Asisu BH Phấn Khích

Chương 65: Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu




“Là nữ hoàng bệ hạ!”

“Mau nhìn kìa, nữ hoàng đi cùng hoàng thượng tới!”

“Đúng là nữ hoàng bệ hạ, người đến giúp chúng ta phải không?”

Binh lính đã từng nhìn qua phong thái của Tử Huyền trên chiến trường Assyria đều vô cùng phấn chấn, “May quá, có thần lực của nữ hoàng, chắc chắn chúng ta sẽ thắng lợi! Không cần phải e ngại hoàng tử Puntie kia nữa!”

Dưới ánh mắt chờ mong của binh lính, Tử Huyền đi cùng Menfuisu lên chiến thuyền, nhìn về phía xa.

Trên mặt biển, có thể thấy hạm đội của đối phương, màu cờ đen kịt nổi bật trên nền trời xanh mây trắng, dường như có thể thấy hành động của binh lính trên thuyền, hơn nữa càng lúc càng rõ ràng…

Rõ ràng là đối phương đang tiến lại gần…

“Chị, con tàu lớn ở giữa chính là chủ hạm, hoàng tử Puntie ở ngay trên đó!”

“…” = = cái này còn cần phải nhắc sao? Người nào có mắt cũng đều nhìn thấy… Bởi vì con tàu đó thật sự rất tráng lệ, so với đám chiến thuyền xung quanh, giống như con gà mái và đám gà con…

“Lúc em lên tàu, có để ý số lượng thị vệ không?”

“Phòng thủ trên tàu không nhiều lắm, trong khoang thuyền chỉ có một mình hoàng tử kia, em đã nhìn qua, bên trong trang trí vô cùng xa hoa. Nhưng em nhớ rõ ráng Puntie không giàu có…”

“…”

Hoàng tử này thật mạnh mẽ, có thể chế tạo một con tàu lớn chỉ để một mình hắn ở sao… Hơn nữa ngay cả Menfuisu cũng khen nó rất xa hoa, nếu Puntie thật sự không có tiền, quốc khố….

Màu cờ đen tung bay càng ngày càng đến gần, quân đội Ai Cập giữ chặt vũ khí, chờ lệnh tấn công. Cung thủ trên sàn tàu đã giương cung sẵn sàng, mũi tên đầu nhằm về phía chiến thuyền của Puntie.

Tử Huyền đi về phía trước, nheo mắt lại quan sát.

Rèm cửa ở khoang tàu được vén lên, một người thanh niên tuấn tú đi ra, từ xa nhìn về phía này.

Hắn chính là hoàng tử Puntie sao?

Cô nhớ là chưa từng nhìn thấy gương mặt của đối phương trong nguyên tác truyện tranh, đó là một người hoàn toàn xa lạ. Nhưng không hiểu vì sao, dường như có thể cảm nhận khí chất quen thuộc.

Chẳng lẽ thật sự là người quen ở Hunter sao?

Cẩn thận quan sát, Tử Huyền phát hiện trên người đối phương có niệm lực di chuyển.

Đúng là hắn có niệm lực! Tử Huyền vô cùng hứng phấn, rời khỏi Hunter đến Ai Cập đã lâu, rốt cuộc cũng gặp được một người coi như là đồng hương? Thế này có được tính là ở nơi đất khách quê người gặp lại bạn cũ không nhỉ?

Nhưng rõ ràng đối phương không có cảm giác vui vẻ này, lạnh lùng đứng trên sàn tau, ánh mắt luôn dừng lại trên người cô.

Không nói chuyện, gương mặt trầm tĩnh, có thể thấy được hắn cũng đang nghi ngờ. Cảm giác này thật sự rất quen thuộc…

Lâu lắm rồi mới gặp được một người có năng lực tương đương, tâm lý hiếu chiến của Tử Huyền lại rục rịch dâng lên, một thời gian dài không có đối thủ đánh ngang nay, có thể đánh một trận thế này thật kích thích! Đúng là lễ vật thần thánh!

“Này! Chúng ta đánh nhau một trận đi!”

Cũng không đợi trả lời, vừa dứt lời, Tử Huyền đã nhảy ra bên ngoài. Vẫn còn cách khá xa chiến thuyền đối phương, Menfuisu hoảng hốt nhìn theo. “Chị, cẩn thận!”

Người thanh niên bên kia cũng nhanh chóng phản ứng lại, nghênh đón.

Trong chớp mắt, niệm lực lan tỏa, khí thế kinh người.



“Nữ hoàng Asisu vừa mới bay qua ư?” Cả quân lính Ai Cập lẫn quân lính Puntie đều trợn mắt há hốc mồm nhìn hai người giao chiến, tốc độ của bọn họ quá nhanh, chỉ có thể nhìn thấy hai bóng người nhanh chóng tới gần, đánh nhau, lùi lại, tiến lên phía trước.

