Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 421: Anh ấy không có từ bỏ việc tìm em




Vô ái tắc kiên cường, vô tình tắc tiêu sái(*).

(*): Không yêu thì sẽ mạnh mẽ hơn, vô tình lại được thoải mái.

Lúc này đây, cô chỉ muốn sống thật tốt vì bản thân mình một lần.

Cô tuyệt đối là một người mẹ dễ gặp rắc rối nhất, thích rước lấy phiền toái nhất thiên hạ, người duy nhất có thể quản được cô cũng chỉ có bảo bối của cô Tiểu Bạch.

Bất quá, ở trong hoàn cảnh an nhàn yên bình như vậy, phiền toái có lớn cũng không tính là phiền toái, chỉ là việc nhỏ nhạt nhẽo như lông gà vỏ tỏi tỏng cuộc sống mà thôi.

Nghe Tần Mộng Oanh trách cứ, Hạ Úc Huân lập tức cãi lại nói: “Em mới không phải hồ nháo! Em là vì muốn bọn họ nghe lời. Bọn họ không phải giống những học sinh ngoan, căn bản là không sợ thầy cô, cho nên em cần phải cho bọn họ biết sự lợi hại của em trước, để bọn họ bội phục em. Lấy bạo chế bạo thật sự rất có hiệu quả, hiện tại bọn họ lại sùng bái em.”

Thấy cô nói năng lý lẽ hùng hồn, Tần Mộng Oanh bất đắc dĩ nói: “Vậy em uống rượu là vì cái gì? Có cô giáo nào cùng học trò uống rượu à?”

“Em đó là bởi vì muốn nhốt bọn họ bên trong, tiêu trừ sự cảnh giác của bọn họ.” Hạ Úc Huân sờ sờ râu trên cằm không tồn tại, một bộ dáng đã tính sẵn trong lòng.

Tần Mộng Oanh bất đắc dĩ mà cười khẽ: “Em luôn có lý do!”

Hạ Úc Huân đắc ý sờ sờ cằm, vẫn không quên khiêm tốn: “Ha ha, đây đều là mưa dầm thấm đất theo chị học cả thôi!”

Cô vuốt vuốt phát hiện không thích hợp, ách, lúc sờ cằm không cẩn thận đem nốt ruồi bà mối kia qujet rớt rồi.

Hạ Úc Huân dứt khoát bắt đầu tẩy trang.

Có một việc, Hạ Úc Huân vẫn luôn không ý thức được, thời gian 5 năm trôi đi, hiện tại cho dù cô không đem mình làm xấu đi, vốn dĩ chỉ dùng khuôn mặt, cũng sẽ không có ai nhận ra cô.

Bởi vì, cô cái cây này thật sự nở hoa rồi, đó là đóa hoa sinh mệnh mạnh mẽ sinh sôi nảy nở.

Mà Tần Mộng Oanh 5 năm như một ngày, khuôn mặt đơn thuần thanh tâm quả dục cư nhiên cũng chưa từng thay đổi.

Hiện tại Hạ Úc Huân mất đi sự ngây ngô non nớt, cả người lộ ra một cổ ý vị của cô gái trưởng thành, đã không còn bóng dáng cô gái nhỏ trước kia, đương nhiên, trở lên đủ loại giới hạn trong tình huống cô đứng bất động không nói lời nào.

Mỗi lần Tần Mộng Oanh nói như vậy, Hạ Úc Huân luôn không tin mà bĩu môi, chính cô nhìn không ra mình thay đổi thế nào?

Dư quang Tần Mộng Oanh nhìn thấy thông báo tìm người lung tung rối loạn trong thùng rác, nhịn không được thở dài.

Cô gái trên thông báo tìm người tươi cười điềm mỹ đáng yêu, dường như mọi thứ đã là ngày hôm qua.

“Đã 5 năm, Lãnh Tư Thần vẫn không từ bỏ tìm kiếm em.” Tần Mộng Oanh than nhẹ.

Nghe thấy cái tên rất lâu không nghe được, Hạ Úc Huân đã sớm phong khinh vân đạm, cho dù chỉ là mặt ngoài như thế.

Hạ Úc Huân nhặt lên tờ thông báo tìm người kia, trong lòng muôn vàn cảm xúc, bổn tiểu thư cũng còn quá trẻ đi!

Cô nhún vai, nói:“Học trưởng không phải cũng đang tìm chị sao, chị chờ xem! Tương lai chưa tìm được chị rồi thông báo tìm người liền dán lại đây.

Hai tên gia hỏa này cũng thật đủ phiền, không thể để người ta sống yên ổn mấy ngày sao? Làm hại chúng ta mỗi ngày đều phải hoá trang!

Người ta mỗi ngày hoá trang là muốn hóa trang cho mình đẹp hơn, chúng ta lại phải nghĩ cách đem chính mình làm cho xấu đến mức ai đều nhận không ra.” Hạ Úc Huân oán giận nói.

Tần Mộng Oanh không dấu vết mà nói sang chuyện khác: “Với thế lực hiện tại của Lãnh Tư Thần, muốn tìm một người rất dễ dàng, chỉ là anh ấy rất khó nghĩ đến em cư nhiên trốn ngay dưới mí mắt của anh ấy, nếu có một ngày anh ấy nghĩ thông suốt điểm này……”

Hạ Úc Huân vừa lau những đốm tàn nhang trên mặt, vừa lẩm bẩm nói: “Em biết anh ta hiện tại hô mưa gọi gió, à không, là làm mưa làm gió……”