Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 279




Chương 279

Nhưng càng gần sự thật, anh càng không muốn vạch trần nguyên nhân và hậu quả của sự việc, anh không biết, nếu Lý Tang Du thật sự bị oan, mình nên lấy cái gì để bồi thường cho cô đây? Hoặc là nói mình có thể bồi thường được sao?

Lục Huyền Lâm lấy ra một chiếc điện thoại di động khác tìm một người, lúc này cuộc đối thoại của bọn họ rất ngắn gọn, Lục Huyền Lâm chỉ nói một câu: “Giúp tôi điều tra rõ ràng nguyên nhân thật sự của việc Lý Tang Du sảy thai lần đầu tiên.”

Bên kia chỉ là máy móc ừ một tiếng, Lục Huyền Lâm đã quyết đoán cúp điện thoại.

Giải quyết sự nghi ngờ trong lòng, Lục Huyền Lâm lại đặt trọng tâm lên công việc kinh doanh của công ty, lên ca một ngày rồi trở lại phòng bệnh, Lý Tang Du vẫn nhắm mắt nằm ở đó, yên lặng không có một chút hơi thở nào.

Lục Huyền Lâm mệt mỏi đáy lòng lạnh lẽo, lập tức tìm tới Lục Dương, bác ba nhà mình.

“Tang Du hôn mê một ngày rồi, sao vẫn chưa tỉnh lại?”

Lục Dương tập trung cầm ống nghe kiểm tra sơ qua cho Lý Tang Du, cuối cùng mới thở ra một hơi nói: “Loại tình huống này cũng rất bình thường, uống nhiều thuốc ngủ sẽ để lại di chứng, cho dù là rửa dạ dày cũng sẽ có một chút ảnh hưởng.”

So với sự yếu ớt của Lý Tang Du, ông ta lại càng thêm vui mừng vì sự quan tâm và chăm sóc của cháu trai mình.

“Cháu chăm sóc con bé cho tốt vào, chậm nhất sáng mai chắc là có thể tỉnh lại.” Lục Dương coi như là nói rõ cho Lục Huyền Lâm biết, nếu qua ngày mai cô vẫn chưa tỉnh, vậy thì không phải vấn đề sinh lý.

Lúc này, lông mày của Lục Huyền Lâm mới xem như được giãn ra, hôm nay coi như đã mệt mỏi một ngày, cũng xem như nhận được một tin tức không tệ.

Trong phòng bệnh im ắng, Lục Dương thấy anh mệt mỏi cũng không quấy rầy nhiều, tùy tiện tìm cớ đi ra khỏi phòng bệnh của Lý Tang Du .

Vì thế phòng VIP lớn như vậy chỉ còn lại hai người bọn họ, yên tĩnh đến mức ngay cả một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy.

Lục Huyền Lâm ngồi bên cạnh Lý Tang Du, vươn ngón trỏ thon dài từng chút từng chút phác họa đường nét thanh tú của người phụ nữ này, chính là một người phụ nữ này đã từng chiếm giữ hơn phân nửa thanh xuân của anh, bây giờ người phụ nữ này lại đang hấp hối ở trong tay anh.

Nếu như, Lục Huyền Lâm nhịn không được ảo tưởng, nếu Lý Tang Du có thể không kiêu ngạo như thế, mình và cô liệu có bất đồng hay không, nhưng Lục Huyền Lâm nghĩ lại lại lắc đầu, nếu như thay đổi tính tình, vậy Lý Tang Du sẽ không phải Lý Tang Du nữa.

Dưới ánh đèn lờ mờ, ngay cả mạch máu màu xanh trên trán của Lý Tang Du cũng có thể thấy rõ ràng, cổ họng Lục Huyền Lâm khẽ trượt, miệng lại có chút khô khốc.

Trên người Lý Tang Du đã không còn mùi thơm thoang thoảng như trước kia nữa, hiện giờ khắp nơi đều là mùi thuốc khử trùng, Lục Huyền Lâm lại không cảm thấy khó ngửi.

Có một loại yên tâm khó hiểu làm cho Lục Huyền Lâm cảm thấy càng thêm mệt mỏi, không lâu sau, Lục Huyền Lâm tựa vào bên cạnh Lý Tang Du ngủ say.

Lúc tỉnh lại đã là sáng sớm ngày hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên thấu qua cửa sổ chiếu lên mặt Lý Tang Du, ngay cả lông tơ tinh tế lưa thưa trên mặt cũng bị chiếu rọi vô cùng rõ ràng.

Lục Huyền Lâm ngồi ở bên giường, trong đầu vô cùng trống rỗng nhìn Lý Tang Du vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ, Lục Huyền Lâm không tự chủ được nhíu mày.

Tùy ý nhìn đồng hồ treo trên tường, thời gian đã không còn sớm, công ty còn có rất nhiều chuyện đang chờ anh làm, chỉ ở trong bệnh viện chăm sóc Lý Tang Du cũng không được.