Anh Yêu Em, Công Chúa Băng Giá...!!

Chương 37: Chia Sẻ Đau Đớn?




Từ khi Băng Nghi giả nó đến nay đã được hơn 1 tháng, Hắn thì đang tự dằn vặt mình, dạo này hắn hay nổi cáu với "nó", quả thật hắn không biết mình đang làm gì nữa, nếu là lúc trước, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt đó là dù nó có làm hắn tức nghẹn họng hắn cũng chẳng tức nổi dù một tí, nhưng dạo gần đây, vẫn khuôn mặt đó, nhưng sao hắn chẳng còn cảm giác gì cả, hắn thấy mình dần dần giống như một kẻ không chung tình vậy

_Em đi đây tí, lát em về rồi mình đi chơi sau được không? - Băng Nghi cũng nhận ra những gì hắn đang nghĩ và cô biết quả thật, cô không thay thế được chị, nhưng cô vẫn cố chấp không quan tâm điều đó, vì cô muốn hắn, Hắn thấy dạo này mình như vậy thì sợ làm nó buồn nên qua rủ đi chơi, nó lại đi công việc, Hắn dần như định mắng "nó" nhưng lại nhớ đến nguyên nhân mình đến đây thì cũng thôi

_Ừ, về sớm - Hứn chỉ đáp thế, cả hắn cũng nhận ra là mình thay đổi, nhưng sao dạo này tim hắn hay đau lắm, đi khám bác sĩ thì lại nói không có gì, tin được không đây?

Băng Nghi đến nhà ba mẹ nuôi mình nhưng là dùng thân phận của chị, cô đã dò xét ba mẹ ruột, họ dường như chẳng biết cô tồn tại

_King kong - Băng Nghi nhấn chuông, người hầu thân cận nuôi cô từ nhỏ chạy ra, muốn chạy đến ôm thím Trương nhưng lại nhớ rằng hiện mình không phải

_Cô chủ? - Thím Trương nhìn Băng Nghi hỏi

_Tôi không phải em ấy, tôi là Nguyễn Hoàng Tuyết Nhi, tôi muốn gặp ông bà Triệu - Băng Nghi cố lạnh giọng nói

_Vâng, tôi xin lỗi - Thím Trương nghĩ mình nhìn lầm nên cũng vào báo vì bà biết cô chủ có chị song sinh nên cũng không lạ lắm

_Cô là Nguyễn Hoàng Tuyết Nhi? - Bà Triệu khẽ hỏi

_Ừ, chắc hẳn hai người biết tôi đến đây với lý do gì? - Băng Nghi cố nghĩ xem nếu là chị, chị sẽ nói chuyện thế nào, cô cho người theo dõi chị một thời gian dài nên cũng biết cách cư xử của chị kha khá

_Vì Băng Nghi? - Ông Triệu nhếch mép

_Ngoài ra thì còn gì sao? - Băng Nghi cố nhịn, đây là lần đầu cô thấy ba nuôi cô có vẻ mặt thế này, cô không tin ba nuôi cô lại lừa gạt cô

_Haha, xem ra con bé đang làm rất tốt, cô muốn biết lý do tôi lấy con bé ra để con bé tự ra tay sát hại gia đình mình? - Ông Triệu cười ô quế nói

_Đúng vậy - Băng Nghi khẽ tức giận, vậy là cô biết ai mới lừa gạt mình như con ngốc mấy năm nay rồi

_Nếu cô muốn con bé ngốc đó về với gia đình thì tốt nhất kêu mẹ cô nhường chức nữ hoàng lại đi - Ông Triệu cười ác độc

_Ra là ông làm tất cả cũng chỉ vì chiếc ghế vàng đó? - Băng Nghi đau đớn hỏi

_Đúng vậy, lúc trước, xém tí tôi đã danh chính ngôn thuận lên làm vua rồi, chính bà ta đã khiến gia đình tôi thế này - Ông Triệu bình thản đáp

_Vậy ông đã bao giờ yêu thương em tôi chưa? - Băng Nghi cố ngăn nước mắt hỏi

_Chưa từng, tôi chỉ muốn giết chết con bé đó, nó là con kẻ thù, làm sao tôi thương được? - Ông Triệu nhếch mép nói

