Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 186: Ỷ lại




Sáng sớm hôm sau, Lãnh Tư Thần mới vừa rời giường, Hạ Úc Huân nghe tiếng động, lập tức tạp dề vây quanh từ trong phòng bếp cọ cọ cọ chạy tới, nắng góc áo anh, nói: “A Thần, anh muốn đi đâu?”

“Anh đi WC, sau đó rửa mặt đánh răng…… Bằng không còn có thể đi đâu?”

“A! Em dắt anh đi nha!” Hạ Úc Huân ân cần mà đem anh đưa vào toilet, sau đó giúp anh lấy kem đánh răng lên bàn chải, khăn lông tất cả đều chuẩn bị tốt.

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Lãnh Tư Thần vừa đi ra toilet Hạ Úc Huân liền buông trứng gà trong tay chậm rãi chạy qua.

“A Thần, anh muốn đi đâu?”

“Đi ra sân ngồi.”

“A! Em cùng anh đi nha!”

“…… Em không cần xem đồ ăn sao?”

Hạ Úc Huân không để ý đến anh, di chuyển ghế trúc vào trong sân, sau đó lôi kéo anh ngồi xuống, nói: “Vậy anh nghỉ ngơi thật tốt đi nha!”

Bắt đầu từ đêm qua, Hạ Úc Huân liền vẫn luôn là “Anh đi đâu, đi làm cái gì, khi nào trở về, trở về thời điểm còn yêu em sao” hình thức siêu cấp dính người, thật sự là làm anh vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười……

Quả nhiên, một lát sau, Lãnh Tư Thần đứng lên, vừa muốn đi ra cửa sân, lập tức bị Hạ Úc Huân từ phía sau ôm.

Lãnh Tư Thần thân thể chấn động, hoang mang mà xoay người, thế nhưng nhìn thấy cô nước mắt lưng tròng mà nhìn mình, vì thế lập tức khẩn trương hỏi, “Tiểu Huân, làm sao vậy?”

“A Thần, anh muốn đi đâu?” Thanh âm cô khàn khàn vỡ nát.

Lãnh Tư Thần dùng lòng bàn tay lau nước mắt trên má cô, giải thích nói, “Quần áo phơi trong sân bị gió thổi ra ngoài, anh đi nhặt.”

“Thật vậy sao?” Cô sợ hãi mà nhìn hắn, con ngươi tràn đầy sợ hãi.

“Đương nhiên.” Lãnh Tư Thần nhìn cô, con ngươi hiện lên một tia ưu sắc.

Cô lại bắt đầu ỷ lại vào anh, nhưng vẫn không tín nhiệm anh.

Cô cảm thấy anh sẽ đột nhiên rời đi, nội tâm không hề có cảm giác an toàn, cho nên cô mới dính anh như vậy, nhất cử nhất động của anh đều làm cô thần hồn nát thần tính trông gà hoá cuốc.

“A Thần, anh ngồi đi, em đi nhặt!Em đi nhặt được rồi!” Hạ Úc Huân nghe anh trả lời mới thoáng an tâm.

Mới vừa cất bước, Lãnh Tư Thần một tay đem cô ôm chặt, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô, nói: “Tiểu Huân, đừng sợ, anh sẽ không bỏ đi, tin tưởng anh!”

“Uhm!” Hạ Úc Huân nặng nề mà gật đầu, nhìn anh, cười dịu dàng, sau đó chạy ra đi nhặt quần áo.

Lãnh Tư Thần có chút đau đầu mà xoa xoa ấn đường, anh thật sự không biết nên làm như thế nào, như thế nào cô mới có thể tốt lên được.…

Một bước tiến hành đến bây giờ, anh đã đi vào ngõ cụt, vô kế khả thi.

“A ——”

Bên ngoài sân đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai của Hạ Úc Huân.

Vừa nghe tiếng cô, Lãnh Tư Thần lập tức lao nhanh ra.

Trời biết, chết tiệt anh chán ghét nghe được cô kinh hoảng kêu to, một lần là Nam Cung Lâm, lúc này đây lại là ai?

Lãnh Tư Thần rất xa liền nhìn thấy Âu Minh Hiên đã lâu không xuất hiện đang gắt gao giữ chặt tay Hạ Úc Huân, biểu tình nôn nóng cùng đau đớn, “Úc huân, úc huân! Là anh a, anh là học trưởng! Bình tĩnh một chút, bình tĩnh một chút được không? Anh sẽ không thương tổn em!”

“Anh tránh ra! Tránh ra! A ——”

Hạ Úc Huân vừa muốn dùng đòn quăng ngã qua vai, Âu Minh Hiên tay mắt lanh lẹ mà tránh thoát đi, anh đã vừa trật khớp tay, lại quăng ngã một lần nữa anh chịu không nổi.

“Úc huân, làanh sai, là anh không tốt, cầu xin em, cho anh cơ hội đền bù……”

Nhìn Âu Minh Hiên cầm tay Hạ Úc Huân, ánh mắt Lãnh Tư Thần bỗng nhiên trở nên băng hàn thấu xương.

Anh liền nói, bên này bị tầng tầng người của Nam Cung Lâm canh giữ, còn có ai dám trắng trợn táo bạo mà chạy tới? Thì ra tên gia hỏa này đã trở lại.