Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 199: Chỉ có cô không cách nào làm được




Sau khi trấn an Hạ Úc Huân xong, Lãnh Tư Thần cùng Lãnh Tư Triệt phân tích tình hương cũng phương pháp đối ứng công ty trước mắt suốt buổi trưa, thậm chí cần chú ý thói quen yêu thích của các cổ đông hùn vốn, hơn nữa còn không yên tâm mà liên hệ vài vị khách quan trọng, mời bọn họ duy trì cộng tác với Tư Triệt, hơn nữa tận lực chỉ bảo Tư Triệt làm việc.

Lúc đối phương hỏi anh khi nào trở về, anh chỉ là có lệ đáp lại.

Toàn bộ quá trình, Hạ Úc Huân một chút đều không cảm thấy nhàm chán, ghé vào một bên sô pha nhìn hai người nói chuyện với nhau, trong mắt đã đầy phấn hồng.

Sau cơm chiều, Lãnh Tư Thần đưa Lãnh Tư Triệt rời đi.

Trước khi đi, Lãnh Tư Triệt nhịn không được hỏi, “Anh, em tôn trọng quyết định của anh, nhưng, cho dù anh muốn tự lập, cũng không cần liên lụy đến chị dâu a!”

“Tư triệt, tiếng chị dâu này, em gọi quá sớm rồi.” Lãnh Tư Thần mặt lộ vẻ bất mãn.

“Anh thật sự ngay cả hôn ước đều phải cùng hủy bỏ sao? Rốt cuộc chuyện này không liên quan đến chị dâu! Lỗi về hùn vốn kia là do em kinh nghiệm không đủ……” Lãnh Tư Triệt tưởng chính mình chia rẽ hai người, hoảng loạn mà giải thích.

Lãnh Tư Thần cắt ngang anh, nói: “Tư Triệt, nghe anh nói, sự tình cũng không phải như em tưởng tượng đâu, cũng đừng người khác nói thế nào em liền tin thế ấy, Bạch Thiên Ngưng không đơn giản như em nghĩ vậy.”

Lãnh Tư Triệt gật gật đầu, “Em hiểu rồi. Em nói rồi, em chỉ tin anh.”

“Không phải tin tưởng anh, em nên tin tưởng chính em.” Lãnh Tư Thần bất đắc dĩ mà sửa đúng.

Lãnh Tư Triệt do dự một hồi lâu, muốn nói gì đó lại thôi, cuối cùng vẫn hỏi: “Anh, vấn đề này em đã từng hỏi qua anh. Hiện tại, em hỏi lại một lần nữa, anh yêu chị…… Anh hiện tại còn yêu Bạch tiểu thư chứ?”

Lãnh Tư Thần nhìn Hạ Úc Huân ôm pudding ngoan ngoãn ngồi xổm trên ngạch cửa chờ anh, đáp: “Anh nhớ, trước kia anh chưa bao giờ yêu bất cứ ai. Bởi vì, khi đó anh vẫn không yêu.”

“Vậy hiện tại thì sao?” Lãnh Tư Triệt dưới ánh mắt ý thức mà dừng trên người Hạ Úc Huân, trong lòng thấp thỏm bất an, quá mức khẩn trương khiến trái tim anh đau đớn.

“Như em đã thấy.”

Hôm nay, ở trước mặt Lãnh Tư Triệt, anh cố tình không chút che dấu sự sủng ái với Hạ Úc Huân, đó là tuyệt đối còn xa hơn tình bạn, tình em gái, chỉ có tình nhân mới có thái độ thân mật như vậy.

Lãnh Tư Triệt nghe vậy vẻ mặt bỗng nhiên ảm đạm, nhưng ngay sau đó lại như trút được gánh nặng, nói:“Em hiểu được!”

“Anh, em về đây.” Lãnh Tư Triệt như quá khứ mà mỉm cười cáo biệt.

“Từ từ!” Lãnh Tư Thần đuổi theo vài bước.

Lãnh Tư Triệt xoay người, hồ nghi mà nhìn anh.

“Tư triệt, thực xin lỗi.” Anh biết rõ tâm ý của Tư Triệt đối với Tiểu Huân, nhưng, chuyện khác anh đều có thể cho, mà loại chuyện này là không cách nào làm được.

Đây là lần đầu tiên Lãnh Tư Triệt nghe được ba chữ “Thực xin lỗi” từ trong miệng Lãnh Tư Thần.

Lãnh Tư Triệt sửng sốt, sau đó chua xót mà ôn nhu cười cười, nói: “Anh, nên nói xin lỗi là em, em làm anh khó xử rồi! Các người vốn dĩ nên ở bên nhau, chỉ là đi qua rất nhiều ngã rẻ, bỏ lỡ quá nhiều lần, thật sự đã đủ rồi. Em không hy vọng chính mình trở thành trở ngại tiếp theo của hai người. Nếu có thể lựa chọn, em tình nguyện chúc phúc hai người!”

Lãnh Tư Thần xúc động, nói: “Cám ơn.”

Trên đường trông trải vùng ngoại thành.

Lãnh Tư Triệt lái xe đi được một khoảng, lập tức dừng xe lại, sờ soạng thuốc mang theo bên người, đôi tay run rẩy lấy ra vài viên thuốc nuốt xuống, ngay sau đó ngửa mặt tựa lưng vào ghế ngồi, khóe mắt chậm rãi trượt xuống một giọt nước mắt, khóe miệng gợi lên một nụ cười khổ, nói: “Ta biết, không thể quá tham lam, ta đã thực thỏa mãn, thật sự thực thỏa mãn……”