Ba Của Bảo Bảo Là Tổng Tài Khó Đối Phó

Chương 507: Một ngụm cạn ly, tửu lượng mạnh như vậy!




Nghĩ đến đây Đường Thi cảm thấy chạnh lòng hơn một chút, nhưng không thể không hùa theo mọi giọng điệu của Mã Kiến, bởi vì cô ấy không đủ sức mạnh.

Nếu như có thể mạnh hơn một chút, giống như Bạc Dạ mạnh mẽ giết người dứt khoát năm đó, ngươi có thể tuyệt đối có quyền nói chuyện sao?

Mã Kiến cảm nhận được sự phân tâm của Đường Thi liền bất ngờ vỗ tay và gọi người phục vụ rót thêm rượu vào ly của Đường Thi, Đường Thi thậm chí không kịp từ chối, người phục vụ đã mở một chai rượu mạnh Hennessy V và trực tiếp rót vào ly của Đường Thi.

Tất cả những ai đã từng ở trong tiệm rượu đều biết rằng không có gì ghê gớm nếu chỉ uống một loại rượu trong một đêm, cùng lãm là bị nôn một trận nhưng uống kết hợp nhiều loại rượu là điều kinh khủng nhất, thậm chí nó sẽ bị ngất xỉu và phải gọi cấp cứu tới đưa đi.

Đây là ý tưởng của Mã Kiến, cho dù tửu lượng của Đường Thi có tốt đến đâu, các loại rượu được pha trộn vào với nhau, thì khó mà có thể đỡ được.

Nghĩ đến đây, Mã Kiến nheo mắt cười, khuôn mặt mập mạp như vắt hết dầu, ngón tay mập mạp nâng ly rượu lên với Đường Thi.

Đường Thi cười mạnh một tiếng, lòng của Mã Kiến thì ai cũng biết, nhưng những người anh ta mang đến là để giúp đỡ anh ta, một mình Đường Thi thì khó mà thoát thân được.

“Nào, để tỏ lòng kính trọng với nữ chủ tịch của chúng ta, cô Đường Thị, cạn ly!” Mã Kiến nhiều năm trà trộn vào nơi trăng gió này, tửu lượng khỏi phải nói, nhưng Đường Thi rất ít khi ra ngoài, hơn nữa xuất thân là thiên kim tiểu thư con nhà nòi, sao có thể uống loại rượu mạnh như vậy được?

Hai mắt của Đường Thi đỏ lên, vẻ đáng thương nhưng mạnh mẽ càng làm cho Mã Kiến cảm thấy ngứa ngáy trong lòng, người phụ nữ này hắn ta để ý đã lâu, không biết đêm nay hẳn có thể đoạt được miếng thịt này không.

Nghiến răng nghiến lợi, Đường Thi ngẩng đầu uống một hơi cạn sạch ly rượu mạnh như vậy, một lúc sau cảm thấy cổ họng như bị ly rượu này thiêu đốt.

Cô chạm vào cổ họng của mình và nhìn lên để xem biểu hiện của Mã Kiến, người đàn ông vẫn đang cười toe toét, và đôi môi đen mập mím lại: “Cô Đường Thi đúng là một người có tửu lượng tốt, quả nhiên có thể ngồi vững vàng trên vị trí tống giám đốc tập đoàn Bạc Thị, người ta nói Bạc Dạ chết rồi, không biết có đúng không?”

Đường Thi dường như đã bị kích thích, đột nhiên từ chỗ ngồi đứng lên, nằm chặt ngón tay hét lớn: “Không có!”

Cô kích động đến mức Mã Kiến sững sờ, khi hoàn hồn lại, người đàn ông thô bạo cười: “Cô Đường Thi, vẫn còn có tình cảm với anh ta sao? Lúc trước tôi nghe nói hai người không hợp nhau, một mất một còn hay sao?”

Đường Thi như bị tát vào mặt, nắm chặt tay, chậm rãi ngồi trở lại, khóe miệng chỉ có thể cười: “Giám đốc Mã nghĩ nhiều rồi, chẳng qua là cái chết của Bạc Dạ, nếu là tin đồn, thì đối với tập đoàn Bạc Thị sẽ có ảnh hưởng rất lớn.

“Ồ? Lẽ nào, Bạc Dạ thật sự đi du học nửa năm không thấy bóng người sao?”

Mã Kiến gần như muốn giết chết Đường Thi: “Nghe nói dù dùng biện pháp gì liên lạc với Bạc Dạ đều không có tin tức. Anh ta sẽ không ngồi tù chứ ha ha ha, giống như cô của năm năm trước”

Người này chẳng biết xấu hổ lợi dụng năm đó Đường Thỉ ở trong tù để đả kích cô ấy!

Người phụ nữ sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, nụ cười trên mặt thậm chí khiến người khác đau lòng, nói: “Anh Mã Kiến quả thật là người giàu trí tưởng tượng, chỉ bằng chúng †a bàn chuyện mảnh đất ở Bạch Thành còn vui hơn chuyện năm năm trước tôi ngồi tù đúng không?”