Ánh Trăng Đến Muộn

Chương 51: Ngoại truyện 3: Trời lại lại lại mưa (Hết)




Mùa mưa đã tới, mưa rơi tí tách trên bệ cửa, giọt nước trong suốt bắn lên như những bông hoa nhỏ.

Nước mưa tạt qua khung cửa sổ khép hờ, Hứa Giảo Bạch đứng dậy đóng hẳn.

Hôm nay trời âm u, phần lớn học sinh chọn đội mưa ra về, chỉ còn vài em ở lớp.

Hứa Giảo Bạch không quay lại phòng giáo viên mà ngồi cùng học sinh chờ mưa ngớt. Anh có ý tốt nhưng đám nhỏ sợ anh một phép, cứ căng thẳng không thôi. Học sinh dần dần về hết, cậu nhóc cuối cùng co ro trong góc lớp.

Thấy trời mưa khó tạnh, Hứa Giảo Bạch rời phòng học, cậu học sinh ngồi một mình, lát sau anh quay lại đưa cậu nhóc một chiếc ô xanh: "Em dùng đi."

Cậu nhóc giật mình, nhìn chiếc ô rồi nhìn thầy giáo, hốt hoảng lắc đầu: "Không cần đâu ạ, thầy..."

Hứa Giảo Bạch giữ nguyên tay, cậu nhóc đành nhận lấy, nuốt nước bọt nói: "Em cảm ơn thầy."

"Không có gì."

Trời mưa và không có ô nhưng ngày mai được nghỉ làm nên Hứa Giảo Bạch rất vui, anh ngồi trong văn phòng nhắn tin với Quý Hoành.

Cậu học sinh đã cầm ô về, Hứa Giảo Bạch chờ thêm mười phút rồi ra ngoài.

Mưa càng lúc càng to, những giọt nước nặng trĩu lộp bộp trút xuống mái hiên, Hứa Giảo Bạch chạy vài bước tới chiếc ô tô màu đen bên kia đường, mở cửa bước vào.

Quý Hoành ngồi ghế lái nhìn anh đội mưa, cau mày hỏi: "Sao không che ô?"

"Em cho học sinh mượn." Mái tóc Hứa Giảo Bạch đẫm nước, nửa người trên ướt sũng, anh ngẩng đầu, dường như hai mắt cũng ướt.

Quý Hoành đặt điện thoại xuống chạm vào tóc anh, nước chảy dọc ngón tay, "Dầm mưa mà vui thế hả?"

Hứa Giảo Bạch thầm nghĩ, đúng là mình đang vui, lộ liễu vậy ư?

Quý Hoành không nói thêm nữa, đến chung cư, Hứa Giảo Bạch xuống trước rồi chờ Quý Hoành đỗ xe. Quần áo thấm nước mưa dính vào người hơi khó chịu, anh đưa tay kéo kéo, tách lớp vải khỏi làn da.

Quý Hoành bước tới ôm anh, Hứa Giảo Bạch ngẩng đầu nói: "Ướt."

Quý Hoành tha anh vào thang máy: "Ừm, biết em ướt rồi."

Hứa Giảo Bạch: "..."

Câu chuyện hơi sai sai, anh chẳng biết đáp lời ra sao.

Vào thang máy Quý Hoành không ôm nữa, đưa tay vén tóc trước trán anh: "Em cho học sinh mượn ô mà không biết đường nói với anh à? Anh mua cái khác tới lớp đón em."

"Không cần." Hứa Giảo Bạch nói, "Em nghĩ mưa sẽ ngớt."

Quý Hoành vuốt tóc anh: "Rồi sao? Ngớt chưa? Em có ướt không?"

Hứa Giảo Bạch kiên quyết đáp: "Không sao."

Tới căn hộ, Hứa Giảo Bạch lập tức tắm rửa thay quần áo, cởi đ.ồ mở vòi hoa sen, anh ló đầu hỏi Quý Hoành: "Anh có quần áo cần giặt không?"

"Có." Quý Hoành lột cái áo trên người.

"Áo đó mới giặt."

