Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 284




Chương 284

Minh làm sao không biết tâm tư của anh, nhưng nếu sự tình đã xảy ra, chi bằng suy nghĩ sau này nên cởi bỏ hiểu lầm và bồi thường như thế nào.

“Cũng thật may mắn, thiếu mợ chủ ở trong nhà, bình thường tiếp xúc nhiều hơn, cô ấy chắc chắn sẽ tha thứ cho anh thôi.” Minh không biết tình hình vẫn còn rất vui vẻ khuyên giải.

Nhưng sắc mặt Lục Huyền Lâm càng thêm đen, trước kia xác thật có thể như Minh nói còn có khả năng giải thích bồi thường, nhưng bây giờ Lý Tang Du bị anh hại nuốt thuốc ngủ phải nhập viện, rốt cuộc mình nên làm thế nào cho phải.

Ánh mắt Minh khẽ nhúc nhích, theo phản ứng vừa rồi của tổng giám đốc, hình như mình lại nói sai cái gì đó, được rồi, xem ra anh ta vẫn bớt nói mấy câu mới tương đối an toàn.

“Đinh…”

Lục Huyền Lâm trả lời điện thoại, là mẹ Lục.

“…Lý Tang Du đã tỉnh, con tranh thủ thời gian trở về bệnh viện xem một chút đi.”

Khi Lý Tang Du tỉnh lại, mẹ Lục đã trở về biệt thự, bên ngoài hoàng hôn chói mắt, cô từ trong giấc ngủ tỉnh lại, trong đầu chỉ còn lại tiếng tích tắc.

Trong bụng trống rỗng, không ăn cơm một ngày hai đêm, bây giờ cơ thể cô đã hồi phục một chút, cơn đói cũng ập đến, nhưng điều khiến Lý Tang Du không ngờ tới là, nó mãnh liệt bất thường.

Xoay người rời giường, Lý Tang Du lại bị kim tiêm glucose kéo đau đớn “Hít!”

Cô nhíu mày trong nháy mắt, sắc mặt lại trắng bệch thêm một chút, cây kim đâm vào cổ tay, mình muốn di chuyển vị trí một chút cũng không được.

Lý Tang Du nửa nằm nhìn cây kim kia, càng nhìn càng cảm thấy chói mắt, đang định xuống tay rút kim, lại bị giọng nói trầm thấp đột nhiên gầm lên dừng tay.

“Cô đang làm cái gì vậy?” Lục Huyền Lâm phong trần mệt mỏi, vừa tan tầm đã đến bệnh viện, đẩy cửa vào phòng bệnh lại nhìn thấy Lý Tang Du đang muốn rút kim tiêm ra.

Lý Tang Du bị rống đến sửng sốt, kình đạo trên tay không chú ý, kim treo kia ngược lại bị rút ra, nhưng cổ tay cũng lập tức thấy màu đỏ.

Lục Huyền Lâm bước nhanh đến bên cạnh giường bệnh, nhìn thấy huyết châu trên cổ tay trắng như tuyết của cô không ngừng toát ra trong lòng đau xót, lông mày sắc bén không tự chủ được nhíu lại.

“Tốt lắm, cô kéo cái kim này làm gì?”

Đau đớn chỉ trong nháy mắt, trên cổ tay Lý Tang Du đã sớm có màu xanh tím trải rộng, chút giọt máu kia căn bản không tính là cái gì, cô chỉ là có chút sững sờ, không nghĩ tới Lục Huyền Lâm lại xuất hiện trong phòng bệnh của mình.

Lục Huyền Lâm vẫn nhíu chặt mày, tìm kiếm trái phải trong tủ đầu giường mới thấy được một cái túi y tế nhỏ, từ bên trong lấy ra một ít tăm bông sạch sẽ ấn vào vết thương Lý Tang Du .

Đợi đến khi lật cánh tay Lý Tang Du qua anh mới phát hiện trên cổ tay cô bởi vì quá nhiều dấu kim đã sớm tím tái không chịu nổi in trên da thịt trắng như tuyết khiến người khác giật mình như thế nào, sắc mặt Lục Huyền Lâm càng thêm khó coi.

Lý Tang Du biết anh đang nhìn cái gì, không trách bị chú ý, ngay cả chính cô cũng không nhìn nổi. Cô dùng sức tránh tay Lục Huyền Lâm, tự mình cầm lấy tăm bông, tránh tiếp xúc với anh.

“Tự tôi làm được.”

Giọng nói của cô lạnh lùng, khuôn mặt cũng không có biểu hiện gì, nhợt nhạt như một mảnh giấy, nhưng vẫn quật cường như một tảng đá cứng rắn.

Lục Huyền Lâm dứt khoát ngồi xuống ghế bên cạnh, thuận tay cầm một ly nước ấm đưa tới chỗ trong tủ bên cạnh cô.