_Ông không sợ Tôi sẽ nói với Băng Nghi sao - Băng Nghi đau đớn nói

_Cô nghĩ nó sẽ tin cô sao? - Ông Triệu cười ác nói

_Ông hãy đợi xem, đây chưa phải là khổ nhất đâu, Ông Triệu à - Băng Nghi trở về với giọng của mình

_Băng Nghi...là..là con sao? - Bà Triệu chăm sóc Băng Nghi từ nhỏ, đương nhiên nhận ra giọng nói này

_Đúng vậy, tôi là Băng Nghi, tất cả mọi thứ, kết thúc đi là vừa rồi - Băng Nghi cười đau đớn, quay người đi thẳng ra ngoài, nước mắt từng giọt, từng giọt rơi xuống, vậy ra..cô đã tin lời kẻ thù mà hãm hại gia đình mình? Cô đáng chết đúng không?

Băng Nghi quay về nhà, thấy Hắn đang lăn lóc dưới sàn, hoảng hốt lại đỡ nhưng không nổi, hắn cứ la đau đớn, tay ôm ngực trái

_Anh à, anh sao vậy, đừng làm em sợ - Băng Nghi hoảng hốt hỏi

_Đau, tim...anh... - Hắn đau đớn, tim cứ như bị tan chảy, lần này không nhẹ như mọi lần, rất đau, cứ như xé tâm can vậy

_Tim sao? em đưa anh đến bệnh viện - Băng Nghi vừa nói, trong lúc định dỡ hắn dậy thì điện thoại reo

_Alo? - Băng Nghi nghe điênj thoại vừa đỡ hắn

_Nhi..Tuyết Nhi..đột nhiên bệnh chuyển biến xấu - Ray hớt hãi thông báo

_Sao, chị ấy, anh ở đó đi, em sẽ tới, cho xe bệnh viện đến nhà em với, Khải..Khải đột nhiên có chuyện rồi, mau đi - Băng Nghi lo lắng

_Khải sao? Được được - Ray nhanh chóng cúp máy

Nhanh chóng sau đó một chiếc xe cấp cứu đến, đưa hắn đến bệnh viện, Băng Nghi chạy sang xem chị xem sao

_Chị ấy sao rồi, thật ra có chuyện gì? - Băng Nghi vội hỏi

_Bác sĩ nói đột nhiên phổi không tiếp nhận không khí, đang cấp cứu - Ray nói

_Chị à..em xin lỗi, tất cả đều do em, là đều do em - Băng Nghi đau đớn tự đánh vào ngực mình, mệt mỏi quá, cô xỉ trên tay Ray và được đưa vào phòng cấp cứu

~|Trong một giấc mơ nhưng có hai con người đang cùng tìm nhau trong giấc mơ|~

_Nhi à - Hắn mò mẫm tìm kiếm

_Khải..Tại..tại sao anh ở đây? Em cô đơn lắm - Nó thấy hắn thì ôm chầm, mấy lâu nay, nó cứ đi vòng vòng trong giấc mơ này nhưng đi mãi cũng chẳng đến đích cuối cùng, đến khi nó mệt mỏi sụp xuống, hơi thở dần yếu ớt thì gặp hắn

_Anh..anh xin lỗi, xin lỗi vì đã đối xử không tốt với em mấy hôm nay - Hắn nhìn nó thú tội

_Anh à, anh về đi, người anh đối xử hơn tháng nay không phải em mà là em của em, Băng Nghi, người đã cứu anh lúc nhỏ, hãy đối xử tốt với em của em thay em, được chứ? - Nó khẽ rơi giọt nước mắt nói

_Băng Nghi? không, anh không thể, anh chỉ có thể yêu mình em thôi, anh sẽ không đi đâu cả, anh nhớ em lắm - Hắn nhìn nó như van xin

_Anh à, em không thể sống tiếp nữa, cả thở cũng chẳng nổi, em xin lỗi - Nó đau đớn nói, thân thể nó nên đương nhiên nó biết mình sẽ sống hay chết...

