Bá Hoàng Dụ Lãnh Phi

Quyển 2 - Chương 16




Dứt lời, Tống Vãn Ca nhẹ nhàng đọc, đúng là kiệt tác 《Lạc Thần phú》 có một không hai lưu danh nghìn đời của Tào Thực:

Hình dáng của nàng,

Nhẹ tựa chim hồng,

Uyển chuyển như rồng.

Rực rỡ thu cúc,

Tươi rạng xuân tùng.

Phảng phất như mây che bóng nguyệt,

Phiêu diêu như gió bay làn tuyết.

Từ xa mà ngắm, trắng như ráng mặt trời lúc ban mai,

Tới gần mà xem, tươi như đoá phù dung trên dòng biếc.

To nhỏ vừa tầm,

Ngắn dài hợp độ.

Vai tựa vót thành,

Eo như được bó.

Cổ gáy thon dài,

Da ngần hé lộ.

Sáp thơm không dùng,

Phấn màu chẳng ngự.

Tóc búi mây bồng,

Mày uốn thon cong.

Ngoài môi thắm đỏ,

Răng ngà bên trong.

Con ngươi khẽ liếc,

Má lúm đồng tiền.

Phong tư kiều diễm,

Dáng tĩnh thân nhàn.

Nhu mì khoan nhã,

Mê hoặc tiếng thanh.

Phục trang khoáng thế,

Cốt mạo như tranh.

Khoác áo lụa ngời sáng,

Khuyên tai toả sắc xanh.

Tay đeo lông thuý vàng làm trang sức,

Người kết ngọc minh châu xung quanh.

Giày viễn du thêu hoạ tiết,

Quần mây lụa phất nhẹ nhàng.

Ẩn bóng lan toả hương ngát,

Dạo bồi hồi bên sườn non.

Rồi chợt nhẹ nhàng bay bổng,

Chơi đùa nhởn nhơ.

Trái cờ ngũ sắc,

Phải lộng quế che.

Nâng tay trắng ngần bên bến trong,

Hái cỏ chi đen nơi nước xiết.

Ta mến vẻ đẹp của nàng,

Lòng thổn thức khôn nguôi.

Không người mai mối lương duyên,

Đành nhờ ánh mắt tỏ lời.

Mong lòng thành được chấp thuận,

Cởi ngọc bội ngỏ thưa.

Ôi nàng thực hoàn mỹ,

Thông lễ nghĩa, hiểu thi từ.

Mang ngọc quỳnh đáp lại ta,

Chỉ nơi hẹn ước tại vực sâu.

Lưu luyến chân thành biết bao,

Chỉ e nàng dối lừa.

Cảm Giao Phủ bị bội ước,

Lo lắng do dự nghi ngờ.

Trấn yên niềm hoan hỉ,

Giữ lễ giáo mà e dè.

Rồi Lạc thần cảm động,

Bồi hồi dùng dằng.

Thần thái ly hợp,

Lúc tối lúc bừng.

Thân nhẹ bổng như hạc đứng,

Như sắp bay lại ngập ngừng.

Dẫm đường tiêu hoa nồng đượm,

Đi lối cỏ ngát mùi hương.

Ngâm nga mãi lòng yêu mến,

Tiếng ca buồn bã khôn cùng.

Rồi chúng tiên tụ họp,

Kéo bè bạn lại.

Hoặc đùa nước trong,

Hoặc bay trên bãi,

Hoặc hái minh châu,

Hoặc tìm lông biếc.

Hai Tương phi từ nam về,

Đem du nữ sông Hán tới.

Than Bào Qua cô đơn,

Kể Thiên Ngưu không bạn.

Áo nhẹ phất phơ trong gió,

Buông tay hồi lâu đứng lặng.

Thân tựa chim bằng,

Phiêu dật như thần.

Nhẹ nhàng đạp sóng,

Áo bọt nước sinh.

Cử động vô thường, như nguy như an.

Đứng đi khó đoán, như tiến như hoàn.

