Bà Xã, Anh Vô Cùng Cưng Chiều Em!

Quyển 2 - Chương 22: Vụ bắt cóc mười bốn năm trước




Buổi sáng trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Âu Dương Thụy nhận được điện thoại của thuộc hạ, chân mày anh nhíu lại, lạnh giọng nói:

“Có chuyện gì, nói đi?”

“Môn chủ, chúng tôi đã tra được người năm đó bị Vạn Tử Hồng bắt cóc rồi.”

"Nói."

“Chính là thiếu phu nhân, chúng tôi bắt được đồng bọn của Vạn Tử Hồng năm đó. Chúng tôi đưa hình của Vạn Tử Hồng cho bọn họ xác nhận, cũng đã khai chính Vạn Tử Hồng chủ động tìm bọn họ, cùng nhau tống tiền Hạ Nam Tùng nhưng không ngờ ông ta báo cảnh sát cho nên bọn họ bị cảnh sát bắt.”

Âu Dương Thụy nghe thuộc hạ báo cáo người năm đó bị bắt cóc là Nguyệt Nguyệt, anh không có kinh ngạc giống như đã nằm trong dự liệu của mình.

“Vậy có tra được tại sao thiếu phu nhân không nhớ Vạn Tử Hồng đã từng bắt cóc cô ấy không?”

“Chúng tôi đã hỏi người giúp việc trước kia ở nhà thiếu phu nhân, họ nói sau khi tiểu thư được cứu về, tính tình thay đổi, cả ngày không nói lời nào chỉ thét chói tai, mỗi tối đều gặp ác mộng đánh thức mọi người trong nhà, hai tháng sau thì thiếu phu nhân tốt hơn, tính tình hoạt bát nổi loạn như trước kia nhưng không hề nhớ rõ mình đã từng bị bắt cóc, không nhớ VẠn Tử Hồng là ai.”

Thuộc hạ của anh cung kính báo cáo.

“Môn chủ, mấy tên đồng bọn với Vạn Tử Hồng trong vụ bắt cóc thì nên xử lí như thế nào?”

“Ta không muốn thấy những người này.”

Âu Dương Thụy nhàn nhạt ra lệnh sau đó cúp điện thoại. Những người từng tổn thương Hạ Tịch Nguyệt, anh không thể dễ dàng bỏ qua cho họ.

Anh tựa lưng vào ghế tự hỏi rốt cuộc cái gì đã khiến cô hoàn toàn quên mất Vạn Tử Hồng. Ngón tay có tiết tấu gõ trên mặt bàn, đó là thói quen quen thuộc của Âu Dương Thụy. Nếu như muốn biết chân tướng chuyện năm đó hiện tại chỉ có một người có thể biết rõ là dì Lý. Dù sao cha mẹ Hạ Tịch Nguyệt không còn, muốn biết chỉ có thể hỏi dì Lý mà thôi.

Đang lúc ấy thì nghe tiếng chuông đổ, Âu Dương Thụy cầm điện thoại lên thấy số gọi tới là của vợ mình, không do dự chút nào anh nhanh chóng tiếp điện thoại.

Từ bệnh viện đi ra ngoài, Hạ Tịch Nguyệt không có gọi xe trở lại biệt thự, cô bước chậm đi về, cô cảm giác mâu thuẫn, cô không biết mình hy vọng kết quả ngày mai là khẳng định hay phủ định.

Cô cũng hy vọng mình còn một người thân trên đời, người thân là hy vọng xa vời của cô, nhưng nếu kết quả khẳng định thì cô phải thừa nhận cha mình năm đó đã làm những việc này, cô không muốn hủy diệt hình tượng và vị trí cha trong lòng mình.

Cô bây giờ cực kì mâu thuẫn, lúc này chỉ muốn nghe thấy giọng của Âu Dương Thụy, dù không nói cho anh biết chuyện nhưng nghe được tiếng nói của anh chính là đem lại khích lệ cho cô.

Hạ Tịch Nguyệt còn chưa ý thức được mình bắt đầu ỷ lại vào Âu Dương Thụy. Cô lấy điện thoại ra tìm số của tổng giám đốc, hình như đây là lần đầu tiên cô gọi cho anh. Điện thoại được bắt máy, cô nghe thấy âm thanh vui vẻ của Âu Dương Thụy. Vợ anh lần đầu gọi điện thoại cho anh, sao có thể không kích động chứ.

“Sao vậy bà xã, nhớ anh à?”

Âu Dương Thụy vui vẻ nói, Hạ Tịch Nguyệt thì ngồi xuống lan can ven đường.

“Ừm, nhớ anh.”

“Em đang ở đâu sao lại ồn như vậy?”

“Em đang ở bên ngoài, muốn ra ngoài hóng mát một chút, anh đang ở đâu?”