_Anh cũng chắc không sống nổi đâu, tim anh này - Hắn chỉ vào tim mình - Dạo này nó đau lắm, đau còn hơn máu trong tim tràn ra nữa, anh không chịu nổi đâu, anh...thật sự rất cần em

_Sao? Anh đã khám bác sĩ chưa? - Nó lo lắng hỏi

_Rồi, bác sĩ nói anh bình thường, lại chẳng biết bị gì - Hắn giải thích

_Haha, vì vốn dĩ con đâu có bệnh - Một bà lão có gương mặt phúc hậu hiện ra

_Bà...Bà nội? - Hắn bất ngờ thốt lên

_May mà con vẫn nhận ra ta, cháu yêu à - Bà nội hắn cười hiền

_Nếu em không nhớ lầm, bà nội anh đã mất rồi mà.. - Nó hơi bất ngờ nói

_Đúng vậy, ta đã chết từ lâu rồi - Bà nội hắn nhìn cháu trai mình với cô gái cháu dâu tương lai mà khẽ cười hài lòng

_Vậy hai đứa con đã chết rồi ư? - Hắn khó hiểu hỏi

_Không, thật ra chúng ta đang trong mơ, hai con là hai con người, nhưng có chung một sợi dây kết nối và ta chính là sợi dây đó

_Nhưng nãy bà nói con không bệnh, vậy bà biết tại sao con đau sao? - Hắn khẽ hỏi, hắn chăm chú nhìn bà, ông nội không biết nếu biết chuyện này thì sẽ thế nào nhỉ?

_Thật ra đó gọi là chia sẻ đau đớn, hai con dành tình yêu cho nhau, lớn đến mức nếu người kia đau đớn thì người này cũng sẽ đau theo, người kia đau bao nhiêu, trái tim người này sẽ chịu bấy nhiêu - Bà Nội Hắn nhẹ nhàng giải thích

_Chia sẻ Đau Đớn? - Hắn nhìn bà hắn nhắc lại

_Hai đứa ở đây quá lâu rồi, đến lúc trở về rồi, sẽ còn rất nhiều thử thách cho tình yêu bọn con, ta sẽ theo bảo vệ hai con, vậy nên, hãy dùng trái tim mình để giải quyết mọi chuyện, ban đầu, ta thực không muốn Khải quen với con - Bà Nội hắn tiến đến chỗ nó, nắm lấy bàn tay nó nói tiếp - Vì con không phải người thường, theo đúng luật, con chỉ sống đến 23 tuổi, nhưng chỉ cần hai con dùng trái tim để đối đầu, chỉ cần con muốn và nhất định muốn thì con vẫn sẽ vượt qua mọi chuyện, ta sẽ luôn cầu xin mọi chuyện trôi qua thật tốt, tin ta nhé? Con không bị bệnh mà là do có người yêu con, muốn con trở lại vị trí cũ của mình, hãy dùng tình yêu của mình để đánh thức trái tim người khác, nhớ nhé, đúng sinh nhật 23 tuổi, thiên thần sẽ xuất hiện, quyết định..vẫn tuỳ thuộc vào con, cháu dâu à

_Dạ, con sẽ bảo vệ cô ấy/Vâng - Hắn với nó đồng thanh

_Hãy trở về đi, hãy gửi lời đến ông nội con, ta rất yêu ông ấy, ta rất yêu con, cháu yêu của ta - Bà nội hắn nhìn hắn nói rồi cũng dần biến mất

_Dạ, con cũng yêu bà - Hắn nắm tay nó rồi bước đi

~|Trở lại hiện thực|~

_Ư..ưm.. - Hắn dần mở mắt

_Khải? Anh tỉnh rồi sao?? - Băng Nghi lo lắng hỏi

_Em..em là..Băng Nghi? - Hắn khẽ nhớ lại

_Sao..sao anh biết? - Băng Nghi bất ngờ

_Chuyện lúc nhỏ, cám ơn em - Hắn khẽ cúi đầu cám ơn

_Không cần thế, là em tự nguyện - Băng Nghi khẽ cười

_Nhi..Tuyết Nhi..Cô ấy sao rồi - Hắn bỗng nhớ đến nó

_Anh biết hết sao? - Băng Nghi đang rất là sốc

_Đúng vậy - Hắn khẽ gật đầu - Anh đã nói chuyện với cô ấy trong giấc mơ - Giờ tim hắn lâu lâu hơi đau tí nên hắn cũng đã an tâm phần nào

