Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 188: Bé con đáng yêu




Hạ Úc Huân ôm bé con, vô cùng vui vẻ mà chạy tới cho Lãnh Tư Thần xem, “A Thần, A Thần, anh xem, bé cưng này”

“Uhm.” Vẻ mặt Lãnh Tư Thần bỗng nhiên ôn nhu, đưa tay sờ sờ gương mặt mũm mĩm của bé.

Âu Minh Hiên kinh ngạc vạn phần mà nhìn Hạ Úc Huân, một bộ chịu đả kích lớn.

Cô có thể nhận ra Lãnh Tư Thần? Chuyện này từ khi nào!

Vì cái gì, vì cái gì cô có thể nhận ra Lãnh Tư Thần, lại vẫn không quen biết mình!

Úc huân, em thật sự, thật sự oán hận anh như vậy sao……

Hạ Úc Huân, em nói không sai, xúc động là ma quỷ, anh hiện tại thật sự đã ở địa ngục.

“A Thần, anh xem, tay bé bé bé xinh xinh, nhỏ như vậy, thân thể mềm mại, thơm quá! Thật đáng yêu thật đáng yêu nha!” Hạ Úc Huân quả thực đã yêu thích không buông tay.

“Uhm, thực đáng yêu.”

Lãnh Tư Thần rất muốn nói, cô càng đáng yêu hơn, thân thể cô cũng rất mềm mại, rất thơm, mỗi lần chạm vào cô, phản ứng của cô cũng rất đáng yêu…… Ngưng ngưng lại, Lãnh Tư Thần mày lại suy nghĩ lung tung rồi. Nhưng, anh chính là khống chế không được. Có thể là bởi vì gần đây dục cầu bất mãn nghiêm trọng.

Hạ Úc Huân cọ cọ gương mặt bé con, bé lập tức ha ha ha cười.

“Nàng một chút đều không sợ ta, còn đối ta cười.” Hạ Úc Huân ngạc nhiên nói.

Tần Mộng Oanh sủng nịch mà sờ đầu bé, nói: “Lạc Lạc không sợ người lạ, thực thích cười.”

“Cô bé thật khiến người ta yêu mến, thật xinh đẹp.” Lãnh Tư Thần lần đầu tiên không chút nào tiếc rẻ mà ca ngợi một người như vậy. Bởi vì, bé con đáng yêu này làm cô vui vẻ.

“Cám ơn.” Tần Mộng Oanh ôn nhu mà mỉm cười, nhìn thấy người khắc yêu mến và khen con mình như vậy, người làm mẹ tất nhiên sẽ cảm thấy vui vẻ cùng tự hào.

Một lúc sau, bé con cũng không chịu nổi, bắt đầu vặn vẹo thân thể nho nhỏ muốn tìm mẹ ôm.

Hạ Úc Huân lưu luyến mà đem bé con trả lại, sau đó dịch đến trước mặt Lãnh Tư Thần, đầu vùi vào lòng anh, vẻ mặt đáng thương tội nghiệp, nói: “A Thần……”

“Làm sao vậy?” Lãnh Tư Thần xoa xoa tóc cô hỏi.

“Rất thích! Thích em bé! Muốn!” Hạ Úc Huân lẩm bẩm nói.

Lãnh Tư Thần bất đắc dĩ mà vỗ vỗ cái trán cô, nói: “Đừng hồ nháo, đó là bé con của người khác!”

“Muốn! A Thần, muốn! Muốn!” Hạ Úc Huân chơi xấu mà ở trước ngực anh cọ xát.

“Tiểu Huân……” Ngữ khí Lãnh Tư Thần gần như bất đắc dĩ, nhưng có rất nhiều dung túng cùng sủng nịch.

Bộ dáng thân mật kia của hai người, Âu Minh Hiên nhìn thấy muốn phát hỏa, càng có rất nhiều tổn thương, cảm giác chính mình đứng như một tên ngốc, hoàn toàn chen vào không lọt.

Tần Mộng Oanh ngơ ngẩn mà nhìn Âu Minh Hiên, vẻ mặt toát ra một tia ưu thương, nhưng lúc Âu Minh Hiên nhìn qua, vẻ ưu thương kia lập tức lướt qua, giống như trước nay đều chưa từng xuất hiện.

“Mộng Oanh, cô có phải hay không cảm thấy tôi thực buồn cười? Kỳ thật, bản thân tôi cũng cảm thấy như vậy, không chỉ có buồn cười, hơn nữa còn uất ức! Âu Minh Hiên tôi đời này cũng chưa từng uất ức như vậy!” Âu Minh Hiên mà bực bội mà xoa đầu, đột nhiên hung bạo như sư tử.

Tần Mộng Oanh cực kỳ vô hại mà cười cười, nói lời có thể khiến Âu Minh Hiên tức chết, “Đáng đời anh có một kiếp như vậy, tôi đại biểu cho toàn bộ phụ nữ bị anh gây tổn thương cảm tạ vị Hạ tiểu thư này trừng ác dương thiện, trảm yêu trừ ma.”

Âu Minh Hiên nghe vậy lập tức cau mày, nói: “Cô đại diện? Khụ, cô hẳn không phải là bởi vì chuyện kia……”

Sắc mặt Tần Mộng Oanh lập tức thay đổi, rất may một câu lúc này của Hạ Úc Huân thành công giải vây cho cô, hấp dẫn lực chú ý của Âu Minh Hiên.