Quý Hoành ngưng mười giây, Hứa Giảo Bạch định đóng cửa, y chặn lại, tay cầm chiếc áo vừa cởi, mặc mỗi quần dài.

Hứa Giảo Bạch: "..."

Anh nhìn ban công và phòng ngủ kéo kín rèm, sắc mặt không tốt, dùng sức đóng cửa nhưng chẳng thành.

Quý Hoành cúi đầu làm bộ khó hiểu: "Sao thế? Em định giặt quần áo à? Giặt cho anh với."

Hứa Giảo Bạch bắt chước Quý Hoành, bĩu môi ngước đôi mắt ướt nhìn y, cho rằng tỏ vẻ đáng thương sẽ thoát vạ.

"............"

Quý Hoành cười nhạt, trùm áo lên đầu Hứa Giảo Bạch, đẩy anh vào phòng tắm.

"...Chưa ăn gì mà! Đợi ăn xong đã!" Hứa Giảo Bạch suy nghĩ cực nhanh, vừa nói vừa lùi về sau, âm thanh sau lớp áo nghèn nghẹn như làm nũng.

"Em đói chưa?" Quý Hoành hỏi.

Hứa Giảo Bạch cảm thấy câu hỏi này có bẫy, dù nói chưa hay rồi cũng sẽ nhận trừng phạt tại chỗ, anh bỏ cuộc, vò vò tóc, kéo chiếc áo trên đầu xuống, "Để em giặt quần áo trước."

Quần áo trong máy giặt nhào lộn quay cuồng.

Quý Hoành cúi xuống ngậm bờ môi anh, đầu lưỡi khu.ấy đ.ảo kh.oang mi.ệng, cổ họng nghẹn ngào thở d.ốc, nụ hôn lưu luyến trên khóe mắt Hứa Giảo Bạch ửng đỏ.

...

Dọn dẹp xong xuôi, Hứa Giảo Bạch vốc nước rửa mặt, làm bộ nghiêm chỉnh phê bình Quý Hoành: "Em đói sôi bụng rồi, gọi đồ ăn đi."

Quý Hoành bước tới hôn anh, hôn đôi má và khóe môi ửng hồng, ngoan ngoãn nhận lỗi: "Anh sai rồi, bây giờ anh nấu cơm nhé."

Hai người ra khỏi nhà tắm, ngoài trời mưa vẫn rơi, nước gõ lên cửa sổ, gió hát bên thềm nhà, Hứa Giảo Bạch nhìn một lát rồi khoanh chân ngồi xuống sô-pha.

Đến bữa cơm, Hứa Giảo Bạch vẫn chưa hết dỗi, cố tình cách xa, chẳng nói năng gì, Quý Hoành dừng đũa nhìn anh chằm chằm.

Mãi sau Hứa Giảo Bạch mới chịu lên tiếng: "Đừng đặt lên máy giặt, hỏng thì sao?"

Quý Hoành thản nhiên: "Không sao, em nhẹ mà."

Hứa Giảo Bạch mở to hai mắt: "Chớ có lý do lý trấu."

"Tại anh." Quý Hoành giơ tay đầu hàng.

Hứa Giảo Bạch cho qua, đẩy đẩy bát y: "Ăn đi."

Quý Hoành nói: "Không làm lành như thế, hôn mới tính là làm lành."

Hứa Giảo Bạch không phản đối.

Thế là hai người hôn nhau và làm hòa.

...

Dỗ dành Hứa Giảo Bạch rất dễ, kể cả lúc anh tức giận cũng dễ.

Quý Hoành hư quá.

- --

Thị Tửu Cật Trà:

Tui chăm chỉ quá! Mau khen tui đi!

Kết thúc thật rồi!

- --

Chủ nhà có lời muốn nói: Hết thật rồi, lòng tui khó tả quá, rưng rưng muốn khók! Tuy chỉ là edit nhưng tui đã đầu tư rất nhiều chất xám biết không?

Hôm nào rảnh tui lên bài review tổng kết các thứ các thứ nhá~~~~~

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ huhuhuhu, tui thực sự rất biết ơn!!!!!