Mắt chuyển lưu tinh,

Vẻ ngọc rỡ ràng.

Ngậm lời chửa thốt,

Hơi đượm hương lan.

Dung mạo nhu mì,

Ta bữa quên ăn. 

Ngâm xong một chữ cuối cùng, Tống Vãn Ca thả lỏng một hơi thật lớn. Vù, mệt chết nàng, thi phú dài như vậy, cũng may trí nhớ nàng tốt có thể hoàn chỉnh hết. Ha ha, ngẫm lại vẫn là cảm thấy rất thành công. Mặc dù là đạo văn Tào đại thi nhân, nhưng ai nói đạo thơ thì không cần bằng bản lãnh thật sự đâu? Đó hẳn là giết chết không ít tế bào não đấy.

Nhìn nhìn lại khách trong đại sảnh, ánh mắt si mê, tất cả đều thành hình dáng ngu si, rất rõ ràng đều đắm chìm ở trong mỹ mạo của mỹ nhân ‘Lạc thần’ trong bài thơ Tống Vãn Ca vừa mới đắp nặn ra, giống như thần nữ trong bài thơ kia đã nhảy ra, thật rõ ràng, xinh đẹp tươi đẹp đứng ở trước mắt mọi người nói cười vui vẻ.

"Thơ hay thơ hay, Khuynh Thành cô nương quả nhiên rất tài tình, từ ngữ hoa lệ mà không mạnh mẽ, ý thơ tươi mát, làm người ta thích. Hơn nữa chú ý sắp xếp theo đối ngẫu, câu đối và âm luật, ngôn ngữ chỉnh tề, ngưng tụ, sinh động, tuyệt đẹp. Sinh động miêu tả, lại thêm so sánh, tô đậm hài hoà, rắc rối biến hóa xảo diệu thoả đáng, làm cho người ta một loại lớn mà không phiền, cảm giác xinh đẹp mà không kinh hãi, khiến người cảm thấy như đang nhìn một bức màu vẽ tuyệt diệu, người trong cuộc thật sinh động, mà không làm cho người ta sinh ra loại cảm giác hư vô. Đối hình thể, ngũ quan, tư thái của Lạc Thần được miêu tả làm cho người ta truyền lại dung mạo cá lặn của Lạc Thần, dung nhan nhạn rơi. Đồng thời, lại có hoa sen trong nước, hoa văn trang sức thiên nhiên, tươi mát cao thượng. Hơn nữa miêu tả thần thái của Lạc Thần, khiến người cảm thấy gi¬ai nhân thoáng như hiện ở trước mắt, phong tư yểu điệu, làm cho người ta vui vẻ vong ngã. Thi phú này vừa ra, ngày sau sợ là dẫn đầu làng văn, không người có thể làm ra.” 

Trong gian phòng trang nhã ở lầu hai không biết là chỗ nào vang lên tiếng than kinh hãi và dẫn đầu vỗ tay, thế này mới kéo về tâm thần mọi người trong phòng từ trong say mê. Lập tức vỗ tay như sấm, liên tiếp, kéo dài không thôi.

Rất rõ ràng, cuộc tỷ thí này Tống Vãn Ca thắng. Nhưng nàng đối với thanh âm ca ngợi này có vài phần nghi kỵ và nghi ngờ, cảm thấy tiếng nói bá đạo tà mị cuồng tứ lại lạnh như hàn đàm này có vài phần quen tai, nhưng nhất thời lại nhớ không nổi chủ nhân giọng nói này là ai.

Mà Mị Cơ nghe được giọng nói này, vẻ mặt đột biến, trong mắt nháy mắt dấy lên ghen tị và lửa phẫn hận.

Thấy con gái nhà mình thắng, tú bà quả thực cười híp mắt. Uốn éo cái mông lại đi lên vũ đài, có chút vừa lòng nhìn Tống Vãn Ca một cái, sau đó hướng về khách trong phòng nói: “Trận tỷ thí này cô nương Khuynh Thành trong lâu của ta thắng, kế tiếp tiến hành trận tỷ thí ca nghệ cuối cùng. Người tới là khách, trước hết Mị Cơ cô nương ở Yên Chi lâu biểu diễn đi.”

