Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 283: Xả thân cứu người




Trong đầu Hạ Úc Huân có hai người đang đánh nhau, đánh đến mặt mũi bầm dập, máu chảy thành sông, cuối cùng, tiểu ác ma cười dữ tợn dẫm lên thi thể tiểu thiên sứ chiếm điểm cao giành thắng lợi.

Vì thế, lý trí còn lại không nhiều lắm lại lần nữa bị cảm giác mãnh liệt mà xa lạ chiếm lấy, Hạ Úc Huân đã không biết mình đang làm cái gì, chỉ có thể hoàn toàn dựa vào bản năng hành sự.

Vẻ mặt cô hoảng hốt, giống như dã thú bị mở xiềng xích thả ra khỏi trại giam, hoàn toàn mất đi những ràng buộc……

Cảm giác được thái độ Hạ Úc Huân chuyển biến, Lãnh Tư Thần khẽ cười một tiếng, trấn an mà vỗ vỗ sau lưng cô, buồn bã nói: “Đừng nóng vội, từ từ……”

Hạ Úc Huân lập tức hung hăng mà liếc mắt trừng anh một cái.

Cô đều hảo tâm nhắc nhở cô có thể cuồng tính quá độ, anh xem mình đang nói giỡn sao? Không lập tức đem anh ăn sống nuốt tươi liền không tồi, còn từ từ tới?

Ngay lúc cô sắp không chịu được, Lãnh Tư Thần hơi hơi đẩy cô ra, thu hồi vẻ mặt vui đùa, nghiêm túc mà nhìn cô nói: “Tiểu Huân, em nghĩ kỹ, anh không muốn nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của!”

Nha đầu ngốc này, cư nhiên còn cho rằng nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của chính là cô, với chỉ số thông minh “Bị người bán còn giúp người kiếm tiền” này của cô thật sự là khiến người ta lo lắng.

Có thể cũng là vì vậy anh mới có nhiều lạc thú……

Cứ ngây ngốc như vậy, cũng rất tốt……

“Không sao, anh cứ thùa dịp đi!” Hạ Úc Huân lúc này khó chịu đến trăm móng cào tâm, tận tình khuyên bảo.

“Trước đây anh đã làm rất nhiều chuyện thương tổn em, cho nên, anh đã từng thề sau này tuyệt đối sẽ không khi dễ em nữa!” Lãnh Tư Thần vẻ mặt khó xử mà nói.

“Có thể khi dễ!” Cô thật sự khó chịu, gấp đến độ đều sắp khóc.

Cô đã không biết mình đang nói cái gì, chỉ biết là thân thể thật khó chịu, chỉ muốn người tới cứu cô……

Nếu là những tên cầm thú đó cô cho dù có khó chịu cũng không thể mất đi lý trí, nhưng, người trước mắt lại là Lãnh Tư Thần, cho dù cô lúc bình thường đối mặt với anh đều không lý trí, đừng nói đến lúc này, cô căn bản là không hề có năng lực chống cự.

Lãnh Tư Thần nhìn dáng vẻ lo lắng của cô, con ngươi như mực bỗng nhiên trở nên thâm thúy mê ly, giây tiếp theo, anh bỗng nhiên xoay người một cái, trời đất quay cuồng, vị trí hai người lập tức trao đổi.

“Vậy…… Anh đành phải cố mà làm……” Lãnh Tư Thần ở bên tai cô nói nhỏ.

Lời này nói thật thâm minh đại nghĩa, ép dạ cầu toàn, xá mình cứu người……

Cố tình Hạ Úc Huân không có lý trí, chỉ biết ra sức gật đầu.

Nhìn ánh mắt tiểu nha đầu kia dựa dẫm và tín nhiệm, trong lòng Lãnh Tư Thần mềm như thảm cỏ xanh ngày xuân.

Tiểu Huân, thực xin lỗi, cho dù sau này khi em tỉnh táo sẽ hối hận, giờ phút này anh cũng dừng không được……

Lúc này anh cũng không quên đào hố cho cô, nói: “Tiểu Huân, phải nhớ…… Chịu trách nhiệm với anh, biết không?”

“Uhm, ngoan, em sẽ cưới anh!” Hạ Úc Huân đau đến vẻ mặt hoảng hốt, toàn bộ thân thể đều đang run rẩy, lại vẫn theo bản năng gật gật đầu, thực nghiêm túc mà hứa hẹn.

“……” Bảo bối, cư nhiên còn có tâm tư cùng anh ba hoa, Lãnh Tư Thần cắn chặt răng đi vào.

Hạ Úc Huân liền hô hấp đều nghẹn lại, khuôn mặt nhỏ thống khổ mà nhăn thành một đoàn, buột miệng thốt ra: “Em hối hận……”

Lãnh Tư Thần nghe vậy mặt như sương lạnh, vốn dĩ về điểm này muốn chuẩn bị từ từ thương yêu cô tức khắc bởi vì câu nói hối hận này mà tan thành mây khói, “Hối hận? Đã muộn!”

Nha đầu này! Vĩnh viễn đều có biện pháp làm anh tức giận đến chết khiếp!

Một khắc trước còn lời thề son sắt, một khắc sau liền dám nói ra những lời như vậy!

Lá gan thật sự không nhỏ a……

Vì thế, Hạ Úc Huân to gan lớn mật lập tức liền chịu trừng phạt……