Anh Nghĩ Anh Sẽ Không Thích Em

Quyển 2 - Chương 13




Editor: Puck 

Bữa ăn tối, chọn ở một nhà hàng kiểu Trung Quốc.

Không có Caroline tham dự, giữa hai người nhiều phiền muộn, một bữa cơm, ăn mất hào hứng.

Thư Mật Nhi không hỏi tại sao anh nán lại Viên mấy ngày, có thể gặp cô lần nữa, đã là chuyện ngoài dự đoán của cô rồi, cần gì phải hỏi rõ ràng như vậy.

Cơm nước xong, Mạc Đông Lăng lái xe đưa Thư Mật Nhi về, hai người đều giữ trầm mặc, không khí trong xe lúng túng lần nữa, chỉ có tiếng nhạc lẳng lặng chảy xuôi.

Vẻ mặt Mạc Đông Lăng bình tĩnh, ánh mắt chuyên chú lái xe, nhưng mà trong lòng sóng dậy mãnh liệt, phiền não lo lắng; Thư Mật Nhi nghiêng đầu qua nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, không yên lòng.

Nhà hàng cách chỗ Thư Mật Nhi ở rất gần, không đến mười phút, đã tới.

Xe dừng ở cửa, hai người vẫn không nói chuyện, giống như bị cố định, lâu sau, Mạc Đông Lăng mới trầm giọng mở miệng, “Đến rồi.”

“Ừ, đi lên ngồi một lúc chứ?” Thư Mật Nhi ngẩng đầu nhìn anh.

Quỷ thần xui khiến, Mạc Đông Lăng lại đáp một tiếng, “Được.”

Lên lầu, mở cửa, với hai người mà nói đều là quen cửa quen nẻo, bật đèn, bên trong nhà hoàn toàn yên tĩnh và trống trải.

“Muốn uống chút gì không? Có đồ anh thích uống nhất ở trong tủ lạnh...” Thư Mật Nhi rất tự nhiên nói ra sở thích của anh, mặc dù anh đã rời khỏi đây rồi, nhưng mỗi lần đi siêu thị mua đồ, vẫn không tự chủ được mà mua chút đồ anh thích.

Hình như, đã thành thói quen của cô.

“Ừ.”

Anh gật đầu, trong lòng dâng lên chút cảm xúc phức tạp, tròng mắt đen chuyển động theo bóng lưng của Thư Mật Nhi, hôm nay cô mặc một bộ đầm màu trắng, tóc quăn thả xuống phủ sau gáy, theo bước chân cô, tao nhã nhộn nhạo ra một đường cong, vóc người đẹp đẽ được bao bọc dưới tầng vải vóc thật mỏng, phía dưới lộ ra một đoạn bắp chân trắng muốt đầy đặn như ngọc.

Anh cảm thấy, mình càng ngày càng khô miệng khô lưỡi.

Thư Mật Nhi đã cầm đồ uống trở lại, đưa cho anh.

Mạc Đông Lăng nhanh chóng đưa tay mở nắp chai, ực mạnh một ngụm, muốn tưới tắt ngọn lửa nho nhỏ trong tim mình.

Hai người ngồi trên ghế sa lon cũng không biết nên nói gì cho phải, bất kỳ lời nói nào ra đến khóe miệng đều cảm thấy không thích hợp, trầm mặc, trầm mặc nữa, không khí ngột ngạt đến khiến hai người hít thở không thông.

“Tôi đi nhé.” Mạc Đông Lăng đột nhiên đứng dậy chuẩn bị rời đi, còn tiếp tục ở chung như vậy, anh sợ mình sẽ hỏng mất.

“Tôi tiễn anh.” Thư Mật Nhi mất hồn mất vía đi theo.

Lúc đi tới cửa, tay hai người cùng đưa về phía tay cầm cửa, bất ngờ không kịp đề phòng cùng nắm vào, giống như hai từ trường hấp dẫn lẫn nhau cùng chạm phải, “Roẹt” một cái sinh ra dòng điện cường đại.

Ngoài ý muốn chính là ở đây bùng nổ trong nháy mắt.

Mạc Đông Lăng bất ngờ đè Thư Mật Nhi lên cửa, chính xác không lầm chiếm lấy cái miệng nhỏ nhắn mềm mại di1enda4nle3qu21ydo0n của cô, thời gian rời đi mười ngày, giờ khắc nào trong đầu anh cũng nhớ cô, lúc này, anh không bao giờ định đè nén mình nữa.