Nghe vậy, Mị Cơ thu hồi lửa dày đặc ghen ghét ở đáy lòng, hướng về mọi người trong phòng yêu mị cười nói: "Các vị quý ông, các vị công tử, bây giờ ta bêu xấu, kính xin các vị cho ta tràng vỗ tay lớn nha!” Dứt lời, lại là ánh mắt mị hoặc ném xuống mọi người. Nụ cười kia làm cho người ta mê say, giọng nói kia mị tận xương tủy, làm cho người ta nghe xong cả người nhẹ bay bay, giống như đám mây bay ở phía chân trời.

"Tươi cười rất mị hoặc lòng người, giọng nói thật sự kiều mị!” Tống Vãn Ca âm thầm nói ở đáy lòng, đây là cái cổ đại gọi là mị thuật ư?

Thừa dịp mọi người thất thần hết sức, Mị Cơ xinh đẹp cúi người ngồi xuống, dùng một loại nhạc khí kỳ quái hát đệm. Tống Vãn Ca biết nhạc khí kia, đàn tranh không giống đàn tranh, đàn cổ không giống đàn cổ, tỳ bà không giống tỳ bà, không phải tiêu cũng không giống sáo, đúng là nhạc khí nàng ta sử dụng ở trên tiệc quốc khánh lần trước.

“Không phải yêu phong trần, giống bị tiền duyên lầm. Hoa rơi hoa nở đều có thần mùa xuân quản.

Đi cũng chung phải đi, ở thì làm sao im lặng nếu hoa trên núi cắm đầy đầu, chớ có hỏi nô về.”

Một đoạn này Mị Cơ hát hơi sầu não, giọng trầm thấp dịu dàng lại triền miên gợi cảm, thẳng đem trái tim tìm vui của phần đông khách trong phòng gãi ngứa khó chịu. Hơn nữa biểu tình mờ mịt ai oán sầu lo kia, lại tăng lên dung nhan xem ra khúm núm thiên thành kiều mị của nàng ta, bảo người đàn ông tham luyến sắc đẹp trong phòng này làm sao có thể không quỳ ở dưới váy của nàng ta.

Một đoạn hát xong, từ của Mị Cơ lại chuyển, khúc nhạc trong chớp mắt lại đổi thành một loại làn điệu khác, nghiễm nhiên có một loại ý vị liếc mắt đưa tình hỗn hợp trong khúc.

“Nói rõ nói thề, tình mừng nói ý, dễ động xuân tình đầy giấy. Nhiều ứng niệm thoát không qua, là người tiên sinh nào dạy.

Không trà không cơm, không nói một lời, một mặt cung hắn tiều tụy. Tương tư đã là nhàn không bằng, lại có bản lĩnh của ngươi. “

Một đoạn này hát xong, ngay cả Tống Vãn Ca cũng không thể không cảm thán cảm kích biết chuyển điệu lại không mất phong nhã của nàng ta, hơn nữa cũng là tài tình khó được. Hơn nữa tiếng hát kia không hề thương cảm trầm thấp, mà là mềm mại đáng yêu vô cùng, mê hoặc người đến cực điểm, giống như gió xuân mơn trớn tim người, ngứa đến lòng người hốt hoảng, khiến xương cốt người như nhũn ra. Hoặc như tình nhân ở bên tai ngươi nói nhỏ nỉ non, tình nồng yêu ngữ, muốn nói còn ngừng, khiến ngươi như gặp phải điện tập kích, toàn thân tê tê, chỉ hận không thể xụi lơ ở trong ngực của nàng ta.

