Ba Mươi Sáu Kế Hưu Thê

Chương 11: Thất Xuất




Editor: Esley

Lục Kiến Chu nhìn đống giấy vụn mà lòng đau day dứt, càng nghĩ càng tức giận: ''Không phải trên hưu thư đã viết rất rõ ràng rồi sao? Ngươi cho rằng xé đi thì ta không có biện pháp nào đối phó ngươi sao? Hừ, ngươi ngây thơ quá rồi, kỳ thực Bổn tướng quân đã sớm thuộc nằm lòng rồi! Người viết thư là Lục Kiến Dực, Hoàng Thượng bổ nhiệm làm Tuyên Đức tướng quân thuộc hàng ngũ phẩm, thuận theo hoàng ân mà thú Niệm thị làm thê tử,sau khi xuất giá, thê tử mắc nhiều lỗi lầm, phạm phải thất xuất chi điều...''
''Thất xuất chi điều? Dám hỏi tướng công, Niệm Thi đã phạm phải điều nào?" Niên Niệm Thi không nhanh không chậm hỏi, nhìn thẳng vào Lục Kiến Chu mà chất vấn.
Lục Kiến Chu bí, thế nhưng nàng cũng không vì vậy mà rút lui, không cam lòng yếu thế nhắc nhở, ''Ngươi chờ ở đây!''
Nàng chạy ra khỏi cửa, hô to một tiếng, "Người đâu!''
Thường Hoan nghe tiếng gọi vội chạy đến, ''Có tiểu nhân, thiếu gia có chuyện gì?''
''Kiếm tra ngươi một chút, thất xuất chi điều gồm những điều nào!'' Lục Kiến Chu cho rằng như vậy có thể che giấu trình độ thất học của bản thân.
Thường Hoan nghiêm chỉnh đáp: ''Trong phụ nhân thất xuất (7 điều người đàn bà có chồng phải ra đi ) Bất thuận phụ mẫu, vi kỳ nghịch đức dã (không hiếu thuận với cha mẹ, làm điều trái với đức) Vô tử, vi kỳ tuyệt thế dã (Không có con trai là điều khiến cho không có người nối dõi) Dâm, vi kỳ loạn tộc dã (dâm khiến cho dòng họ bị rối loạn) Đố, vi kỳ loạn gia dã ( đố kỵ làm cho gia đình rối rắm) Hữu ác tật , vi kỳ bất khả dữ cộng tư thình dã ( Có tật bệnh nặng khiến không thể ăn cùng mâm được) Khẩu đa ngôn, vi kỳ ly thân dã (miệng lắm lời khiến người thân ly tán)Thiết đạo, vi kỳ phản nghĩa dã ( trộm cắp, làm trái với điều nghĩa)...."
Lục Kiến Chu vừa nghe Thường Hoan thao thao bất tuyệt mà suýt chút nữa thì hôn mê, hơn nữa đích thực Niên Niệm Thi làm gì cũng vô cùng tốt, không phạm phải bất kỳ điều nào. Nhưng Lục Kiến Chu là vì mặt mũi, nên vẫn ngoan 'tìm xương trong trứng'* , ''Ngươi.... Ngươi phạm vào điều đố! Ngươi dùng cả bát trà tạt vào Khuynh Thấm biểu muội, chính là nằm ở lòng ganh tỵ! Nữ nhân như ngươi thật sự là quá ác độc!''

 *(gần tương tự bới lông tìm vết ý là chỉ hành vi của những người hay bới móc khuyết điểm, thiếu sót của người khác)
Niên Niệm Thi đã sớm có chuẩn bị, xảo quyệt nói, ''Tướng công nói vậy là sai rồi, Niệm Thi tạt trà cũng không phải bởi vì ghen, mà là bởi vì dành lại công bằng cho phu quân. Đây là ghi nhớ cổ huấn tại gia tòng phụ, xuất gia tòng phu*, sao lại tính là ghen?''
*(lúc chưa lấy chồng phải nghe theo lời cha, đã lấy chồng phải theo chồng, nếu chồng chết phải nghe theo con trai)
Lục Kiến Chu nghẹn lời, nghĩ đến nửa ngày, tiếp tục chỉ trích lần thứ hai, ''Mẫu thân ta cũng không yêu thích ngươi! Ngươi phạm vào điều thứ nhất, ta cũng có thể hưu ngươi!"
