Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 313: Các người tiếp tục




Đây không phải nơi ở của chị Mộng Oanh sao?

Hạ Úc Huân ngây ngốc ngẩn người, qua hơn nửa ngày mới phản ứng lại, nói: “Ách, cái kia, thực xin lỗi, quấy rầy……”

Vừa muốn trốn, Âu Minh Hiên đột nhiên hung tợn mà đem cô cả người cả chó kéo vào trong lòng, thanh âm đè nén khàn khàn run rẩy, nói: “Em cô gái đáng chết này!”

“Ách, là em đáng chết! Em không biết anh đnag ở chỗ chị Mộng Oanh! Em lập tức liền đi, lập tức liền đi a! Các người cứ tiếp tục!”

Hạ Úc Huân vừa dứt lời đã bị Âu Minh Hiên hung hăng gõ đầu một cái, nói: “Hạ Úc Huân, em nói bậy gì đó?”

Phía sau, Tần Mộng Oanh nghe được động tĩnh, ôm Lạc Lạc đi ra, nói: “Là Úc Huân sao, sao lại đứng ở ngoài cửa, vào rồi nói sau!”

“Chị Tiểu Huân!” Lạc Lạc vui vẻ mà mở hai tay ra, đưa người qua.

Hạ Úc Huân lập tức đem pudding nhét vào lòng Âu Minh Hiên, sau đó ôm Lạc Lạc, nói: “Lạc Lạc, bảo bối, mấy ngày không gặp, lại trở nên đáng yêu hơn!”

“Chị Tiểu Huân cũng xinh đẹp hơn!”

“Thật vậy sao? Lạc Lạc ngoan, chị thật thích những đứa trẻ thành thật như em vậy đó! Ha ha ha……”

Âu Minh Hiên cùng Tần Mộng Oanh nhìn nhau một cái, đồng thời lộ ra vẻ mặt không biết làm sao.

Ba người ngồi xuống sô pha.

Tần Mộng Oanh ngồi bên cạnh cô, Âu Minh Hiên ngồi đối diện.

Ai cũng không nói gì, không khí trong khoảng thời gian ngắn có chút xấu hổ.

Hạ Úc Huân cười gượng một tiếng, “Học trưởng, sắc mặt anh rất kém!”

Âu Minh Hiên hừ lạnh một tiếng, nói:“Hạ Úc Huân, đừng chờ anh dùng tài hùng biện, tự mình nói đi, mấy ngày nay đã xảy ra chuyện gì!”

Khẩu khí Âu Minh Hiên quá mức nghiêm khắc, Tần Mộng Oanh ở bên cạnh giảng hòa, nói: “Minh Hiên biết cô bị bắt cóc, vẫn luôn tìm cô, bốn ngày trước liền đi Indonesia, đến sáng nay mới được tin cô đã trở về vội vàng gấp gáp trở về.

Sau khi trở về anh ấy đến nhà cô tìm cô một lần, lại bị ba cô đuổi ra, ba cô nói…… Nói sau này không có con gái như cô.

Sau lại, anh ấy lại đi mọi nơi cô có thể đến, vẫn luôn tìm đến bây giờ, tìm chỗ của tôi cũng không có, vừa mới đang muốn đi tiếp tục tìm.

Úc huân, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Chúng tôi đều rất lo lắng cho cô!”

Tần Mộng Oanh nói, nhìn như bình thường, lại những câu gãi đúng chỗ ngứa, không chỉ nói cho cô biết Âu Minh Hiên đối với cô quan tâm cùng để ý, cũng bất động thanh sắc mà giải thích nguyên nhân anh xuất hiện ở chỗ mình, giải thích rõ ràng hiểu lầm.

Hạ Úc Huân xin lỗi mà nhìn Âu Minh Hiên vẻ mặt mệt mỏi, nói: “Học trưởng, thực xin lỗi! Để các người phải lo lắng.”

Âu Minh Hiên tức giận đến dùng ngón tay chỉ cô, sau đó gọi điện thoại, “Alo, Tiểu Mặc, trở về đi! Người xác thật đã về nước. Uhm, đúng, tôi đã gặp được, không có việc gì.”

Âu Minh Hiên nói xong đem điện thoại đưa cho Hạ Úc Huân, nói: “Tiểu Mặc muốn nói chuyện với em!”

“Mặc, em đang ở đâu vậy?”

“Em vẫn ở Indonesia, nghe Nam Cung Lâm nói chị đã an toàn trở lại, em vẫn không yên tâm, cho nên liền cùng chú phân công nhau hành động.”

“Đều là tôi sai, tôi không biết các người đang tìm tôi, nếu không tôi vừa thoát ra nên lập tức gọi điện thoại thông báo cho mọi người!”

Nam Cung Lâm cũng biết? Đại khái là Mặc bọn họ xin hắn giúp tìm cô sao!

Ai, lần này lại cho mọi người thêm phiền toái.

“Chị không có việc gì thì tốt rồi, em lên máy bay, gặp lại sau.”

“Uhm, được, hẹn gặp lại.”

“Học trưởng, di động!” Hạ Úc Huân cung cung kính kính mà đem điện thoại dâng cho Âu Minh Hiên.

“Di động em đâu?” Âu Minh Hiên nhíu mày hỏi.

“Lúc bị bắt cóc, những người đó lục soát lấy đi rồi!” Hạ Úc Huân rầu rĩ mà trả lời.

“Nha đầu chết tiệt kia, một ngày cũng không được yên! Mau nói cho anh biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!”