Mị Cơ hát xong một khúc, trăm mị ngàn kiều ngẩng đầu lên nhìn về phía mọi người. Tất cả khách ở đây nửa ngày cũng chưa phục hồi tinh thần lại, ánh mắt si say, tầm mắt vẫn đang nóng bỏng vô cùng dừng ở trên người của nàng ta, thật lâu luyến tiếc rời đi. Hiệu quả này làm cho Mị Cơ càng cao ngạo và đắc ý, nhưng khi nàng nhìn về phía Tống Vãn Ca tư thái tao nhã đi lên vũ đài thì trong mắt lại hiện lên dày đặc ghen tị cùng oán hận.

Vốn nàng căn bản là không đem Khuynh Thành để vào mắt, thật không nghĩ đến bài thơ mỹ nhân nàng ta vừa mới làm ra lại chiếm được sự thừa nhận cao sâu sắc của điện hạ. Nàng đi theo bên người điện hạ nhiều năm, còn chưa từng thấy qua điện hạ đối với nữ tử nào ca ngợi như vậy, ngay cả mình cũng không được. Dĩ nhiên, Luyến phi Tống Vãn Ca đã chết kia không tính. Tống Vãn Ca kia là cấm kỵ trong lòng điện hạ, cũng là nữ tử duy nhất điện hạ động tâm sinh tình. Chỉ tiếc, hồng nhan bạc mệnh. Bất quá cũng chết tốt, miễn cho nàng lo lắng cố sức tự mình ra tay.

"Khuynh Thành cô nương, tới phiên cô nương.” Mị Cơ thu hồi tâm thần, giọng điệu không phải rất tốt hừ nói. Hí mắt nhìn nhìn Tống Vãn Ca, xoay người ôm nhạc khí của mình lui ra vũ đài.

Tống Vãn Ca tất nhiên có thể nhận thấy không thiện ý cùng ghen ghét của Mị Cơ đối với mình, chẳng qua nàng trực tiếp lựa chọn không nhìn. Đem lưu ly phượng cầm của Liên Mặc bày tốt, lập tức tao nhã vô cùng ngồi xuống. Thấy đại bộ phận khách trong phòng vẫn chưa hoàn hồn, vì thế vươn ngón trỏ ở trên dây cầm dùng sức gẩy, một tiếng bén nhọn chói tai rõ ràng lập tức vang lên, cả kinh mọi người trong khoảnh khắc hoàn hồn, đều cau mày, trên mặt mang vẻ giận nhìn về phía Tống Vãn Ca.

"Thật ngại quá, vừa rồi Khuynh Thành nhất thời lỡ tay, kính xin mọi người thứ lỗi!” Tống Vãn Ca cười nhẹ nhàng nói, hướng về mọi người đang ngồi khẽ gật đầu bày ra xin lỗi, thế này mới nhẹ giơ cổ tay trắng lên, mười ngón nhỏ và dài động dây đàn, động tác thành thạo mà tuyệt đẹp, tiếng đàn giống như nước chảy phát ra.

Một đoạn khúc nhạc ngắn thanh linh cao nhã dạo qua, Tống Vãn Ca thấy cơn giận của mọi người đã dần dần bình ổn, lực chú ý đều chậm rãi tập trung ở trên người của mình, thích thú khẽ hé đôi môi đỏ mộng, thâm tình hát:

Gương mặt quen thuộc của người trong mộng, chàng là hệ nóng ta trông coi

Cho dù nước mắt bao phủ thiên địa, ta sẽ không buông tay

Mỗi một khắc cô độc thừa nhận, chỉ vì ta từng ưng thuận hứa hẹn

Cảm động quen thuộc giữa ta và chàng, yêu sẽ thức tỉnh

Mọi sự tang thương chỉ có yêu là thần thoại vĩnh viễn

Sóng lên sóng xuống thủy chung không hủy chân ái ước hẹn

Trải qua đau đớn dây dưa bao nhiêu đêm tối giãy dụa

Nắm chặt hai tay để ta và chàng không bao giờ rời xa nữa

Bài hát này là nàng hát cho Liên Mặc, chính là hi vọng cuộc đời này bọn họ đừng chia lìa nữa. Thâm tình dày đặc Liên Mặc đối với nàng giống như là một thần thoại mỹ lệ mãi mãi không thay đổi, bất luận bao nhiêu luân hồi luân phiên, bất kể thế sự biến đổi như thế nào, lòng hắn đối với nàng, như trước, tình yêu hắn đối với nàng, vĩnh hằng. Tình ý của hắn, nàng không thể hồi báo, cũng hồi báo không được.