Lần này Niên Niệm Thi lại nước mắt lã chã, ''Niệm Thi sợ quá, Niệm Thi tự nhận cũng không có làm bất kỳ việc nào không thuận phụ mẫu, đây là lần đầu tiên nghe mới biết Lục phu nhân không thích Niệm Thi. Mặc dù điều này không đủ để hưu thiếp, nhưng thiếp tất nhiên sẽ ghi lòng tạc dạ lời nhắc nhở của phu quân, sau này sẽ hiếu kính đối với phu nhân hơn.''
Sao cảm giác mình như người xấu tội ác tày trời thế này? Lục Kiến Chu cũng bắt đầu có chút ngại ngùng, "Được, cái này không tính. Trộm cắp! Nói chung ngươi phạm phải tội trộm cắp! Ngươi thân là con dâu Lục gia, mà lại mang theo nhiều của hồi môn như vậy, so với bất kỳ ai trong phủ cũng đều có tiền hơn, còn kêu nhiều hộ vệ như vậy qua đây, cả ngày vây quanh dán mắt vào ta, để ta mỗi ngày đều rất khó chịu, ta không muốn tiếp tục những tháng ngày mà trong lòng tràn đầy run sợ nữa!''
''Nếu phu quân đã có ý này, vì sao trước giờ không nói với Niệm Thi? Kỳ thực Niệm Thi cũng muốn tự do, vì lẽ đó vài canh giờ trước đã kêu phần lớn gia đinh quay về Nghiêu vương phủ.'' Niên Niệm Thi thoáng thấy biểu tình Lục Kiến Chu hơi dịu lại, mới mang nửa câu sau nói ra, ''Chỉ giữ lại Cẩm Y, Cẩm Tú luôn theo Niệm Thi từ nhỏ, nếu phu quân còn chưa hài lòng, muốn Niệm Thi nhịn đau cắt thịt, Niệm Thi cũng bằng lòng..."
''Tiểu thư đừng mà, chúng ta sẽ không rời người nửa bước!'' Cẩm Y giành quỳ xuống trước, mắt thấy tiết mục ''Chủ tớ tình như tỷ muội'' bắt đầu trình diễn, Lục Kiến Chu rất mau nước mắt, sợ mình bị cảm động đến khóc. Vì lẽ đó vội vã quát bảo ngưng lại, "Vậy thì không cần!''
Niên Niệm Thi đắc ý trong lòng, đã sớm tính tới việc Lục Kiến Chu sẽ mở miệng nói không, vênh vang mà chờ câu sau của nàng.
Lục Kiến Chu suy đi nghĩ lại,
Nếu nói, nàng mắc bệnh nan y. Niên Niệm Thi nhìn nhu nhược như vậy nhưng xem ra võ công cũng không tồi, còn từng vì mình nhận một chưởng phong từ mẫu thân.
Nếu nói, nàng nhiều chuyện. Hình như trong nhà mình mới là kẻ lắm chuyện nhất...
Nếu nói, nàng không có hài tử. Chỉ mới thành thân có mấy ngày, vậy thì hơi miễn cưỡng.
Quả thật mình không có lý do hưu Niên Niệm Thi.
Sau nửa ngày, tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, Lục Kiến Chu do dự nói, ''Niên Niệm Thi.... Tác phong... Ngươi dâm đãng!''
''Lục Kiến Dực! Ngươi đừng được đằng chân lên đằng đầu!'' Cẩm Y nghe giọng điệu Lục Kiến Chu không lọt tai, cảm thấy thực sự quá đáng, ''Rõ ràng ngươi mới chính là tác phong bất chính "hồng hạnh xuất tường" (ngoại tình), chớ có bịa đặt dựng chuyện, hủy hoại thanh danh tiểu thư nhà chúng ta!''
Cẩm Y nói xong cũng tự thấy bản thân kỳ quái, cho dù đàng trai có quá trớn cũng không thể dùng "hồng hạnh xuất tường"* để hình dung được...
*Điển tịch hồng hạnh xuất tường là thiếu phụ tên Hồng Hạnh lén trèo tường hội ngộ với lang quân, nên thường dùng để ám chỉ phụ nữ ra ngoài vụn trộm thay vì đàn ông. (gg để biết thêm chi tiết)
Thế nhưng Niên Niệm Thi lại không quan tâm chuyện đó, ngước mắt hỏi, "Niệm Thi có chỗ nào khiến tướng công không thể chấp nhận được?''
