Bà Lục Lại Cho Tôi Leo Cây

Chương 287




Chương 287

Lại nhìn Lý Tang Du hai tay vờn quanh trước bụng, một bộ dáng không sao cả, trong lòng Lục Huyền Lâm càng thêm khó chịu, vì sao người phụ nữ này luôn như vậy?

Bị hiểu lầm, bị nghi ngờ, cô không bao giờ biện minh cho chính mình.

“Tại sao cô nhất định phải có thái độ này?” Lục Huyền Lâm cảm thấy hơi mệt mỏi, đây là điều khiến anh bất kể làm gì cũng không hiểu được.

Nhưng Lý Tang Du lại không cảm thấy mình có vấn đề gì, cô vẫn luôn như vậy, chẳng qua là Lục Huyền Lâm đột nhiên lương tâm phát giác ra muốn bù đắp mà thôi.

Nhưng trên thế giới không có loại quy định mà chỉ cần một bên có sai đi xin lỗi thì mình phải chấp nhận. Huống chi những thương tổn kia cũng không phải anh muốn bù đắp là có thể bù đắp được.

“Tôi cảm thấy không có gì xấu, bản thân anh thậm chí không có thành ý chuộc tội, tại sao tôi phải bày ra sắc mặt cho anh xem?”

“Tôi không phải muốn cô phải bày ra sắc mặt, tôi chỉ muốn cô có chuyện gì thì nói ra mà thôi.” Lục Huyền Lâm nắm chặt tay, cuối cùng cũng đưa ra vấn đề này.

“Trước đây cô cũng vậy, chuyện sảy thai lần đầu tại sao không biện minh cho mình? Hiểu lầm như vậy cô nói nhận liền nhận, cô có coi trọng mình hay không?”

Lục Huyền Lâm không phục, Lý Tang Du không nói chuyện gây ra phiền toái rất lớn cho anh, những hiểu lầm này sở dĩ biến thành hiểu lầm có quan hệ không nhỏ đến việc cô không chống cự.

Nghe Lục Huyền Lâm nói đến đây, Lý Tang Du cảm thấy càng buồn cười “Cái gì gọi tôi là không biện giải, tôi muốn hỏi anh, lời tôi biện giải anh sẽ nghe sao? Không phải anh cũng không phân biệt đúng sai lập tức cảm thấy là tôi động tay động chân với xe của Lý Uyển Khanh hả?”

“Là tôi không đúng, nhưng bây giờ tôi thật lòng muốn hỏi cô, chuyện của Lý Uyển Khanh rốt cuộc có quan hệ gì với cô hay không?”

Lục Huyền Lâm đã hoài nghi nhận thức của mình, nếu bây giờ anh biết Vu Thiến là người như vậy thì tất cả những gì Vu Thiến nói trước đó đều không có ý nghĩa đáng để lấy chứng cứ.

Anh là chân thành đặt câu hỏi.

Lý Tang Du mỉm cười, khóe miệng cong lên vừa vặn, hoàng hôn chiếu rọi trên mặt cô làm mờ đi sự nhợt nhạt trên khuôn mặt, mái tóc dài giống rong biển càng có một loại mỹ cảm khác “Xe của Lý Uyển Khanh chính là tay chân tôi động chân, bao gồm cả lần đầu tiên sảy thai và cả hình chụp ở cửa đều là thật.”

Tất cả đều là sự thật, tất cả những điều này, ngay cả bản thân cô cũng không có sức mạnh để biện minh, không bằng thừa nhận như vậy, kết quả không giống nhau.

Lý Tang Du tức giận nói xong, trên người càng thêm suy yếu không có khí lực, liền dứt khoát nằm ở đầu giường ngậm miệng cũng dời ánh mắt ra, không nhìn về phía Lục Huyền Lâm nữa.

Cái gọi là nhắm mắt làm ngơ, đại khái chính là như vậy.

Nhưng Lục Huyền Lâm không cam lòng, những thứ này rõ ràng đều là lời nói lúc tức giận, anh trực tiếp cúi người kéo bả vai Lý Tang Du, ép buộc cô nhìn vào mắt mình.

“Tôi sẽ lắng nghe cô nói sự thật, vì sao cô không muốn nói sự thật, biện minh cho bản thân mình một câu khó khăn như vậy?”

“Anh làm tôi đau rồi.” Lý Tang Du cau mày giãy dụa.

“Buông tay ra!”

“Nếu cô đã biết đau, vậy vì sao lại không cảm thấy uất ức?”

Lục Huyền Lâm cảm thấy mình chưa từng tức giận như vậy, nhưng nghe Lý Tang Du nói đau, rốt cuộc anh cũng thả lỏng lực trên tay không dùng sức nữa, nhưng vẫn nắm lấy bả vai cô như thế nào cũng không buông ra.