Thư Mật Nhi từ kinh ngạc ban đầu dần bình tĩnh lại, chủ động ôm cổ anh, nhiệt liệt hôn trả anh.

Cô cũng không muốn tiếp tục đè nén mình, quan hệ khế ước giữa bọn họ đã xóa bỏ, hai bên đều tự do, có quyền lợi theo đuổi hạnh phúc của mình.

Yêu anh, sẽ phải nói cho anh biết.

Nếu anh không rời đi, nói lên duyên phận giữa hai người không đứt, tất cả đều có cơ hội xoay chuyển.

Hai người đã lâu không gặp, hai người đè nén tình cảm đã lâu, lúc này không khác nào thiên lôi câu động địa hỏa *, đã xảy là thì không thể ngăn cản.

(*) Thiên lôi câu động địa hỏa: 天雷勾地火

Nghĩa đen: Thiên lôi (lửa trời) dẫn động địa hỏa (lửa đất) 

Nghĩa bóng: Ám chỉ trạng thái kích tình nóng bỏng giữa đôi tình nhân.

Mạc Đông Lăng thở hổn hển kéo Thư Mật Nhi vào trong ngực hôn  mãnh liệt, cắn, mút lấy, hận không thể nuốt cô ăn vào trong bụng, bàn tay thô lỗ xé toang quần áo trên người cô.

Âm thanh vải vóc “Roẹt roẹt” vang lên, thanh thúy dễ nghe, có thêm một tầng mập mờ mơ màng.

“Ừ...” Thư Mật Nhi không kiềm chế được rên rỉ ra tiếng, âm điệu mềm mại mê người, bàn tay nhỏ bé vuốt ve lung tung sống lưng cứng rắn của Mạc Đông Lăng, cả người treo trên người anh, phối hợp cởi xuống tất cả chướng ngại vật trên người anh.

Mạc Đông Lăng nuốt từng ngụm lớn mềm mại trước ngực cô, như muốn bù lại toàn bộ những ngày nhớ nhung, bàn tay vội vàng dao động trên lưng ngọc, từ từ trượt tới... Khe mông. 

Hai người đều nhiệt tình như lửa, rất muốn chiếm lấy đối phương.

Bởi vì dạo đầu rất đầy đủ, Mạc Đông Lăng tiến vào cực kỳ thuận lợi, cảm giác khít khao mất hồn đó khiến cho anh hít vào một hơi, chậm rãi đẩy mạnh, nhanh chóng động.

“A -”

Thư Mật Nhi bị khoái cảm bất thình lình xông tới không kiềm chế được, giống như sóng to gió lớn cuốn sạch cô, cô chỉ có thể bất lực bấu chặt vào anh.

Động tác của anh chầm chậm có lực, mỗi một cái, cũng giống như đến chỗ sâu nhất.

“Ừ... A...”

Thư Mật Nhi khổ sở lại thoải mái ngước cổ kêu thành tiếng, anh là người đàn ông đầu tiên của cô, cho cô đau không thể quên được, cũng cho cô vui vẻ nói không ra, đã xâm nhập vào xương thịt, khắc vào trái tim.

Mạc Đông Lăng chợt gia tăng tốc độ, hung ác mà đưa bản thân mình vào trong thân thể cô, khẽ rời khỏi một chút, sau đó sâu thêm, hận không thể hòa mình và cô làm một thể.

Tư vị của cô quá tuyệt vời, để cho anh không khống chế được sức lực của mình, chỉ muốn cưng chiều cô mạnh mẽ.

Thư Mật Nhi học dáng vẻ của anh liếm cổ anh, hơi thở dày đặc phủ lên cổ anh, câu khiến lòng anh ngứa ngáy khó nhịn, động tác phía dưới càng mạnh mẽ.

Trận sexy hoan ái này kéo dài từ phòng khách đến giường lớn trong phòng ngủ, trong lúc đó, phía dưới hai người vẫn gắn chặt, Thư Mật Nhi đã sớm thẹn thùng đầy mặt, đấm lồng ngực anh muốn đi phòng tắm tắm rửa.

Nhưng Mạc Đông Lăng không chịu, ném cô lên giường, sau đó cầm hai chân ngọc của cô, dang chân hiện lên hình người hình chữ đại kéo về phía mình, Thư Mật Nhi hoảng hốt kêu to, “Khốn kiếp! Đừng!”

Mạc Đông Lăng sao có thể để ý tới cô từ chối, một cái động thân, đâm mạnh vào, bên trong hoa tâm rất ướt át, mật dịch chảy róc rách, dịu dàng thấm ướt, giống như nước xoáy, một mực bao lấy anh, giống như giác hút.