''Chỗ nào trên người ngươi cũng không thể chấp nhận được, ba năm trước lần gặp mặt đầu tiên, ngươi cứ như vậy... Chính ngươi tự nhớ chứ! Sau đó lại còn chẳng biết xấu hổ, cũng không phải không có tay! Lại viện cớ hành động bất tiện nhưng thật ra là rắp tâm... Câu dẫn ta! Ngươi... Ngươi rõ ràng là không biết xấu hổ!" Lục Kiến Chu nói xong, chính mình cũng có chút đỏ mặt.
Biểu cảm của Niên Niệm Thi cũng ảm đạm không kém, cuối cùng cũng chỉ là rất thất vọng mà nói: ''Niệm Thi như vậy...phu quân không thích sao?''
Cũng không phải là không thích... Chẳng qua là cảm thấy hai người đều là nữ tử... Nếu đến lúc đó Niên Niệm Thi biết nàng là Lục Kiến Chu, nhớ tới những chuyện đó, khẳng định sẽ rất khó chịu, loại cảm giác là lạ này, cũng không phải chán ghét... Là một loại tình cảm mà ngay chính bản thân Lục Kiến Chu cũng không hiểu rõ.
''Đúng vậy, ta...ta không thích... Niên Niệm Thi, nào có nữ hài tử giống như ngươi. Ngươi cũng phải biết một chút lễ nghĩa liêm sỉ chứ!'' Lục Kiến Chu không biết bản thân đang cố phủ nhận điều gì, rõ ràng mỗi lần Niên Niệm Thi như thế, tâm lý nàng, kỳ thật luôn luôn rất vui vẻ, thế nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lại khẩu bất đối tâm*.
*Nói lời trái lương tâm
''Phu quân đã không thích, về sau Niệm Thi sẽ sửa đổi...'' Niên Niệm Thi không biết ý nghĩ trong lòng Lục Kiến Chu, chỉ có chút mất mác đáp lời, '' về sau sẽ chú ý, sẽ không phạm phải nữa.''
Trông thấy nàng ủy khúc cầu toàn* thế này, Lục Kiến Chu cũng có chút không đành lòng, nàng nghĩ có thể Niên Niệm Thi thật lòng vô cùng yêu thích Lục Kiến Dực, bằng không sẽ không bất chấp tất cả ở ì chỗ này, càng như vậy Lục Kiến Chu càng phải giải quyết dứt khoát, một mặt sợ Niên Niệm Thi càng lún càng sâu, mặt khác sợ sau khi nàng biết chân tướng sẽ càng hận Kiến Chu hơn, '' Thế nhưng sự tình đã phát sinh rồi, Niên Niệm Thi, hay là ngươi thôi đi...''
* ủy khúc cầu toàn: chiều một cách miễn cưỡng
''Vì sao phu quân cứ nhất quyết muốn Niệm Thi đi?'' Niên Niệm Thi bắt được tình cảm trong đôi mắt Kiến Chu, rõ ràng là đau thương , lại nói đến mức không nể mặt nhau, ''Phu quân biết rõ, là do Niệm Thi không chịu nổi nên mới thất lễ như vậy. Cũng chỉ với phu quân, Niệm Thi mới có thể đối xử như vậy...''
Câu nói này nói đến mức thâm tình, dù là Lục Kiến Chu, cũng không nhịn được kích động trong lòng.
Nhưng cuối cùng, người mà nàng ám chỉ, vẫn mãi là Lục Kiến Dực.
====================
Đã là giờ Hợi,
Lục Vọng bị Hoàng Thượng triệu kiến lúc này vừa mới trở về, lúc đầu đã sức cùng lực kiệt, vừa về nhà đã bắt gặp gia đinh cùng nha hoàn tụ tập trước khuê phòng của Lục Kiến Dực và Niên Niệm Thi, ông liền hỏi là có chuyện gì.
Nghe hạ nhân kể lại, ông chợt cảm thấy tức giận, giận dữ mắng mỏ một tiếng, ''Càn rỡ!'' Ông tiến lại gần hơn, miệng lại gọi, ''Phu nhân đâu? Sao đến chuyện lớn như vậy cũng không ra quản?''
''Phu nhân đi phủ tể tướng. Người nói là lâu rồi không gặp biểu tiểu thư, nên có hơi nhớ nhung.'' Hạ nhân trả lời.
''Biết rõ nhi tử cùng Cận Khuynh Thấm không rõ ràng, còn qua bên ấy, tiểu nhân không hiểu chuyện, phu nhân đã cao tuổi rồi mà còn hùa theo làm loạn?''
