Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 180: Tôi muốn cứu A Thần




Lãnh Tư Thần không nói một lời mà gắt gao nhìn chằm chằm Nam Cung Lâm, thật hận không thể đánh bể đầu tên kia.

Anh chẳng thể nghĩ tới Nam Cung Lâm cư nhiên sẽ dùng biện pháp đê tiện như vậy.

Lần này là anh quá sơ suất, Lãnh Tư Thần ảo não không thôi.

“Ông cho rằng một cái gối đầu là có thể làm cô ấy đi theo ông?” Lãnh Tư Thần cười lạnh một tiếng.

“Vậy thử xem a! Nhìn xem, là cậu quan trọng, hay là cái gối đầu này quan trọng!” Nam Cung Lâm đầy tự tin mà khiêu khích nói.

“A Thần! A Thần! Các ngươi đừng thương tổn anh ấy, cầu xin các ngươi……”

Hạ Úc Huân lập tức liền phải đi qua đoạt lại gối đầu, tất cả sợ hãi trước đây đều quên mất, hiện tại cô chỉ muốn cứu “A Thần” của cô về.

Lãnh Tư Thần một tay đem Hạ Úc Huân đang hướng phía Nam Cung Lâm đi đến ôm vào trong lòng ngực, ngữ khí khẽ run tiết lộ sự khẩn trương của anh, nói:“Tiểu Huân, đừng đi!”

“Không, tôi muốn cứu A Thần!” Hạ Úc Huân có chút mất khống chế mà thét chói tai, hoàn toàn không nghe lời anh nói.

“Tiểu Huân!” Thanh âm Lãnh Tư Thần bỗng nhiên cao lên, sau khi cảm giác được cô run rẩy, lại bất đắc dĩ mà mềm giọng cả giận: “Tiểu Huân, đừng đi được không? Em nhìn xem, anh ở chỗ này a!”

Nam Cung Lâm nhìn một màn này, khinh thường mà cười cười, “Lãnh Tư Thần, cậu như vậy có tính không phạm quy không? Có bản lĩnh để tự cô ấy quyết định.”

Kỳ thật Nam Cung Lâm một chút đều không lo lắng, Hạ Úc Huân tuyệt đối không rời khỏi gối đầu này được.

Mà chỉ cần Hạ Úc Huân kiên trì, Lãnh Tư Thần tuyệt đối không làm gì được cô.

Cho nên, lúc này đây, ông nhất định thắng rồi.

Cho dù thủ đoạn không quang vinh, không quan tọng, ông muốn chỉ có kết quả.

Nghe Nam Cung Lâm châm chọc, sống lưng Lãnh Tư Thần cứng đờ, nhưng hoàn toàn không để ý đến, chỉ gắt gao mà nhìn chằm chằm Hạ Úc Huân, muốn ngăn cô lại, càng hy vọng cô có thể khôi phục lý trí.

“A Thần…… A Thần……” Hạ Úc Huân hoàn toàn nghe không được Lãnh Tư Thần nói, tâm tư cô phần lớn đều ở trên gối đầu bị Đao Sẹo phía đối diện “Bắt cóc”.

Người đàn ông kia thật đáng sợ, A Thần ở trong tay của hắn, hắn cướp A Thần rồi, bọn họ muốn làm cái gì?

Vì cái gì muốn cướp anh ấy đi……

Bọn họ sẽ giết A Thần sao? Đừng, đừng……

“Buông tôi ra! Buông tôi ra! Tôi muốn đi cứu A Thần! A Thần, không phải sợ, không phải sợ……” Hạ Úc Huân càng nghĩ càng hoảng hốt, sợ hãi trong lòng càng lúc càng lớn, cơ hồ làm cô suy sụp, cô bắt đầu ở trong lòng Lãnh Tư Thần điên cuồng mà giãy giụa.

Miệng vết thương nơi bả vai của Lãnh Tư Thần bởi vì Hạ Úc Huân khẽ động, lập tức nứt ra, đột nhiên kịch liệt đau đớn khiến cho sắc mặt của anh thu lại tái nhợt như tuyết.

Nhưng là, hắn chỉ hơi nhíu mày mà thôi, vẫn cố chấp mà gắt gao ôm Hạ Úc Huân, ngữ khí đã hỗn loạn cầu xin, “Tiểu Huân, em tỉnh táo đi, em tỉnh táo lại được không……”

Bị đàn ông ôm Hạ Úc Huân cảm thấy có chút không thoải mái.

Hơi thở nóng rực của anh phun trên cổ cô, khiến cô tâm phiền ý loạn, hai tay hữu lực bên hông khiến thần trí cô mơ hồ, quanh hơi thở nhàn nhạt mùi máu tươi càng kích thích nơi nào đó trong thần kinh của cô, quá nhiều cảm giác kỳ quái giao tạp ở bên nhau, đánh sâu vào thần kinh yếu ớt của cô, cơ hồ bức cô đến bên bờ tan vỡ……

“A ——”

Trong đầu hoảng loạn, tim rất đau, thân thể thật là khó chịu, cô chịu không nổi, chịu không nổi!

Hạ Úc Huân bắt đầu càng thêm điên cuồng giãy giụa, cắn xé, dùng toàn bộ sức lực, theo bản năng mà dùng hết mọi phương thức có thể thương tổn người đàn ông phía sau làm cô thống khổ như vậy.

“Ách……”

Lãnh Tư Thần sắc mặt càng ngày càng kém, cuối cùng, nhẫn nại rốt cuộc rốt cuộc tới đỉnh điểm, thô lỗ mà đem người cô chuyển qua tới, nổi giận gầm lên một tiếng, “Hạ Úc Huân, em nháo đủ chưa?”