Zousu đang gục mặt trên một con thuyền khác liền ngẩng đầu lên: “Hoàng tử ơi! Hóa ra ngài còn có thể đánh nhau với người khác! Thật hiếm có!”

“A aaaaaaa, không đúng!” Lại quỳ rạp xuống đất, “Hoàng tử, ngài gặp đối thủ phải vô cùng cẩn thận! Đừng có khinh địch! Phải chiến thắng cô gái kia! Nếu ngài không chống đỡ được thì phải nói nha, đừng thấy mất mặt khi bị thua dưới tay một cô gái, bảo vệ thân thể an toàn mới là chuyện quan trọng! Còn nữa, lúc ngài muốn ném đồ thì đừng có ném thần, thần là thuộc hạ trung thành nhất cảu ngài. Là tướng quân lợi hại nhất của Puntie kiêm đội trưởng đội thị vệ, nếu ngài bị thương, thần còn có thể hầu hạ ngài;…”



Trên trán hai người kia hiện lên mấy vạch đen, nhưng động tác ra tay vẫn không bị ảnh hưởng chút nào.

Nghiêng đầu tránh một đấm đánh tới, Tử Huyền giơ tay đấm về phía yết hầu đối phương, bóng ngươi khẽ lay động một cái, một cú đá ngang sườn đánh tới. Không tránh được, đành phải nhanh chóng lui về phía sau.

Thật vui! Đã lâu rồi không được đánh thoải mái như vậy!

Chỉ trong vòng mười mấy phút, bọn họ đã đánh mấy trăm hiệp. Có niệm lực cường hóa, tốc độ bảo đám, khiến một người cả năm không được đánh nhau như Tử Huyền vô cùng hưng phấn!

Trong lúc Tử Huyền kích đọng, đột nhiên hai tay đối phương vung thẳng về phía trước, mấy vật thể màu đen đều phóng tới.

Ánh mắt Tử Huyền trợn to, kinh ngạc vô cùng, nhảy lên cao hơn, tránh mấy vật thể màu đen đó.

… Vừa rồi là niệm đinh? ! ! ! ! ! ! ! !

Không có người ngăn cản, niệm đinh bay thẳng về phía quân Ai Cập, Tử Huyền trên không trung quay ngược trở lại, giơ tay nhấc một tầng nước làm tấm màng bảo vệ chắn trước bọn họ.

“Irumi Zoldyck!” Sau khi rơi xuống, Tử Huyền lại mỉm cười bay lên, rốt cuộc cũng xác nhận được thân phận đối phương, ánh mắt sáng lấp lánh.

“…” Im lặng một lúc, “Tử Huyền?”

“Đúng vậy, là tôi đây!” Tử Huyền lập tức đã chạy tới, “Quả nhiên! Căn cứ theo kinh nghiệm thường xuyên đánh nhau của chúng ta, anh đã nhận ra tôi! Hu hu, Irumi, tôi rất nhớ anh!”

“Tôi cũng rất nhớ cô.”

“Hả?”

Không có gì thay đổi, miệng Irumi nhếch lên, bắt đầu tính toán. “Người vay nợ Tử Huyền, từ năm XX đến năm XX, đã vay ta hai trăm triệu. Sau đó, trái với khế ước trốn tránh XX năm, tính tiền lãi trong khoảng thời gian này, cùng với phí đuổi bắt của ta, phí sử dụng phi thuyền, phí tìm tòi tin tức, phí ảnh hưởng nhiệm vụ ám sát, số tiền hai trăm triệu đã tăng lên, tổng giá trị tài sản ước tính… Đợi chút, tổng cộng là hai trăm năm mươi hai tỷ tám trăm triệu. Cảm ơn, hân hạnh được phục vụ.”

“… Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu ư?”

“Đúng thế.”

… 囧

Vốn đang vui sướng, Tử Huyền ngẩn người, ngơ ngác nhìn Irumi. Mà Zousu vốn đang lảm nhảm xem trận chiến lại lắc đầu, tuy rằng hắn không hiểu ngôn ngữ thế giới Hunter mà Tử Huyền đang dùng, nhưng nhìn tư thế của hoàng tử và một chuỗi ngôn ngữ mang phong cách quen thuộc, hắn biết hoàng tử điện hạ đang làm gì…

Bi thảm rơi lệ, hoàng tử ơi, hiện giờ ngài đang ở trên chiến trường đó ạ!

Menfuisu và Izumin vừa đuổi tới cũng hoang mang nhìn trận kịch chiến của bọn họ đột nhiên đổi thành đàm phán thân mật, sau đó sắc mặt nữ hoàng lại vô cùng thất bại…

Hiện giờ trong đầu Tử Huyền chỉ còn tồn tại mấy con số.

Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu. Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu. Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu. Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu. Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu. Hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu.