“A!” Thư Mật Nhi lớn tiếng thở hổn hển, một kích thích khác bao vây cô.

Ánh trăng màu bạc xuyên qua rèm cửa sổ chiếu vào trong nhà, giống như dát lên một tầng sắc thái huyền bí bên trong, rất mập mờ, rất triền miên.

Động tác của anh dữ dội mà thô lỗ, giống như chưa từng dùng hết hơi sức, cả đêm, chưa từng rời cô, ôm cô tận tình hoan ái triền miên.

Thư Mật Nhi cũng phát huy ra nhiệt tình trước nay chưa từng có, kịch chiến cùng anh một đêm.

Cho đến khi phía chân trời tờ mờ sáng, Mạc Đông Lăng mới ôm Thư Mật Nhi mơ mơ màng màng vào phòng tắm rửa ráy đơn giản, đầu dính lên gối, lập tức ngủ thiếp đi.

Thể lực cạn kiệt, sao có thể không mệt?

Mơ hồ, Thư Mật Nhi mới ý thức được tối nay bọn họ chân không ra trận, sáng mai phải đi tiệm thuốc.

Buổi trưa hôm sau, hai người mới dần tỉnh lại, khoảnh khắc tỉnh lại đó, trừ lúng túng vẫn là lúng túng, lưng đối lưng, ai cũng không mở miệng trước phá vỡ yên lặng này.

Thư Mật Nhi vén chăn chuẩn bị xuống giường, chân vừa mới chạm đất lại cảm thấy như nhũn ra, lập tức ngồi trên mặt đất.

“Mật Mật, em không sao chứ?”

Mạc Đông Lăng vội vàng đi tới nâng cô dậy, trong mắt tràn đầy ân cần.

“Em... Chân hơi mỏi nhừ...” Mặt Thư Mật Nhi ửng hồng, không cần phải nói, nhất định do tối qua chiến đấu hăng hái quá lâu.

Trong lòng Mạc Đông Lăng hiểu rõ ràng, vặn lưng ôm lấy cô, đặt lên giường, dịu dàng nói: “Đi ngủ tiếp đi.”

Nói xong, anh xoay người đi ra ngoài.

Kết quả tay bị kéo lại, “Anh... Định đi sao?”

Thư Mật Nhi nhỏ giọng hỏi, trên mặt đầy vẻ không muốn.

“Không đi, anh đi lấy chút đồ ăn.” Mạc Đông Lăng trả lời.

“Anh không lừa em?” Thư Mật Nhi vẫn không thể tin.

“Không có.” Mạc Đông Lăng rất quả quyết lắc đầu.

Thư Mật Nhi nhìn anh, lúc này mới lưu luyến buông tay anh ra, trong tròng mắt màu lam lưu chuyển tình ý liên tục.

Mạc Đông Lăng thật sự không lừa cô, anh mở tủ lạnh tìm được chút rau dưa còn sót lại, làm hai phần mỳ Ý.

Là một người đàn ông, anh đã nghỉ ngơi đủ rồi, hơn nữa tinh thần sảng khoái, nấu bữa cơm trưa cho người phụ nữ mình yêu mến cũng không phải chuyện ghê gớm gì.

Thư Mật Nhi nằm xuống giường, làm thế nào cũng không ngủ được, chỉ có thể đứng dậy xuống giường.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Trong phòng ăn, Mạc Đông Lăng bày mỳ Ý làm xong lên bàn, ngẩng đầu đã thấy Thư Mật Nhi đi ra, tròng mắt đen thâm thúy đột nhiên nheo lại, cô mặc cũng mát mẻ quá!

Váy hai dây màu đen, đẩy bộ ngực trổ mã đẹp đẽ nổi bật của cô ngạo nghễ ưỡn lên, mơ hồ còn có thể nhìn thấy rãnh như ẩn như hiện giữa bầu ngực, chứ đừng nói tới cổ cô, chỗ vai chỗ cổ có vài đóa dâu tây màu tím đậm.

Phía dưới, quần cụt bằng bông vừa che mông, không hề keo kiệt bày cặp đùi đẹp thon dài ra, mặc rất tiết kiệm, lại hấp dẫn tầm mắt Mạc Đông Lăng.

Đáng chết! Mạc Đông Lăng giả bộ như không có chuyện gì, ngồi xuống, bưng ly uống một ngụm nước lạnh lớn.

“Đây đều do anh làm sao?” Thư Mật Nhi kêu lên, cô còn hồn nhiên không hay về quần áo của mình.