Bà Xã Giả Vờ Yếu Đuối

Chương 144




Chương 144

Trương Lệ bị dọa ngất đi, Hoắc Việt Bách chậm rãi cười nhạo một tiếng: “Cậu nói xem, có nên cho cô ấy xả giận. không?”.

Hai mắt Lâm Khiếu Phương tỏa sáng: “Ông chủ Cửu, anh rốt cuộc hiểu ra rồi! Đúng thế, bọn họ ức hiếp bà chủ thì phải để bà chủ ức hiếp lại bọn họ!”

Hoắc Việt Bách cong môi, gật đầu: “Đi mời Hoắc Ngạn. Lâm và Diệp Khánh Thy đến biệt thự Thủy Nguyệt Vân Sơn”

Một bên khác, Diệp Mộc Châu trở lại phòng học, chuẩn bị lên lớp.

Diệp Khánh Thy và Hoắc Ngạn Lâm lúc này lại nhận được thư mời của ngài Cửu.

Trong lòng Diệp Khánh Thy vui mừng, ngài Cửu?! Là ngài Cửu kia à?!

Ngài Cửu quyền thế ngất trời, nhà họ Hoắc cũng chỉ có thể sống nơm nớp lo sợ dưới tay ngài Cửu.

Hoắc Ngạn Lâm đời này cũng chỉ gặp qua ngài Cửu một lần, vẫn là trong lúc tham gia yến tiệc của ông cụ Hoắc, đứng từ xa nhìn người đàn ông kia một chút.

Đó là sự tồn tại mà ai cũng không thể vượt qua.

Bây giờ người này… lại muốn mời cô ta đi Thủy Nguyệt Vân Sơn làm khách?

Thủy Nguyệt Vân Sơn, đó là dinh thự của ngài Cửu!

Hoắc Ngạn Lâm cũng có vài phần kinh ngạc: “Khánh Thy, không ngờ rằng ngài Cửu sẽ mời chúng ta đến làm khách, ở nhà họ Hoắc anh cùng lắm chỉ là m người của nhánh ngoại tộc, ngay cả cha của anh muốn gặp ngài Cửu cũng khó như lên trời, không ngờ rằng chúng ta lại nhận được lời mời của ngài Cửu.”

Diệp Gia Trường, Dương Thanh Nguyệt, còn cả cha mẹ Hoắc Ngạn Lâm cũng đã nhận được tin này.

Mẹ Hoắc Vỗ tay Diệp Khanh Thy: “Khánh Thy, bà của cháu nói rất đúng, cháu quả thật là phúc tinh, ở cùng với Ngạn Lâm nhà chúng ta, Ngạn Lâm liền có thể lọt vào mắt ngài Cửu kia… Nếu là Diệp Mộc Châu, hừ.

Nghe thấy mẹ Hoắc nhắc đến tên Diệp Mộc Châu, Diệp Khánh Thy cười dịu dàng: “Bác gái, chị cháu mặc dù phẩm hạnh không đoạn chính, nhưng chắc chắn chị ấy cũng sẽ hối cải để làm lại con người mới” .

“Thay đổi thì có làm được gì, còn không phải là phế vật à? Trong ánh mắt mẹ Hoắc tràn đầy khinh thường: “Loại rác rưởi kia, nếu thật sự gả cho Ngạn Lâm, không chừng sẽ bị ngài Cửu ghét bỏ nữa kìa”.

Lúc trước để Ngạn Lâm chia tay với Mộc Châu, cưới Khánh Thy về quả nhiên là chính xác.

Khánh Thy chính là phúc tinh của tất cả mọi người!

Một đứa rác rưởi như Diệp Mộc Châu, dựa vào cái gì dám bá chiếm vị trí vợ chưa cưới của Ngạn Lâm cơ chứ?

Lúc trước nếu không phải vì trên tay cô ta có tiền, bọn họ sẽ không đời nào cho phép cô ả làm vợ sắp cưới của Ngạn Lâm!

Hiện tại thì tốt rồi, Ngạn Lâm đã có được tất cả, Diệp Mộc Châu cũng trở nên vô dụng rồi, đã đến lúc để cô ta cút đi xa một chút.

Chính là cô ta không biết phân biệt tốt xấu, cứng đầu không chịu nhường đường, vậy chỉ có thể làm cô ta tự mình cút đi.

Vốn dĩ bọn họ tính toán chờ đến lúc Khánh Thy cùng Ngạn Lâm kết hôn, lại khiến cho Diệp Mộc Châu tiếp tục để cho Ngạn Lâm quản lý công ty, bằng cách này bọn họ còn có thể biến cô ta thành một tiểu tam không biết xấu hổ.

Hiện tại cô ta kiên quyết rời khỏi Ngạn Lâm, tưởng là thanh cao lại chỉ có thể bị người khác bao nuôi, thật buồn cười làm sao!

Diệp Khánh Thy cũng đặc biệt hưng phấn, chờ đến lúc mẹ Hoắc rời đi, cô ta kéo kéo ống tay áo của Hoắc Ngạn Lâm nũng nịu gọi: “Anh Ngạn Lâm, chị ấy hiện tại… Tình nguyện để người khác bao nuôi cũng không chịu tha thứ cho chúng ta, lần này liệu chúng ta có thể đem chị ấy cùng đi tới biệt thự Thủy Nguyệt Vân Sơn được không? Hy vọng chị ấy ở đấy có thể quên được nhiều người trong giới thượng lưu hơn, để cho ánh mắt chị ấy không cần thiển cận như bây giờ nữa”