Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 274




Chương 274

Cảm giác bị nhìn chằm chằm cũng không hay, sắc mặt Lục Huyền Lâm tối sầm lại: “Tôi không phải.”

Y tá vẫn còn không chịu buông tha.

“Anh nói anh là chồng của cô ấy, vậy anh có bằng chứng gì không? Cô gái nhỏ kia lại từ phòng khách sạn được đưa đến bệnh viện, vợ chồng bình thường sao có thể chạy đến khách sạn chứ?”

Bằng chứng? Lục Huyền Lâm theo bản năng sờ lên ngón áp út của mình, chỗ này trước giờ đều trống rỗng.

Ánh mắt bác sĩ Lý nhìn anh cũng bắt đầu khác thường: “Vị tiên sinh này, tôi thấy cậu vẫn nên đưa ra một vài chứng cứ hữu hiệu, nếu không chúng tôi sẽ suy nghĩ vì bệnh nhân mà không cho cậu tới gần phòng bệnh.”

“Tôi…” Lục Huyền Lâm hơi tức giận, từ lúc nào mà mối quan hệ giữa anh và Lý Tang Du còn phải lấy chứng cớ chứng minh?

“Nhìn kìa, không lấy ra được chứ gì, bây giờ có bọn buôn người, chính là giả bộ mình là người thân hay chồng gì đó.”

Người xung quanh cũng bắt đầu chỉ trỏ theo, đơn giản là nói nhìn bộ dáng của Lục Huyền Lâm cũng ngay thẳng, ai ngờ là loại người như vậy?

Đang lúc Lục Huyền Lâm hết đường chối cãi, một bác sĩ mặc áo blouse trắng từ xa đi tới: “Làm sao lại vây quanh một chỗ vậy, ở đây là bệnh viện, cấm ồn ào.”

“Chủ nhiệm Hà, ở đây xảy ra chút vấn đề.” Bác sĩ Lý cũng không biết xử lý như thế nào nên gọi Lục Dương tới.

Đợi Lục Dương đến gần, mới thấy rõ: “Lục Huyền Lâm , sao lại là cháu?”

Ông ta còn tưởng là người nhà bệnh nhân gây chuyện, không ngờ là cháu trai của mình.

Người xung quanh dần dần tản đi, còn lại mấy người bọn họ vây quanh trước cửa phòng bệnh của Lý Tang Du .

“Bác sĩ Lục, ông nhận ra cậu ta à?” Y tá hơi kinh ngạc hỏi.

Lục Dương vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, còn kiêu ngạo cười cười giới thiệu: “Tôi đã nói qua với mọi người, tổng giám đốc tập đoàn Lục Thị – Lục Huyền Lâm , tuổi trẻ tài cao.”

“Chính là anh ta sao?” Y tá vẫn có chút không tin: “Người thật sao lại…”

Dừng một chút, y tá vẫn lựa chọn im lặng, cùng bác sĩ Lý chuyển sang phòng bệnh tiếp theo, trước khi đi ánh mắt cô ta còn nhìn về phía Lục Huyền Lâm nhưng vẫn mang theo vẻ đề phòng.

Lục Huyền Lâm không biết nên vui mừng hay là nên tức giận.

“Sao cháu lại ở đây, cơ thể có chỗ nào không khỏe à?” Lục Dương vỗ vỗ bả vai an, trong mắt mang theo chút vui mừng, cùng đứa cháu trai này coi như đã lâu không gặp.

“Không phải cháu.” Ánh mắt Lục Huyền Lâm rủ xuống có chút cô đơn, lời nói vừa rồi của bác sĩ Lý hình như còn đang quanh quẩn trong đầu anh: “Là Tang Du .”

“Tang Du lại là làm sao vậy?”

Sắc mặt Lục Dương lập tức tối sầm lại: “Tang Du đang ở trong phòng bệnh này sao?”

Không đợi Lục Huyền Lâm trả lời, Lục Dương đã tự mình mở cửa đi vào, cấu trúc của bệnh viện ông ta rất quen thuộc, thấy Lý Tang Du còn đang ngủ say nên khép cửa đi ra ngoài.

“Chuyện gì xảy ra vậy, cháu nói rõ ràng cho bác xem.” Lục Dương nghiêm mặt, đối với đứa cháu trai xuất sắc này cũng không có bất kỳ ý tứ muốn nể mặt.

“Phát sốt, uống quá nhiều thuốc ngủ.”

Sắc mặt Lục Huyền Lâm cũng không thể tốt hơn bao nhiêu, anh biết lần này Lý Tang Du vào bệnh viện chính mình cũng không thoát khỏi liên quan.