Nô bọc vừa đẩy cửa ra, ông liền trông thấy một màn ''Nhi tử'' khi dễ con dâu vừa mới qua khỏi cửa.
Lục Kiến Chu còn không biết lão cha nàng sợ nhất đã về, chỉ muốn nhân cơ hội này sớm đi thuyết phục khối kẹo da trâu Niên Niệm Thi này mới tốt, nếu cần quyết đoán mà không quyết đoán, thì sẽ hậu hoạn vô tận, ''Niệm Thi, ngươi coi như ta phụ ngươi cũng được, ngươi cũng biết nam tôn nữ ti*, cái gọi là hưu thê, bất quá cũng chỉ là nam tử lấy cớ chơi chán nữ tử rồi bỏ thôi. Hồng nhan cuối cùng cũng dịch lão**, nhân lúc còn trẻ chúng ta cho nhau tự do đi.''
* nam tôn nữ ti: Nói một quan niệm phong kiến lạc hậu cho đàn ông là đáng trọng, đàn bà là đáng khinh.
**Hồng nhan cuối cùng cũng dịch lão: nhan sắc đẹp đến đâu cũng sẽ già đi.
Lục Vọng nghe được những lời này, thì đã dựng râu trừng mắt, không nghĩ tới nhi tử của mình, trước giờ luôn ra vẻ quân tử khiêm tốn, sau lưng lại là một kẻ vô tình máu lạnh như vậy, không nói hai lời một chưởng lập tức đánh ập về phía Lục Kiến Chu.
Lục Vọng dù sao cũng luyện võ nhiều năm, trước giờ vẫn là tướng quân thô lỗ, thêm tính khí nóng nảy lúc đang nổi nóng khó tránh khỏi phát chưởng toàn lực.
Tất cả mọi người tại đương trường đều không biết ông lại ra tay bất ngờ như vậy.
Một chưởng này lực đạo hùng hậu, không thể so với Cận Khuynh Thấm chỉ biết khoa chân múa tay, trực tiếp đánh ngã Lục Kiến Chu lảo đảo lộn nhào đến mấy vòng, đụng vào cạnh bàn gần đó, ''Lục gia ta đời đời đường đường chính chính, là ai dạy bất hiếu tử như ngươi nói những lời bậy bạ đó hả?!''
Khi Lục Kiến Chu đứng dậy, khóe môi đã bật máu, nửa bên mặt sưng tấy, trên làn da trắng nõn anh tuấn hiện rõ ràng một chưởng ấn, có thể thấy được Lục Vọng ra tay rất nặng.
Thế nhưng nàng cũng không nhiều lời, chỉ cúi đầu xem như biết lỗi, nhưng không trực tiếp nhận sai, ''Hài nhi uổng công đọc sách thánh hiền! Cha trách phạt rất phải, thế nhưng thê tử này, hôm nay hài nhi nhất định phải thôi.''
'' Lục.." Niên Niệm Thi lòng đau như đao cắt, còn chưa kịp mở miệng, đã bị Lục Vọng cắt ngang, ''Đồ hỗn láo, Lục Vọng ta một ngày còn sống, thì ngươi đừng mơ tưởng có ý nghĩ như vậy!''
'' Cha....'' Lục Kiến Chu tâm loạn như ma, nhất thời cũng không biết như thế nào cho phải.
Thế nhưng Lục Vọng đang nổi nóng, trực tiếp từ chối, '' Đừng gọi ta là cha, ta không có nhi tử như ngươi! Quả nhiên vẫn là nữ nhi tốt! Thiếp tâm tiểu miên áo*! Nào không hiểu chuyện giống như tiểu tử ngươi!''
* Thiếp tâm tiểu miên áo: thường dùng để ẩn dụ mối quan hệ giữa mẹ và con gái , bởi vì con gái sau khi lớn lên sẽ trở thành mẹ, càng có thể hiểu được nỗi lòng của người mẹ. Sơ lược là ý chỉ tri kỉ.
Lục Kiến Chu: ''...''
'' Còn đứng ngây đó làm gì, muốn ta dạy cho ngươi xin lỗi như thế nào sao?'' Lục Vọng trừng mắt đứng yên.
'' Thật xin lỗi...'' Lục Kiến Chu ủy khuất mà nhìn Lục Vọng nói, tâm trong lặng lẽ bồi thêm một câu, xin lỗi chứ kỳ thật con mới chính là tiểu miên áo của cha...