_Giấc mơ sao..anh có yêu em không? - Băng Nghi khẽ hỏi dù đã biết trước kết quả

_Anh..Anh xin.. - Hắn chưa nói xong thì Băng Nghi xen vào - Em biết rồi, xem như em bỏ anh - Băng Nghi khẽ cười dù lòng hơi đau

_Cám ơn em, anh muốn thăm Tuyết Nhi - Giờ trong đầu hắn chỉ có nó thôi, không quan tâm được gì hết cả

_Vâng, em đỡ anh - Băng Nghi dìu hắn

_Tuyết Nhi...Anh xin lỗi vì đã không bên em sớm hơn - Hắn khẽ trùng ánh mắt xuống

_Khải à - Nó khẽ mở mắt

_Nhi..Anh nhớ em lắm - Hắn vui mừng ôm nó

_Á..aaa - Nó khẽ nhăn mặt

_Ấy, anh quên, vết thườn của em... - Hắn cuối đầu như trẻ em bị mẹ phạt

_Không sao mà - Nó khẽ cười khi thấy cái bản mặt hắn

_Cô tỉnh rồi sao? - Bác sĩ bước vào

_Bác sĩ, tình trạng chị tôi sao rồi ạ - Băng Nghi hỏi

_Cô ấy phẫu thuật thành công, trong lúc đang phẫu thuật, dường như đã tắt thở thì bỗng nhiên trở lại bình thường, nhờ vậy nên quá trình phẫu thuật trôi qua rất thành công - Bác sĩ khẽ cười hài lòng

_Cám ơn ông - Hắn cúi đầu

_Không gì, nhớ giữ gìn sức khoẻ đợi cho đến khi vết thương lành hẳn mới được hoạt động bình thường - Bác sĩ dặn dò

_Vâng, cám ơn ông - Nó nhìn hắn cười, chỉ cả hai người biết, nó thở lại nhờ đâu

_Ừ - Bác sĩ đi ra, Băng Nghi cũng đi theo lấy thuốc

_Em có sợ không? - Hắn khẽ nhớ lại những lời bà nói thì bất giác hơi run

_Sợ gì cơ? - Nó chưa hiểu mấy

_Chuyện bà nói em không phải người thường, 23 tuổi sẽ... - Hắn chưa nói xong thì đã bị nó lấy tay chặn miệng

_Đừng nhắc nữa, cái gì tới sẽ tới, vẫn còn gần 1 năm mà, đừng lo lắng, dù thế nào đi chăng nữa, em cũng không theo thiên thần kia đâu - Nó khẽ cười

_Hứa đấy, không được bỏ anh một mình, cô đơn lắm, anh sợ cảm giác đợi một ngừoi lắm - Hắn nhìn nó như van xin

_Vâng - Nó cười

_Mà theo như anh nghĩ, chắc vị thiên thần kia yêu em nên mới muốn em theo anh ta ấy, gặp là anh xử hắn liền, dám có ý đồ đưa vợ anh đi sao? - Hắn khẽ nắm tay thành nấm đấm

_Yên tâm đi, chỉ khi em chết mới theo anh ta được mà, chỉ cần không chết là được rồi - Nó cười

_Anh sẽ bảo vệ em, mãi mãi - Hắn nhìn vào mắt nó cười

_Ừm - Nó ngoài mặt cười cười nhưng thật ra không phải không lo lắng, cũng rất lo lắng đó, nó sợ câu nói mà bà hắn nói nhỏ với nó..kiếp trước..nó cũng là thiên thần, do bị phạt nên làm người và vào hoàng tộc Anh đến 23 tuổi xem như hình phạt kết thúc, sẽ phải trở về làm thiên thần, biến mất mãi mãi trong mắt người thường...