“Anh đương nhiên ở phòng làm việc của tổng giám đốc rồi, đang liều mạng làm việc kiếm tiền nuôi sống vợ anh.”

“Ha ha, vậy nếu anh không có vợ, anh sẽ không làm việc sao?”

Không biết tại sao nghe được âm thanh của Âu Dương Thụy, trong mắt của Hạ Tịch Nguyệt sáng sủa lên rất nhiều.

“Đúng là như vậy, nếu không có vợ thì ở nhà làm đại gia, có vợ thì có động lực để tiến tới.”

"Ha ha ha."

“Được rồi, không có việc thì nhanh về nhà đi, em ở bên ngoài anh không yên tâm lắm.”

“Có cái gì không yên tâm, em không phải đứa trẻ ba tuổi.

Hạ Tịch Nguyệt bĩu môi bất mãn nói.

“Bởi vì em không phải đứa bé, là một người lớn nên anh mới không an tâm, vì vợ anh quá đẹp, anh sợ bị người khác cướp mất thì làm sao?”

“Ha ha, anh chỉ giỏi nói ngọt, em cúp máy đây, em muốn về nhà.”

Hạ Tịch Nguyệt cúp điện thoại trở về biệt thự, Âu Dương Thụy lập tức thu lại nụ cười trên mặt, mặc dù Hạ Tịch Nguyệt đang thể hiện mình cao hứng nhưng anh biết trong lời nói của cô nghe có vẻ không vui.

Chân mày anh khẽ nhíu, cầm điện thoại gọi cho thủ hạ đi theo Hạ Tịch Nguyệt.

“Hôm nay thiếu phu nhân đã đi đâu?”

“Thiếu phu nhân sáng sớm đi đến bệnh viện gặp Tư Đồ tiên sinh, ở bên trong rất lâu mới ra ngoài, Mạc Kỳ Thiên cũng tới.”

Nguyệt Nguyệt đi đến bệnh viện, còn có cả Mạc Kỳ Thiên nữa, anh nghĩ mình đã đoán được Hạ Tịch Nguyệt muốn làm gì rồi, cũng biết nguyên nhân cô không vui. Anh lại cầm điện thoại gọi cho Tư Đồ Triệt:

“Vợ mình hôm nay tới tìm cậu.”

Không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.

“Ừ, chị dâu hôm nay tới tìm mình muốn mình giúp cô ấy làm một chuyện.”

“Cô ấy còn nói không cho cậu nói cho mình biết có phải không?”

"Làm sao cậu biết?"

Tư Đồ triệt kinh ngạc hỏi, Âu Dương Thụy quá thần thông rồi.

“Mình còn biết tại sao cô ấy tìm cậu, có phải muốn làm giám định DNA với Mạc Kỳ Thiên không?”

“Cái gì cậu cũng đoán được, không phải là mình nói đó nhé. Cậu biết rồi, cậu còn gọi điện thoại cho mình làm gì?”

Tư Đồ triệt bất mãn. Hai vợ chồng này không cho anh được yên bình chút nào.

“Mình chỉ muốn biết rốt cuộc vợ mình lấy cái gì để uy hiếp cậu, không cho cậu đem chuyện này nói cho mình biết.”

“Mình….”

“Rốt cuộc nói hay là không?”

Âu Dương Thụy giở giọng uy hiếp ra.

“Mình có thể không nói ra sao?”

Thật đúng là đôi vợ chồng thích uy hiếp người khác: “Chị dâu nói, nếu như mình nói cho cậu biết, chị dâu sẽ kêu cậu phá hủy mặt mình, mặc dù mình không thích trang điểm như Đông Phương Húc nhưng mình không muốn bị hủy dung.”

“Cho nên cô ấy nói mình sẽ phá hủy mặt cậu, cậu liền tin?”

“Mình có thể không tin sao, lần trước chị dâu biểu dương Đông Phương Húc một câu trước mặt cậu, không phải cậu muốn chút nữa là hủy dung cậu ta à.”

"Ha ha ha ~."

“Cậu đừng cười, mình sợ đó. Mình sai rồi không được à?”

Tư Đồ Triệt nghe thấy tiếng cười của Âu Dương Thụy cảm giác rợn tóc gáy, lập tức cầu xin tha thứ. Nghe được lời của Tư Đồ Triệt, Âu Dương Thụy không cười nữa, nghiêm túc hỏi:

“Kết quả lúc nào có?”

"Buổi sáng ngày mai."

“Sáng mai nếu như mình chưa gọi điện cho cậu trước thì không đưa kết quả cho chị dâu của cậu, hẹn lại buổi chiều đi.”

“Được, mình biết rồi.”

Nói xong hai người liền cúp điện thoại.