'' Ngươi không có lỗi với ta! Muốn nói xin lỗi thì nói với thê tử kết tóc của ngươi kìa!'' Lục Vọng xem như biết cái gì gọi là trẻ con không dễ dạy.
Lục Kiến Chu đành phải nhìn Niên Niệm Thi, liền bắt gặp sắc mặt nàng đang tràn ngập lo lắng, không khỏi cảm thấy áy náy, mãi mới mở miệng được, ''Thật...thật...thật xin lỗi...''
Những gì ta nợ nàng, vĩnh viễn sẽ không trả nổi.
Thế nhưng để tránh tạo thành tổn thương sâu sắc hơn, Lục Kiến Chu biết, nàng nhất định phải sớm buông tay.
Niên Niệm Thi nhìn thấy gương mặt bị thương của người đối diện, nét đau lòng lộ rõ trên mặt, thậm chí có chút trách cứ đến Lục Vọng, có phụ thân nào lại xuống tay nặng như vậy đối với nữ nhi... Nàng cũng hoàn toàn quên mất, Lục Kiến Chu trong mắt Lục Vọng căn bản chính là Lục Kiến Dực mà.
Núi này cao vẫn còn núi khác cao hơn, bên này giương cung bạt kiếm, Lục Kiến Chu suy nghĩ mình tốn công mà không có kết quả, chỉ sợ hôm nay hưu thê bất thành, Lục phu nhân vừa nghe tin lão công do bực tức quá độ, mà ở nhà mém tí thì đánh chết nữ nhi, thì vô cùng lo lắng chạy về nhà, không ngờ vẫn về chậm, trông thấy Lục Kiến Chu bị đánh đến hộc máu, cơ hồ muốn tức chết, nhéo lỗ tai Lục Vọng phê bình, ''Lão muốn đánh chết thân khuê...quy* nhi tử sao hả?!''
*Chữ khuê và chữ quy có đồng âm, Lục phu nhân muốn nói là khuê nữ nhưng sửa miệng thành quy nhi tử nghĩa là - con rùa đen.
Lục Vọng: ''?'' (a? A? Hả?)
''Nếu ta mà trở về muộn một bước, có phải nhi tử cũng không còn hay không!?'' Lục phu nhân là giận thật.
Lục Vọng tốt xấu gì cũng là nhất gia chi chủ, bị Lục phu nhân công kích như vậy, cũng có chút không cao hứng, '' Ta rất có chừng mực, mà nàng có biết nó đã làm chuyện cầm thú như thế nào không? Hài nhi là phải đánh. Nàng cứ luôn luôn sủng ái nó như vậy, nên nó mới vô pháp vô thiên, mới đầu là bản thân nói muốn cưới, mới mấy ngày, đã nháo lên kêu muốn thôi.''
'' Người ta hưu thê thì mắc mớ gì tới ngươi! Ngươi có phải cũng muốn thôi hay không?!'' Nghe Lục phu nhân hoàn toàn không quan tâm tới trọng điểm, nháy mắt một cái, đã đổi đề tài thành chuyện của bản thân, Lục Vọng đành bó tay, '' Phu nhân, nàng nói cái gì vậy? Vi phu... Vi phu làm sao có thể là loại người này...''
'' Vậy liền bớt nói nhảm cho ta, cấm xen vào việc của người khác! Quay về phòng quỳ ván giặt đồ cho ta! Ngày mai ta tìm lão tính nợ tổng!'' Lục Vọng mặt xám xịt theo sát Lục phu nhân trở về phòng, vẫn có chút không hiểu, lão quản việc của nhi tử rõ ràng là việc nhà, sao lại thành xen vào việc của người khác... Bất quá hiện tại những điều này không quan trọng, bản thân khó đảm bảo, việc cấp bách bây giờ là làm sao làm dập tắt lửa giận của lão bà.
Sau khi phu thê Lục gia đi, hạ nhân cũng tản đi bớt, Cẩm Y Cẩm Tú, lui ra chuẩn bị nước nóng, trong phòng chỉ còn lại hai người Lục Niên.
Khép cửa phòng lại, Niên Niệm Thi lấy dược cao từ trong ngăn tủ ra, ngồi đối diện Lục Kiến Chu, mở hộp thuốc ra, muốn bôi thuốc cho nàng, '' Biết rõ cha ngươi hay nổi nóng, sao còn muốn tranh cãi...''
Lục Kiến Chu tận lực tránh tay của Niên Niệm Thi, vươn tay muốn tự mình bôi thuốc, ''Ta tự làm.''
P6RV