Ha ha, mấy ngàn năm si ngốc chờ đợi cùng vô oán vô hối hy sinh trả giá của Liên Mặc, bảo nàng làm sao hồi báo? Có năng lực lấy cái gì hồi báo? Chỉ có thương hắn, cố gắng đi đến thương hắn, cho đến khi yêu hắn giống hắn yêu mình, không cho hắn bị chút đả thương gì nữa, một chút cũng không.

Trên gối tuyết đóng băng yêu say đắm, thật tình ôm nhau mới có thể hòa tan

Ngọn lửa lay động trong gió, bất diệt cũng không nghỉ ngơi

Chờ hoa nở xuân đi xuân lại đến, năm tháng vô tình cười ta mê

Tâm như sắt thép mặc cho thế giới hoang vu, tưởng niệm vĩnh viễn cùng

Mọi sự tang thương chỉ có yêu là thần thoại vĩnh viễn

Sóng lên sóng xuống thủy chung không hủy chân ái ước hẹn

Trải qua đau đớn dây dưa bao nhiêu đêm tối giãy dụa

Nắm chặt hai tay để cho ta và chàng không bao giờ xa cách nữa

Năm tháng vui buồn chỉ có yêu là thần thoại vĩnh viễn

Ai cũng không quên đi lời thề từ xưa từ xưa

Nước mắt của chàng hóa thành bướm khắp bầu trời

Yêu là cánh chim bay lượn hai trái tim cùng nhau tự tại bay

Chàng là thần thoại mỹ lệ duy nhất trong lòng ta

Tiếng đàn du dương uyển chuyển ở đầu ngón tay Tống Vãn Ca chậm rãi lưu động, tiếng ca thâm tình dễ nghe động lòng người lại truyền khắp toàn bộ đại sảnh. Trong phòng yên tĩnh nghe không đến chút tạp âm gì nữa, chỉ trừ bỏ tiếng đàn cùng tiếng ca của nàng.

Hát xong một âm cuối cùng, Tống Vãn Ca che dấu suy nghĩ, một cái thu thế, khúc ngừng lại. Khúc ngừng mà dư âm không ngừng, lượn lờ vòng vòng, bên tai không dứt.

Mọi người thật lâu si say vào dư âm văng vẳng trong tiếng ca ngọt ngào bên tai và không mất triền miên, thật lâu mới ở trong tiếng kêu gọi liên tục của tú bà lấy lại tinh thần. Lập tức liều mạng vỗ tay, vỗ tay như sấm, quanh quẩn ở bên trong đại sảnh, đinh tai nhức óc, tầm mắt nóng rực mãnh liệt lại theo sát nhất cử nhất động của Tống Vãn Ca mà di động.

Mị Cơ thấy thế sắc mặt đã là tức giận đến phát xanh, âm thầm cắn răng phẫn hận không thôi. Thực hiển nhiên, cuộc tỷ thí này lại là Tống Vãn Ca hơn một chút. Kết quả như vậy là nàng trăm triệu thật không ngờ. Bất quá, nàng cũng không chán ngán thất vọng, tuy hai cuộc tỷ thí vòng thứ ba nàng đều thua, nhưng tổng hợp lại kết quả hai trận tỷ thí đầu đến xem, Khuynh Thành gần lắm cũng chỉ là đánh ngang tay với nàng mà thôi. Rốt cuộc cuối cùng ai có thể thắng được hoa khôi đệ nhất Phượng thành, còn chưa biết được đâu.