Tiền tiền tiền tiền tiền tiền…

“Irumi…” Tử Huyền thân thiết gọi to, lộ ra cặp răng khểnh sáng bóng như tuyết, Irumi cảnh giác nhìn cô chằm chằm.

“Irumi, anh không cần căng thẳng như vậy, đều là do tôi có lỗi với anh!” Dáng vẻ vô cùng đau đớn. “Tội nợ lâu như vậy không trả, đúng là không thể tha thứ được! Chỉ có hai trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu mà thôi, không nhiều lắm! Lâu lắm rồi mới có thể gặp lại anh, số tiền ấy không nhiều! Tôi chắc chắn trả đủ cho anh không thiếu một đồng! Xin hãy tin tưởng thành ý của tôi!”

… Irumi lui về phía sau từng bước.

“Irumi, anh không tin tôi sao? Đúng là tôi đã làm anh mất lòng tin rồi! Thế thì phải bồi thường thêm tiền, thêm một trăm tỷ nữa, để tôi dùng tiền thật bồi thường cho anh!”

… Irumi lại lui về phía sau từng bước.

“Hiện giờ là ba trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu, Irumi tốt bụng như thế, còn cho tôi nợ đến ngày hôm nay, tôi mà không trả hết thì lương tâm tôi làm sao an ổn được. Tôi còn tính người nữa không? Chắc chắn tôi sẽ tự tay đưa ba trăm năm mươi hai tỷ, tám trăm triệu cho anh! Đền bù tổn thất thể xác và tinh thần cho anh!” Dừng một lúc, “Nhưng…”

Irumi: =.=#

Cuối cùng cũng đã đến trọng điểm…

“Nhưng tiền thế giới này không giống tiền ở thế giới kia! Đúng là đả kích lớn với thành ý của tôi!”

À… Tay phải xoa xoa cổ tay trái, thì ra là vậy.

“Có thể dùng vàng để đổi.”

“Vàng ư? Cái thứ vàng thô tục đó sao có thể biểu đạt sự chân thành thành khẩn muốn xin lỗi của tôi chứ? Irumi, anh hãy yên tâm, cho dù thế giới này không có tiền của thế giới Hunter, tôi tin rằng một ngày nào đó tôi có thể tìm thấy nó! Dù sao các thời không có thể liên hết với nhau, chắc chắn tôi sẽ tìm ra loại tiền đó! Tôi thiếu nợ bao nhiêu sẽ trả hết, chắc chắn sẽ không trả thiếu anh một đồng.”

“Tôi chấp nhận dùng vàng để đổi…”

“Anh chấp nhận, nhưng tôi thì không! Cho dù thế giới này không có, tôi cũng sẽ tìm cách trở về thế giới khác, hay là trực tiếp quay về Hunter trả tiền cho anh!”

Irumi chưa kịp phản bức, Tử Huyền lại lấn tới, “Được rồi, cứ quyết định như vậy đi. Nhưng hiện giờ còn chút phiền phức, phải suy nghĩ xem tiếp theo nên làm thế nào, Irumi, chúng ta đang ở trên chiến trường… quân đội của anh đang chiến đấu với quân đội của tôi …”

“Ta nhận hoàng kim cùng giới ni đổi…”

Irumi liếc mắt nhìn xun quanh, hiện giờ nhắc đến chuyện của hai quốc gia, cũng dùng lại ngôn ngữ của thế giới này.

“Phí chế tạo chiến thuyền, phí dịch vụ cho binh lính, phí tổn nhân công trên biển, phí thời gian của tôi….”

“Cứ tính thêm nợ vào trong tài khoản của tôi.”

“Không được, đây là nợ ở thế giới này.”

“Được rồi… Irumi, anh tới Ai Cập chính là vì sản vật ở đây phải không, tôi sẽ chuẩn bị cho anh một món quà đặc biệt.”

“Chấp nhận.”

“Vậy Irumi anh tới Ai Cập làm khách đi, để tôi có thể tiếp đãi anh chu đáo, tôi mời khách, không cần từ chối.”

“…” Lại liếc mắt nhìn xung quanh, “Phí đóng quân của quân đội…”

“Tôi không chi. Binh lính của anh ăn uống no đủ cũng có làm việc cho tôi đâu, tôi đã phải trả phí tiêu dùng của bọn họ lúc trước rồi. Phí dừng chân của năm vạn binh lính ở Ai Cập là năm nghìn khối vàng.”

“Hai nghìn.”

“Ba nghìn rưỡi.”

“Hai nghìn.”

“… Hai nghìn.” Orz

Zousu càng thêm bi thảm, một phần vàng của hắn bị bán cho Ai Cập sao? Thần linh ơi, hoàng tử ơi…

Mà Menfuisu, Izumin và các tướng lĩnh nghe bọn họ cò kè mặc cả đều không hiểu gì… Không khí trầm mặc bao trùm chiến trường, chỉ có hai đương sự khoan khoái đi về phía hoàng cung Ai Cập…