Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 304: Nhìn không thấy tương lai




Lãnh Tư Thần nhẫn nại khuyên nhủ: “Tiểu Huân, đừng náo loạn, ba em hiện tại vẫn đang trong cơn giận dữ, lúc này em nói gì ông ấy đều không nghe, tạm thời đi đến chỗ anh ở hai ngày, sau khi qua khoảng thời gian này, anh cùng em trở về giải thích được không?”

Hạ Úc Huân lạnh nhạt mà mỉa mai: “Qua khoảng thời gian này? Đúng vậy! Anh chẳng phải bận đính hôn sao! Thật là xin lỗi, chậm trễ thời gian của anh!”

“Tiểu Huân, em đừng như vậy!” Lãnh Tư Thần sắc mặt lạnh lùng, không quen cô dùng ngữ khí không tử tế như vậy nói chuyện với mình.

Hạ Úc Huân tránh tay anh ra, nói:“Buông tay! Tôi không đi! Nơi này là nhà của tôi! Tôi sẽ không đi! Anh đừng động vào tôi!”

“Vì anh ông ấy mới đuổi em ra khỏi nhà, anh sao có thể mặc kệ em?” Lãnh Tư Thần gầm nhẹ.

Hạ Úc Huân đem đầu vùi vào giữa đầu gối, hai vai run run: “Bởi vì anh, tất cả đều là tại anh…… Ba ba ông ấy không cần tôi nữa…… Ông ấy cho tôi hai lựa chọn, hoặc là rời khỏi anh, hoặc là rời khỏi cái nhà này…… Vì cái gì muốn…… Ép buộc tôi……”

Nghe nói vậy, Lãnh Tư Thần đột nhiên ngây ngẩn cả người.

Rời khỏi mình, hoặc là rời khỏi nhà.

Hiện tại, cô bị đuổi ra ngoài, như vậy nói cách khác…… Lựa chọn của cô là?

Cô chọn mình sao?

“Tiểu Huân……” Trong lòng Lãnh Tư Thần trong khoảng thời gian ngắn ngũ vị tạp hương.

Anh muốn tiến lên, Hạ Úc Huân lập tức trừng mắt nhìn anh, không cho phép anh đến gần, nói: “Lãnh Tư Thần, vì cái gì tôi lại luôn vì anh mà trở nên chật vật như vậy, bi thảm như vậy? Nếu tôi có thể bớt yêu anh một chút, liền sẽ không bi thảm như vậy!

Lãnh Tư Thần, tôi buông tha anh, cũng là buông tha cho bản thân mình……

Anh đi cưới Thiên Ngưng đi! Cô ấy là dương xuân bạch tuyết, tôi chỉ là cây nhà lá vườn, tôi sẽ không quấn lấy anh nữa, không xuất hiện trước mặt anh, cản trở chuyện của anh, làm bẩn mắt anh!”

Lời nói của cô làm anh phẫn nộ tới đỉnh điểm, Lãnh Tư Thần một bước lớn bước qua, gắt gao bóp chặt hai vai cô, nói: “Mơ tưởng! Em đem thế giới của anh làm cho loạn thành một đoàn rồi muốn đi liền đi sao! Không có khả năng!”

Hạ Úc Huân đem ngón tay vò vào giữa tóc, vô lực mà nói: “Anh nói rất đúng, chúng ta căn bản không phải người của một thế giới, giữa chúng ta, tôi nhìn không thấy tương lai.

Hiện tại, tôi rốt cuộc hiểu được tâm tình của anh khi cự tuyệt tôi rồi.

Lãnh Tư Thần, anh quả nhiên là người thông minh, đã sớm biết kết cục. Mà tôi, ngây ngốc mà đến bây giờ mới nhận ra……”

Hạ Úc Huân tự giễu mà cười cười, sâu kín thở dài, nói: “Thơ ca có câu, sĩ chi đam hề, do khả thuyết dã, nữ chi đam hề, bất khả thuyết dã. Trong một cuộc tình, đàn ông các người luôn rất dễ dàng quên và thoát ra, đối với anh, đây có lẽ chỉ là một trò chơi, Lãnh Tư Thần, anh vĩnh viễn cũng không biết ý nghĩa của anh đối với tôi……”

Lãnh Tư Thần nghe sắc mặt càng ngày càng rối rắm, khóe miệng khẽ động, muốn nói chuyện, lại chung quy một chữ cũng không nên lời, lẳng lặng mà nhìn cô bướng bỉnh gần như lộ ra vẻ mặt thỏa hiệp.

Hạ Úc Huân cúi đầu mà cười, nói: “Anh đủ phóng khoáng, anh có thể nói rời khỏi liền rời khỏi, nói cưới người khác liền cưới người khác! Nhưng tôi không làm được, tôi không thể ngoan ngoãn nghe lời ba tôi, nói gả cho người khác thì gả cho người khác……”

“Tiểu Huân, anh có nỗi khổ của anh. Đối với người thương tổn em, anh sẽ bắt cô ta trả giá đắt, nhưng không phải hiện tại. Tin tưởng anh được không?”

Hạ Úc Huân thảm đạm cười, nói: “Nỗi khổ trong lòng anh, cho dù tôi không biết đó rốt cuộc là cái gì, tôi cũng có thể vô điều kiện mà hiểu cho anh……”

Lãnh Tư Thần nghe vậy hai tròng mắt lập tức toát ra một tia hy vọng, nói: “Tiểu Huân……”

“Tôi hiểu cho cách làm của anh, nhưng, không đại biểu cho tôi nhất định sẽ tha thứ cho anh.” Vẻ mặt Hạ Úc Huân dần dần đông lạnh kết băng.