Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 157: Liệu pháp cám dỗ đồ ăn




Mới nửa ngày không gặp, anh liền cảm giác thái độ của Nam Cung Lâm đối với Hạ Úc Huân đột nhiên biến đổi, anh hình dung không rõ lắm loại cảm giác này, nếu nói trước kia Nam Cung Lâm giống như người ngoài cuộc du hí nhân gian, như nhìn đám tiểu bối bọn họ xem diễn, mà hiện tại, ông rõ ràng nghiêm túc, để ý.

Là cái gì khiến cho thái độ của ông phát sinh biến hóa lớn như vậy?

“Tôi đương nhiên là có tư cách, bởi vì, tôi chuẩn bị nhận cô ấy làm con gái nuôi.” Nam Cung Lâm trả lời.

Lãnh Tư Thần kinh ngạc vạn phần mà nhìn ông, “Con gái nuôi?”

Nam Cung Lâm không sao cả gật gật đầu, như là đang nói một chuyện không quan trọng: “Tôi sẽ trưng cầu sự đồng ý của cô ấy. Nếu cô ấy không muốn, tôi sẽ không ép.”

Thái độ của Nam Cung Lâm đối với Hạ Úc Huân thực đặc biệt, đây là anh sớm đã phát giác, mà vừa rồi Nam Cung Lâm nói hoàn toàn xoay chuyển hướng tư duy của anh.

Lúc trước anh vẫn luôn nghĩ theo hướng quan hệ nam nữ, mà hiện tại, một câu muốn nhận cô làm con gái nuôi của ông ta, hoàn toàn nhiễu loạn ý nghĩ trước đây của anh.

Đương nhiên, hiện tại anh không có dư lực đi nghiên cứu tâm tư Nam Cung Lâm, anh chỉ muốn nhanh chóng giúp Hạ Úc Huân khôi phục bình thường, trước khi Hạ Mạt Lâm trở về.

“Cậu chuẩn bị buổi tối cho cô ấy ăn cái này?” Nam Cung Lâm tò mò mà nhìn Lãnh Tư Thần đang bận rộn.

Lãnh Tư Thần gật gật đầu, tiếp tục bận rộn, nói: “Cô ấy thích ăn cay, lúc tâm tình không tốt, đặc biệt thích.”

Chưa được một lát, hương cay dụ hoặc liền quanh quẩn toàn bộ nhà, khiến người ta thèm ăn.

“Như vậy, chúc cậu may mắn, vốn dĩ muốn bồi cậu cùng nhau dùng cơm, nhưng, dạ dày tôi thật sự không tốt lắm.” Nam Cung Lâm cười nói, “A! Đúng rồi, xe cấp cứu ở ngay ngoài phòng chờ a! Tôi cố ý chuẩn bị, 24 giờ đợi lệnh, cậu nếu chịu đựng không nổi liền gọi điện thoại cho tôi!”

Lãnh Tư Thần dở khóc dở cười, “Tôi không ngu ngốc như Âu Minh Hiên, tự mình hướng họng súng mà đâm. Tôi lần đầu tiên ép buộc cô ấy ra, là bởi vì muốn biết rõ mức độ bài xích người khác của cô ấy, lần thứ hai, cô ấy đói bụng lâu như vậy đã không có lực sát thương gì, lúc này tất nhiên cũng sẽ không có nguy hiểm. Nếu cô ấy mới vừa ăn uống no đủ, ông đi chọc cô ấy, đương nhiên là tự tìm đường chết.”

Nam Cung Lâm lập tức bội phục mà vỗ tay, “Âu Minh Hiên nghe nói như vậy khẳng định sẽ hộc máu không ngừng.”

Lãnh Tư Thần dọn xong chén đũa, nói, “Hiện tại cô ấy ít nhất vẫn không quá nghiêm trọng, ít nhất, cô ấy còn phản kháng, còn có ý thức bảo hộ bản thân. Ông biết không? Lúc cô ấy nghiêm trọng nhất, hoàn toàn đem bản thân ngăn cách với bên ngoài, nhìn không thấy, nghe không được, ngay cả cảm giác đau đều không có. Cứ ngơ ngẩn mà ngồi đó, giống như một con rối không có sự sống vậy.”

Lãnh Tư Thần cầm lòng không được mà nhớ lại, những việc này, anh chưa bao giờ nói với người khác, nhưng hiện tại không hiểu sao lại có khát vọng muốn thổ lộ.

“Vì cái gì cô ấy lại biến thành như vậy?” Nam Cung Lâm thân thể cứng còng, dừng lại bước chân, sắc mặt ngưng trọng hỏi.

Ánh mắt Lãnh Tư Thần khẽ động, như anh dự liệu, Nam Cung Lâm quả nhiên hỏi.

“Bởi vì mẹ cô ấy.” Lãnh Tư Thần trả lời.

“Tư thần, có rảnh không, chúng ta tâm sự đi, tôi muốn biết một vài chuyện có liên quan đến nha đầu này.” Nam Cung Lâm nói lời này có chút do dự cùng gấp rút, dường như sợ người ta nhìn thấu cái gì đó.

Sắc mặt Lãnh Tư Thần gật đầu tỏ vẻ đáp ứng, nói: “Chờ lúc rảnh.”

“Được, vậy không ngăn cản các người dùng bữa tối.” Nam Cung Lâm khẽ cười một tiếng rời đi.

Một tiếng cười kia lại ẩn chứa quá nhiều ý vị tối nghĩa khó hiểu.

Nam Cung Lâm đi rồi, chỉ trong chốc lát, ngăn tủ liền mở ra một khe hở nhỏ.

Lãnh Tư Thần nhìn cũng không nhìn hướng Hạ Úc Huân lấy một cái, chỉ là tự mình ăn, một bộ say sưa ngon lành.

Cho dù anh căn bản không thể ăn cay, cho dù tâm tình cực độ áp lực anh căn bản không muốn ăn.

Rốt cuộc, cô thật cẩn thận mà ôm chiếc gối bảo bối đi ra, tựa như một con thú nhỏ từ huyệt động bò ra, chịu sự cám dỗ của đồ ăn……