuyện này.

Đúng như Thẩm Thanh dự đoán, ba ngày sau, hot search trên Weibo chỉ tăng chứ không giảm, người nghi ngờ An Diệc Tĩnh ngày càng nhiều, trước cửa nhà cửa công ty đều là phóng viên, thông cáo lúc trước kéo dài thời hạn, toàn bộ phim điện ảnh phim truyền hình gameshow đều gác lại, trong ba ngày, nữ thần quốc dân này đã bị bôi nhọ vô số lần.

Bên cạnh đó người mới Trịnh Giai Nhĩ kia lại được mọi người đồng tình hơn nữa bộ dạng cô ta cũng không kém, cho nên fans trên weibo dần tăng lên, nhảy lên hot search đứng vị trí thứ 2.

Thẩm Thanh đã vận dụng tất cả mọi quan hệ, nhưng bây giờ là thời đại internet, minh tinh cũng như thường, không phải cứ tốn chút tiền là có thể xử lý, hơn nữa chị phát hiện ra phía sau Trịnh Giai Nhĩ có người trợ giúp, khó trách chuyện đánh người này có thể một phát trúng luôn.

Bên kia, An Diệc Tĩnh ngồi trong phòng làm việc màu trắng, trên bàn đặt một bảng tên viết Chủ nhiệm khoa tâm lý Giáo sư Lưu Miểu, xa hơn chút là một người đàn ông trung niên mặc áo blouse đang ngồi ngay ngắn, lúc này ông ấy đang vô cùng chăm chú nhìn và lắng nghe cô nói

"Bảy năm nay cháu đã không còn phát bệnh nữa, vì sao mấy ngày trước lại bắt đầu xuất hiện ảo giác? Còn thấy người đàn ông đó......"

An Diệc Tĩnh dừng lại, ngước mắt nhìn Lưu Miểu: "Bệnh của cháu...... Có phải lại tái phát không?"

"Tin tức gần đây của cháu tôi cũng biết, là nhân vật của công chúng, áp lực tinh thần rất lớn rất dễ bị suy nhược, mà cháu biết rõ tình trạng của mình còn lại cố chọn công việc như vậy, lời của tôi cháu toàn coi như gió thổi bên tai."

An Diệc Tĩnh nghe thấy, không khỏi nở nụ cười, "Nhưng bệnh của cháu lại tự dưng không thuốc mà khỏi, không phải chú không biết."

"Được rồi, trước mắt bệnh của cháu cũng chỉ mới xuất hiện một lần, cũng không thể chứng minh cái gì, thời gian này cũng đừng xem những thứ trên mạng, kiên trì rèn luyện, có cơ hội hãy đi ra ngoài nghỉ ngơi thả lỏng một chút."

Lưu Miểu bất đắc dĩ mà cười, còn ra vẻ trêu đùa, "Ai, lâu lắm cháu mới tìm tôi một lần, nhưng cũng chỉ là xem bệnh, nhân tình ấm lạnh......"

"Chú Lưu, cháu mời ngài ăn cơm để nhận lỗi." An Diệc Tĩnh nhướng mày cười gian xảo.

"Thôi, tôi cũng không muốn bị lên trang đầu." Lưu Miểu xua tay, rồi cười nhìn An Diệc Tĩnh, "Còn có, có thể không gọi tôi là chú Lưu được không? Tôi có già như vậy đâu?"

"Ông ngoại Lưu."

Hai người ăn ý nhìn nhau cười, không hề nói thêm gì nữa.

Đúng lúc này, điện thoại của An Diệc Tĩnh vang lên, cô không hề kiêng kị gì Lưu Miểu mà nhận cuộc gọi, tiếng nói của Thẩm Thanh nóng vang lên: "Em ở đâu? Đã bảo em ở nhà đừng đi đâu mà?"

"Gặp một người bạn già, một lát nữa sẽ về." Lúc An Diệc Tĩnh nói gặp người bạn già liền nhìn Lưu Miểu, rồi nở nụ cười thật tươi.

"Bạn già nào?"

"Chị không quen."

Thẩm Thanh đè cơn tức của mình xuống, tận lực giữ bình tĩnh: "Được, em nghiêm túc nghe chị nói, thế lực của Trịnh Giai Nhĩ rất lớn, chị không nghĩ tới cô ta có hậu thuẫn phía sau mạnh như vậy, tuy chúng ta đã đứng ra để giải thích nhưng thủy quân cô ta thuê cũng làm phiền chúng ta rất nhiều, cho nên hiện tại chị cho em hai lựa chọn."

An Diệc Tĩnh đứng dậy đi đến bên cửa sổ, ánh mắt nhìn xuống vườn hoa ở dưới tầng, rồi dừng lại trên một bạn nhỏ đang mặc áo bệnh nhân, dưới ánh mặt trời nụ cười của cậu bé vừa sạch sẽ vừa thuần khiết, y tá bên cạnh đang cầm quyển sách đọc truyện cho cậu nghe.

"Chị nói đi." Giọng An Diệc Tĩnh rất bình thản.

"Tần tiên sinh, anh ta......"

"Lựa chọn thứ hai." An Diệc Tĩnh không hề nghĩ ngợi lập tức ngắt lời

Thẩm Thanh thở dài, "Một chương trình từ thiện."

"Chương trình từ thiện gì?"

"Dạy học."

"Dạy học?" An Diệc Tĩnh nói lại một lần, xoay người nhìn về phía Lưu Miểu, thấy đối phương cũng vì thấy lời cô nói mà ngẩng đầu lên, cô dựa lưng vào cửa sổ, ánh mặt trời chiếu thành một vầng sáng tròn trên đỉnh đầu, cô chậm rãi nói.: "Thời gian, địa điểm."

Thẩm Thanh dừng một chút mới nói: "Trong vòng một tháng, ở vùng núi Tứ Xuyên."

"Không đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.