Áo Của Phu Nhân Lại Gây Chấn Động Toàn Thành Phố Rồi

Chương 12: 12: Ai Đụng Tới Liền Trở Mặt





Trong phòng khám tâm lý, Kiều Niệm quen lối đi qua hành lang dài và lấy được thứ mình muốn ở phòng chuẩn liệu.

Bác sĩ tâm lý ở đây trẻ hơn mọi người nghĩ, cao nhất là hai mươi tuổi, có một đôi mắt đào hoa còn câu hồn hơn cả Giang Ly, anh ta mặc một chiếc áo phông đen có cổ chữ V trong chiếc áo khoác trắng, đường viền cổ áo dài đến tận ngực, anh ta còn thấy chưa đủ, trên đó còn treo thêm một sợi dây chuyền đầu lâu bằng bạc, những chiếc đầu lâu sáng chói trong ánh mặt trời, kiêu ngạo và độc đoán!
Chỉ là mở miệng ra có chút đáng ghét.

"Kiều Tiểu Niệm, vừa rồi sao không chịu nghe điện thoại của tôi?"
Kiều Niềm đổ toàn bộ thuốc của mình vào bình kẹo cao su, sau đó thuận tay vứt nhãn thuốc vào thùng rác, không ngẩng đầu trả lời cậu: "Đang ăn cơm.

"
Ở đây cô thoải mái hơn nhiều, đứng cũng không đứng thẳng.


Vệ Lâu không chấp nhận lý do này, đem gương mặt tai họa xấn tới trước mặt cô, ép cô nhìn cậu: "Ăn cơm có quan trọng như ông đây sao?"
Kiều Niệm bị cậu gây tới phiền, nhíu mày, vô tình dứt khoát đẩy mặt cậu ra: "Đừng sáp tới đây, tôi sợ tôi ngứa tay đấm cậu.

"
"Chậc, mưu sát chồng nha!"
Cậu nói như vậy nhưng thân thể đã lui về sau, không sáp gần như vừa nãy nữa, gương mặt đẹp trai u oán: "Dù gì tôi cũng là bạn trai cậu, không cần vô tình vậy chứ?"
Kiều Niệm uốn lại cách dùng từ của cậu: "Là bạn trai cũ!"
Vệ Lâu không cho là đúng: "Bạn trai cũ cũng là bạn trai! Dù sao cậu cũng đã chia tay với tên Phó Qua đó rồi, là lốp dự phòng lâu như vậy, cậu không cân nhắc cho tôi lên chính cung sao?"
Cậu ta bình thường thích nói đùa, có lúc Kiều Niệm cũng không biết cậu ta đang đùa hay là nghiêm túc, cô không kiên nhẫn gạt tay cậu ta ra, nhíu mày: "Không cân nhắc! Không phải từng thử qua rồi sao? Cậu không được.

"
Cậu không được!
"Mới ba ngày mà cậu đã biết tôi không được?" Vệ Lâu cảm thấy uất nghẹn, khuôn mặt tuấn tú tối sầm lại tức giận, nghiến răng nghiến lợi: "Chỉ cần cậu chịu thử với ông đây, ông đây so với ai đều tốt hơn nhé!"
Ba ngày, chỉ ba ngày, cậu liền bị cô đá.

Cậu còn chưa nắm được tay nhỏ, lại còn bị hai chữ không được đè ở trên đầu, truyền ra ngoài cậu sẽ bị người ta cười rụng răng!
"Được tới nỗi cậu gọi ba!"

Kiều Niệm không đếm xỉa đến cậu đang tức đến bôc khói, lạnh đạm vô tình nói: "Không, cậu không được.

"
"Mọe!"
Vệ Lâu không nói nên lời, chống trán, tức giận lý giải với cô: "Cái gì mà tôi không được hả? Kiều Tiểu Niệm, rõ ràng là cậu không được nhé? Cậu mẹ nó có bệnh gì vậy? Người khác phái vừa đụng vào cậu, cậu liền phản cảm nóng nảy.

Ông đây đã bắt cả trai bao số một Nhiễu Thành tới hỏi rồi, người ta duyệt qua vô số phụ nữ cũng chưa từng nghe qua loại bệnh này! Loại bệnh này của cậu, tôi đã thấy qua ở một nơi!"
Kiều Niệm không khỏi tò mò: "Nơi đó?"
Vệ Lâu kéo khóe môi, cười nhìn cô chằm chằm: "Tình yêu thuần khiết tổng tài yêu tôi.

"
Kiều Niệm: "?"
Vệ Lâu nhìn gương mặt trái xoan trắng sứ của cô, trong sự lạnh lùng có chút thờ ơ lại vô tình hấp dẫn người khác, luồng khí nóng nảy đã hạ xuống hơn một nửa.


Cậu có hơi khó thở, uống một ngụm nước lạnh, hạ nhiệt một chút, giống như quả bóng da bị xì hơi, cậu khoác khoác tay: "Tiểu thuyết mạng.

Cậu không biết cũng đúng!"
Tình tiết cay mắt, nội dung khoa trương, cậu cũng lười nhớ lại lần hai.

Có điều nam chính trong đó lại có tình trạng giống như Kiều Niệm, không đụng được bất cứ người khác phái nào, ai đụng tới liền trở mặt.

.