Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 257




CHƯƠNG 257

“Anh muốn làm gì?” Lý Tang Du vội lấy tay che ngực mình, cảnh giác nhìn anh.

“Cô cũng không phải là gái mới lớn, xấu hổ cáu gì chứ?” Thái Vũ Hàng hào phóng bôi thuốc mơ lên từng nơi cô bị chảy máu.

Hành động của Thái Vũ Hàng ngược lại khiến cho Lý Tang Du không còn lời gì để nói.

Tình huống như bây giờ giống như cô đang vô cơ gây rối vậy

Bầu không khí nhất thời rơi vào sự im lặng khó giải thích được.

Những chỗ mà ngón tay của anh ta chạm qua mang theo cảm giác mát lạnh, làm dịu đi cảm giác bỏng rát khó chịu.

Động tác của anh ta giống như đang vuốt ve, khiến cho Lý Tang Du đỏ mặt không rõ lý do.

Khi những ngón tay anh ta từ từ trượt xuống gáy cô, sự ma sát tỉ mỏ đó cùng mới hơi thở nóng rực anh ta thở ra, đều khiến cô có một loại cảm giác tê dại.

“Sao thế? Như vậy mà đã có phản ứng rồi à?”

Một tiếng cười nhẹ vang lên bên tai cô

“Ai, ai có cảm giác chứ?” Lý Tang Du cứng miệng nói

Cô gả cho người ta làm vợ, cũng đã từng sắp làm mẹ, đối với những khiêu khích bằng ngón tay này, trước giờ thật sự chưa từngc ó.

Lục Huyền Lâm từ trước đến này đều là làm thẳng với cô, kiểu ôn nhu vuốt ve như vậy, dườngn hư chưa từng có.

“Tốt nhất là cô đừng có trêu chọc tôi, bằng không thật sự xẩy ra mấy loại chấn linh tinh gì đó thì cô không thể trách tôi đâu đó.”

Ai trêu chọc anh ta cơ?

Bị anh ta nói như vậy, Lý Tang Du càng cứng ngắc, không dám động đậy.

Không biết đông tác nào chọc đến anh ta rồi.

Trước mặt cái đẹp, Thái Vũ Hàng không thể tránh khỏi rung động trong lòng, vậy nên toàn bộ quá trình bôi thuốc là một cực hình đối với anh ta.

Không dễ dàng gì mới bôi thuốc xong, Thái Vũ Hàng cởi áo khoác choàng lên vai cô: “Xuống xe!” Giọng điệu vô cùng cấp bách.

Lý Tang Du siết chặt áo khoác của anh ta, quần áo của cô đã không thể gặp người khác nữa rồi.

Cô vô cùng ngạc nhiên nhìn anh ta.

Vội vàng muốn cố xuống xe như vậy? Cũng không đưa cô về luôn?

“Có nghe thấy chưa, mau xuống xe, tự mình gọi xe về.” Giọng Thái Vũ Hàng càng thêm cấp bách.

Đúng là lật mặt còn nhanh lớn lật sách nữa.

Lý Tang Du mở cửa xe ra.

“Điện thoại của cô!” Thái Vũ Hàng ném điện thoại cho cô.

Cầm chiếc điện thoại di động kiểu cũ, Lý Tang Du mới hiểu anh ta vốn là muốn trả điện thoại cho cô, mới gặp phải cô đang bị bắt cóc.

“Cảm ơn!” Lý Tang Du nói rồi bước xuống xe.

Vừa mới bước xuống, xe của Thái Vũ Hàng vội vàng lao đi, giống như đang đuổi theo máy bay vậy.

“Vội như vậy là muốn đi sinh con à?” Lý Tang Du lẩm bẩm nhìn theo chiếc xe đang chạy như bay kia, đột nhiên, một tia sáng lướt qua.