Vỗ tay gián đoạn, tú bà nhanh chóng nắm lấy cơ hội lên tiếng: "Các vị đại gia, các vị công tử, xin mọi người im lặng. Đêm nay Mị Cơ cô nương và Khuynh Thành cô nương của chúng ta tỷ thí đến đây là kết thúc, kết quả cuối cùng là hai người bất phân thắng bại. Nhưng hoa khôi đệ nhất Phượng thành từ trước đến nay chỉ có thể tuyển ra một người, cho nên chúng ta còn phải nghĩ cách khác để cho hai vị cô nương Mị Cơ cô nương và Khuynh Thành cô nương phân ra thắng bại.”

Tú bà nói tới đây, tạm ngừng, lại nói tiếp: “Theo ý ta, không bằng để cho Mị Cơ cô nương và Khuynh Thành cô nương của chúng ta tự ra một đề, người có thể làm khó đối phương là người thắng cuối cùng. Dĩ nhiên, thời gi¬an phải hạn chế ở trong vòng nửa nén nhang. Không biết các vị đại gia công tử đang ngồi, ý của các vị như thế nào?”

"Tốt, cách này của mama rất hay," lơi này của tú bà vừa nói ra, lập tức được mọi người trong phòng hưởng ứng.

Tống Vãn Ca cũng hiểu được cách này không sai, nhíu chân mày vượt qua tự hỏi đã nghĩ xong khảo đề. Ngẩng đầu lên, đối diện với vẻ mặt của Mị Cơ. Biểu tình khó hiểu, chắc là chuẩn bị đề nào rất khó giải để làm khó mình rồi.

"Cô nương trước hay vẫn là ta tới trước?” Tống Vãn Ca thản nhiên hỏi. Binh đến tướng chặn, nước tới đắp đất chặn, muốn nhìn một chút nàng ta có thể nghĩ ra đề khó gì đến đố mình.

"Ta ra đề trước đi.” Mị Cơ không có ý tốt cười cười, mị vừa nói. "Xin mời Khuynh Thành cô nương tùy tiện làm một bài thơ, chỉ là trong từ phải chứa một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười, trăm, vạn, hơn nữa trong từ phải theo thứ tự từ vừa đến vạn, lại từ một vạn trở về trước, cô nương có thể suy nghĩ đề này, không vượt qua nửa nén nhang thời gi¬an nha.”

"Không cần, bây giờ ta có thể trả lời vấn đề của cô nương.” Tống Vãn Ca không để ý tới biểu tình từ cuồng ngạo đến kinh nghi sau khi vừa nghe mình nói xong của Mị Cơ, cười lạnh một tiếng, lập tức đọc lên thi từ mình đã nghĩ tốt:

Một lần chia biệt

Hai nẻo tương tư

Nói rằng ba, bốn tháng

Ai ngờ năm, sáu năm

Đàn bảy dây không muốn gảy

Tám lối viết không còn hồn

Bài ca chín khúc đứt đoạn

Đình mười dặm ngóng trông mỏi mòn

Trăm nỗi ai oán

Ngàn nỗi nhớ mong

Vạn niềm trách chàng chẳng đừng.

Vạn tiếng ngàn lời nói chẳng hết

Trăm điều buồn bã, mười phần chán ngán

Ngày chín tháng chín lên cao trông nhạn

Trung thu tháng tám trăng tròn mà người chẳng tròn

Tháng bảy ngày rằm, đốt hương thắp đèn khấn nguyện trời xanh

Ngày nóng tháng sáu mọi người phe phẩy quạt mà lòng thiếp lạnh giá

Tháng năm lửa lựu lập lòe bỗng gặp mưa trận xối nát tan

Tháng tư tỳ bà chín vàng, thiếp vừa muốn soi gương lòng rối bời bời

Hoa đào tháng ba mặc cho nước cuốn

Tháng hai thả diều đứt dây

Ôi! (Ức = nhớ) chàng hỡi chàng!

Chỉ mong kiếp sau chàng là gái thiếp làm nam Nhi.

(Ngư Ca Tử dịch - Bài Quyết biệt thư)

Lúc này thật phải cám ơn đại tài nữ Trác Văn Quân kia rồi, nếu không mình thật sự bị Mị Cơ kia làm khó.

