Bà Xã Ngọt Ngào: Hàng Tỉ Ấm Áp Kết Hôn Ngày Thứ 7

Chương 426: Gien của Lãnh gia, quả nhiên cường hãn




Thời gian từng ngày qua đi, đảo mắt liền đến giữa hè.

Hạ Úc Huân ở nhà trồng đầy những loài hoa có thể đuổi muỗi như hoa oải hương, dạ lan hương, Thiên Trúc quỳ.

Chạng vạng, cô ở trong sân cắt sửa cành lá xong, tùy ý mà lau mồ hôi, trên cánh tay trắng nõn lập tức xuất hiện một vệt đen.

Tần Mộng Oanh đang loay hoay với bồn hoa thấy thế cầm khăn lông đưa cho cô, nói: “Đừng ở trên mặt vẽ loạn lên, Lãnh Tư Thần bên kia đã ngừng nghỉ vài tháng, chị nghĩ, lần này anh ấy hẳn là thật sự từ bỏ.”

Động tác lau mặt của Hạ Úc Huân dừng một chút, nói:“Uhm, em biết, một tháng trước em cũng đã bắt đầu dần bớt hóa trang, mỗi ngày gỡ một chút. Lập tức liền biến thành bộ dáng ban đầu sẽ dọa người mất.”

Tần Mộng Oanh gật gật đầu, có chút sững sờ nhìn sợi tóc ẩm ướt tán loạn đang dán ở khóe môi Hạ Úc Huân, ngay cả cô là phụ nữ đều nhịn không được mà động tâm. Nói:

“Úc huân……”

Hạ Úc Huân quay đầu nhìn về phía Tần Mộng Oanh gọi cô, một cái quay đầu nhàn nhạt mà rực rỡ sắc màu, diễm sắc kia, thế nhưng đem những đóa hoa kia đều đè nén hết xuống.

Tần Mộng Oanh cười cười, nói: “Em vừa rồi quay đầu, làm chị nghĩ đến một câu thơ.”

“Thơ gì?” Hạ Úc Huân khó hiểu.

“Quay đầu mỉm cười bách mị sinh(*)!”

(*): Quay đầu mỉm cười trăm vẻ đẹp.

“Thôi!” Hạ Úc Huân oán trách mà phun một tiếng: “Chị Mộng Oanh, chị học xấu, cư nhiên đều đã làm hư em rồi!”

Nhìn sắc trời, Hạ Úc Huân cởi bỏ tạp dề, nói: “Tiểu Bạch và Niếp Niếp hẳn là sắp tan học, em đi đón bọn họ.”

Cho dù tiểu học cách nhà chỉ mười lăm phút đi bộ, nhưng hai người mẹ vẫn kiên trì mỗi ngày thay phiên nhau đi đón bọn trẻ.

Tần Mộng Oanh gật đầu, đáp: “Được, chị đi nấu cơm.”

-

Tiểu học Hạnh Hoa.

Nhìn bọn nhỏ tươi cười, tâm tình Hạ Úc Huân trở nên tốt hơn.

Tiểu Bạch tuy rằng nhỏ hơn Lạc Lạc một tuổi rưỡi, nhưng nhảy hai cấp, nên cùng học một lớp với Lạc Lạc.

Trên thực tế, cậu nhóc kia đã tự học xong toàn bộ chương trình tiểu học rồi, mỗi lần tan học trở về nhìn những bài tập đó đều cảm khái, đề bài này thật sự quá nhàm chán, ngay cả xem một cái đều không có hứng thú.

Chỉ số thông minh cao của Tiểu Bạch hiển nhiên không có khả năng là di truyền từ cô.

Gien Lãnh gia, quả nhiên cường hãn……

Đối với cái này, Hạ Úc Huân tự hào đồng thời cũng cảm thấy đặc biệt lo lắng, như vậy có thể quá khoa trương hay không?

Có con trai thiên tài lại hiểu chuyện cộng thêm trưởng thành sớm kỳ thật khiến cô bối rối.

Nếu như nói, những đứa trẻ khác khi tan học, đều là mẹ hỏi: “Con hôm nay ở trường học có ngoan không?”

Mà Tiểu Bạch nhà cô lại hỏi cô: “Mẹ, mẹ hôm nay ở nhà có ngoan không!”

Hạ Úc Huân đứng ở cổng trường, vừa miên man suy nghĩ vừa cười tủm tỉm mà nhìn hai đứa trẻ đeo cặp sách dưới nắng chiều đi về phía cô.

“Dì Hoa! Niếp Niếp rất đói, hôm nay mẹ làm món gì vậy? Niếp Niếp hôm nay ở trường học rất ngoan nga! Cô giáo hỏi con, con đều đáp đúng.” Tiểu lolita tròn xoe chạy tới, ngưả khuôn mặt đầy vẻ chờ mong hỏi.

“Niếp Niếp thật ngoan!” Hạ Úc Huân mi mắt cong cong mà sờ sờ đầu Niếp Niếp, nói: “Hôm nay mẹ con làm món thịt kho sườn, canh cà chua trứng gà, còn có cá chua ngọt mà con thích ăn nhất a!”

So với sự ngoan ngoãn nhu thuận cười đến ngọt ngào của Niếp Niếp, bạn học Hạ Tiểu Bạch ở bên cạnh quả thực hoàn toàn là hai trường phái.

Cậu nhóc đeo cặp sách, từng bước một không nhanh không chậm mà đi đến trước mặt cô, khuôn mặt nhỏ lạnh lùng, nghiêm túc mà nhìn cô hỏi: “Hạ Như Hoa, mẹ hôm nay ở trường học có đánh nhau hay không?”

Nói còn ý bảo cô ngồi xổm xuống, ngửi ngửi mùi trên người cô, nói: “Có uống rượu không?”

Đây là bi kịch khi có con trai thiên tài trưởng thành sớm! Hạ Úc Huân rơi lệ đầy mặt.