Tống Vãn Ca vừa đọc xong, lập tức nghênh đón vỗ tay nhiệt liệt cùng tiếng trầm trồ khen ngợi. Sắc mặt Mị cơ lập tức trở nên khó nhìn, lại không tiện phát tác, chỉ có thể oán hận trừng mắt Tống Vãn Ca, chờ nàng ra đề mục đến đố mình.

"Tới cô nương ra đề mục rồi, xin Khuynh Thành cô nương chỉ giáo!” Mị Cơ cắn răng nói, nàng có chút hoài nghi Khuynh Thành trước mắt này có phải đã đổi người hay không? Sao lập tức trở nên sáng tạo nhanh nhẹn như thế, tài nghệ vô song? Hay là hai trận đấu đầu là nàng ta ẩn dấu rồi, cố ý bại bởi chính mình trong tỷ thí cờ và hội hoạ?

"Mị Cơ cô nương, ta cũng không làm khó dễ cô nương, xin mời cô nương đưa ra hai câu đố. Bất quá” Tống Vãn Ca cười nhạt nhìn Mị Cơ một cái, lời nói xoay chuyển, “Hai câu đố này phải có cách thức giống nhau như đúc, hơn nữa giữa đáp án và đáp án phải tồn tại quan hệ săn mồi. Được rồi, cô nương có thể suy nghĩ, thời gi¬an tương tự là nửa nén nhang nha.”

"Cái này" Sau khi Mị cơ nghe được đề của Tống Vãn Ca, vẻ mặt ngượng nghịu. Nhíu chân mày suy tư hơn nửa ngày, thẳng đến thời gi¬an nửa nén nhang đã qua, vẫn trả lời không được, không thể không xanh trắng mặt nhận thua.

"Khuynh Thành cô nương, ta nhận thua, mời nói ra đáp án!"

"Ha ha, đề này thật sự không khó, đáp án có rất nhiều loại!” Tống Vãn Ca cố ý nói chẳng thèm ngó tới, chỉ là muốn tức chết Mị Cơ, ai bảo lúc trước nàng ta thanh cao ngạo mạn như vậy? "Nếu Mị Cơ cô nương khiêm tốn, ta đây sẽ nói ra đáp án. Tỷ như hai câu đố theo thứ tự là ‘một vật ngồi cũng nằm, đứng thẳng cũng nằm, đi cũng nằm, nằm cũng nằm.’ Cùng câu ‘một vật ngồi cũng ngồi, đứng thẳng cũng ngồi, đi cũng ngồi, nằm cũng ngồi’, cách thức câu đố không có biến hóa nha. Đáp án theo thứ tự là rắn và ếch, mà rắn có thể ăn ếch, vừa vặn phù hợp quan hệ săn mồi. Thế nào, có phải rất đơn giản hay không”

Tống Vãn Ca cười nhẹ nhàng dứt lời, không hề để ý tới tiếng ủng hộ trầm trồ khen ngợi trong phòng của các vị khách, trực tiếp ôm Lưu ly phượng vĩ cầm của Liên Mặc đứng dậy đi xuống vũ đài. Trò hay đã kết thúc, nàng đã giúp Khuynh Thành đánh bại Mị Cơ, kế tiếp không còn chuyện của nàng nữa. Hiện giờ đêm đã khuya, Mặc phỏng chừng đã sắp tỉnh, nàng sớm một chút mang theo Mặc quay về Liên Ca lâu đi, miễn cho lại sinh sự.

Giọng nói nam tính ở lầu hai kia, khiến nàng không hiểu sao rất bất an, lại thấy biểu tình biến hoá của Mị Cơ sau khi nghe thanh âm kia, khiến nàng không khỏi đoán, người đàn ông trong phòng kia có phải là Vũ Văn Huyền Băng?

Nhưng, hắn không phải thái tử Hổ Khiếu quốc sao? Sao lại chạy đến Phượng thành này?